Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Kế Hoạch Mai Mối Cho Nữ Phụ Trà Xanh Chương 3

Cài Đặt

Chương 3

Quý Vân Lan thực sự rất ghét tôi.

Tại sao lại nói vậy? Những ngày gần đây, tôi lang thang trong vườn gặp nàng ấy, nàng ấy luôn ngoan ngoãn lễ phép chào tôi, không thiếu lễ nghĩa gì cả.

Tuy nhiên, chỉ cần tôi rời đi, một ánh mắt chằm chằm sẽ từ phía sau bắn thẳng tới.

Như có gai đâm sau lưng.

Tôi rùng mình, đã nói là sẽ nhường Thái tử cho nàng ấy rồi, để nàng ấy tự đi mà lấy đi. Tôi có cản trở con đường vinh hoa phú quý của nàng ấy đâu, sao vẫn cứ dõi theo tôi vậy chứ.

Tôi thậm chí còn tưởng rằng cuộc sống mới tốt đẹp của mình đã bắt đầu rồi cơ, tôi bảo Duyệt Đào chuẩn bị hôm nay đi câu cá, ngày mai đi dã ngoại, ngày kia mang ghế ra phơi nắng.

Dù sao mẫu thân của nguyên chủ rất nuông chiều, phụ thân cũng không nói gì, chỉ cho rằng tôi bị đụng vào đầu nên sinh ra tính trẻ con thích chơi đùa.

Thế là tôi nằm thư giãn trên ghế dưới ánh nắng ấm áp tháng ba. Đúng là mùa xuân tươi đẹp, trên thảm cỏ mới mọc có đặt một chiếc bàn nhỏ, trên đó đầy ắp các loại điểm tâm. Duyệt Đào ngồi bên cạnh đọc tiểu thuyết cho tôi nghe, tôi khép hờ mắt, miệng ngậm cọng cỏ, không khỏi cảm thán cuộc sống thật tươi đẹp.

Chỉ cần bỏ qua ánh mắt đăm đăm từ xa nhìn tới là được.

Thật đấy hả, chẳng lẽ tôi không tranh giành Tần Nghê với nàng ấy, nàng ấy vẫn chưa hài lòng, còn muốn tôi giúp nàng ấy làm mai mối sao?

Mua một tặng một cũng không hời như thế.

Ở tuổi 14 non nớt chính là thời điểm tốt nhất để gieo mầm tình cảm. Nếu muốn trở thành bạch nguyệt quang trong lòng Thái tử, chi bằng ngay lúc này tạo một kiểu tóc mềm mại đáng yêu, phết một chút son lên môi, mặc những bộ đồ xinh đẹp, tạo ra những cuộc gặp gỡ tình cờ với Tần Nghê đi?

Quý Vân Lan suốt ngày mặc đồ trắng, bề ngoài mềm mại yếu ớt. Dù đàn ông thích kiểu này rất nhiều, nhưng tôi lại thấy nàng ấy hợp với màu đỏ hơn.

Tôi nhớ đến đôi mắt đào hoa của nàng ấy lúc đó không hề che giấu mà nhìn tôi đầy kiêu ngạo. Đôi mắt hơi nhếch lên ở khóe mắt tăng thêm một chút quyến rũ. Cả người trông vừa kiêu ngạo vừa mê hoặc.

Muội muội này tôi thấy được đấy!

Trong lúc đang suy nghĩ miên man, tôi đã quên mất một sự thật:

Chuyện xảy ra bất thường nhất định có điều kỳ lạ. Đối với một trà xanh, việc tôi chủ động nhường bước chắc chắn là đang dùng cách khác để đối phó với nàng ta. Đâu có chuyện mọi người cùng nhau vui vẻ chứ, đề phòng tôi còn chưa đủ nữa là.

Quý Vân Lan mặc đồ trắng ngồi ngay ngắn trong đình. Tỳ nữ bên cạnh nhỏ giọng thì thầm vào tai nàng ta: "Tiểu thư, nô tỳ thấy đại tiểu thư lạ lạ. Kể từ khi va vào hòn non bộ, đừng nói là tìm lão gia tố cáo, mấy ngày nay không hiểu nàng ấy đang làm gì. Chẳng lẽ thật sự bị va đập hỏng đầu rồi ư?"

Gió nhẹ nhàng thổi, những cánh hoa đào màu hồng bay lượn trong không trung. Quý Vân Lan nhẹ nhàng bắt lấy một cánh hoa, nhìn qua những chùm hoa đến một nơi không xa. Từ vị trí này có thể thấy rõ đại tiểu thư nằm ườn trên ghế như cá khô, nàng ta không tự chủ được nhíu mày.

Nghe người đó không hề quan tâm nói ra việc muốn hủy bỏ hôn ước với Thái tử, nàng càng không tin, trái lại nghĩ rằng đại tiểu thư ngây thơ này cuối cùng cũng học được cách ẩn nhẫn, không để cảm xúc bộc lộ trên mặt. Dù cho Quý Vân Chiêu có tố cáo hành vi ác ý của nàng ta trước mặt cha thì cũng không có chứng cứ, chỉ có thể cho thấy đại tiểu thư là người tùy hứng, ác ý vu khống muội muội mình mà thôi.

Gần đây nàng luôn để ý đến hành động của Quý Vân Chiêu.

Nàng khép hờ mắt, lông mi cong khẽ rung tạo thành một bóng mờ: Muốn đấu trí với ta sao? Xem ai chết trước nhé.

Tuy nhiên, kết quả lại khiến nàng rất thất vọng. Mấy ngày nay nàng nhìn Quý Vân Chiêu thưởng hoa trong phủ hoặc câu cá bên đình, thỉnh thoảng còn chạy vào bếp bảo đầu bếp làm những món ăn kỳ quái.

Khi nàng nhìn thấy Quý Vân Chiêu mạnh mẽ tung cần câu, bị một con cá nhảy lên bật trúng mặt, sợi dây thần kinh trong đầu nàng cuối cùng cũng đứt tung vang lên một tiếng cực kỳ thanh thúy.

Quý Vân Lan chưa bao giờ nghi ngờ phán đoán của mình đến vậy.

Làm cái trò gì vậy?

Tôi không tình nguyện ngồi dậy, mắt còn chưa mở hẳn đã bị biểu cảm của đối phương làm cho kinh ngạc.

Quý Vân Lan lạnh mặt nhìn tôi chằm chằm gằn từng chữ: "Ngươi đang làm gì?"

Tôi đang làm gì?

"Như muội muội thấy đấy, ta đang phơi nắng." Không biết có phải tôi ngủ ngu người không, câu hỏi của nàng ta thật kỳ lạ.

Tất nhiên ta biết ngươi đang phơi nắng! Ta không hỏi điều đó! Ta hỏi...

"Tiểu thư mấy hôm nay thật nhàn nhã." Sao không tìm người trả thù ta? Ta là kẻ khiến ngươi nằm trên giường hơn mười ngày mà.

Tôi nhìn đôi lông mày của nàng nhíu lại, ai không biết lại tưởng tôi đã làm chuyện gì có lỗi với nàng, khiến nàng đến để hỏi tội: "Ta chỉ nghĩ rằng không nên lãng phí sắc xuân tươi đẹp này."

Quý Vân Lan tiến lại gần tôi vài bước: "Tại sao ngươi không làm gì cả?"

Làm gì là làm gì... Tôi ngơ ngác nhìn nàng mím môi. Nàng ta đang nói gì vậy?

"Ồ!!" Tôi đập đùi: "Có phải chuyện hủy hôn ước không? Ta hiểu tâm trạng sốt ruột của muội muội, nhưng chuyện này không phải chuyện nhỏ, cần phải từ từ."

Tôi suýt nữa thì vỗ vai nàng ta đảm bảo: "Quý Vân Lan muội yên tâm, không lâu nữa ta sẽ đi tìm cha mẹ, muội đừng quá lo lắng."

Thế là tôi đã thành công thấy được nét mặt Quý Vân Lan thay đổi hẳn.

Ừm...

Một phần sâu xa, hai phần giận dữ, ba phần nghi ngờ, phần còn lại toàn là "ngươi có vấn đề à".

Biểu đồ hình quạt không lừa tôi.

Tôi nhiệt tình nắm lấy bàn tay trắng nõn của nàng ấy, nói: "Vân Lan, muội tin tỷ tỷ đi, ta là tỷ tỷ, tất nhiên hy vọng muội hạnh phúc. Ta sẽ giúp đỡ muội, ủng hộ muội."

"Quý Vân Chiêu, ngươi điên à, thả ta ra!" Khuôn mặt nàng đỏ ửng rồi đen lại, đôi tay mảnh khảnh cố vùng ra khỏi tay tôi, tôi không thay đổi nét mặt, càng nắm chặt hơn nữa: "Hứa với tỷ tỷ, đợi tỷ được không?"

Tôi đoán là mặt Tôi đang tỏ vẻ "muội không đồng ý ta không thả tay ra đâu". Quý Vân Lan không thể vùng ra, mở to mắt nhìn tôi, ánh nắng lặng lẽ chiếu lên người nàng, làm cho làn da nàng ấy càng trắng hơn, lông tơ trên mặt cũng nhìn được rõ ràng. Có lẽ do ánh sáng hoặc do giận dữ xấu hổ, trong đôi mắt đào hoa của nàng lấp lánh ánh sáng.

"...Biết rồi." Quý Vân Lan im lặng một lúc, trả lời nhạt nhẽo. Nàng ấy không nói thêm câu nào, rút mạnh tay ra, không quay đầu lại rời đi.

Nàng ấy vừa đi, nước mắt ta tuôn trào.

Duyệt Đào lo lắng quay mòng mòng: "Tiểu thư sao lại khóc? Có chỗ nào không thoải mái không? Nô tỳ đi lấy khăn tay nhé."

"Không cần," Tôi khịt mũi: "Ta không sao."

Mở tay ra, nhiều chỗ ngoài da bị bóp đỏ ửng, một số chỗ đã bắt đầu tím lại.

Tôi chưa từng nghe nói nữ phụ có sức mạnh như vậy!

QAQ đau quá!

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc