Những ngày sau đó tôi luôn ở trong phòng dưỡng thương. Tôi viện cớ mình bị đập đầu, mất đi phần lớn trí nhớ, chỉ nhớ được đại khái. Cũng đỡ phải đi giả vờ.
Trong thời gian đó, mẫu thân của nguyên chủ nhiều lần đến thăm tôi, mang theo không ít thức ăn và thuốc uống. Bà nắm tay tôi, lải nhải kể về những chuyện trước đây.
"Chiêu Nhi còn nhớ không, mấy ngày trước chúng ta đi du xuân, con rất thích chiếc diều chim én do mẫu thân tự tay làm, dùng toàn màu con thích."
"Chiêu Nhi thích hội đèn lồng, mỗi năm đều muốn lên tường thành ngắm đèn, mọi người xung quanh đều vây lấy con, sợ con lạc trong đám đông, bị người ta chen lấn…" Người phụ nữ dịu dàng dừng lại, dường như trước mắt hiện lên cảnh tượng ấy, khóe miệng bà cong lên, rồi lại cúi đầu nhìn tôi đầy đau lòng: "Chiêu Nhi của mẫu thân… sao lại xảy ra chuyện như thế này chứ…"
Tôi vừa vào cửa đã trở thành tiêu điểm của mọi người.
Ngoại trừ người ở góc kia.
Tôi nhìn Quý Vân Lan, nàng ta không nói một lời, cúi đầu nắm lấy góc váy, tỏ ra bồn chồn không yên.
Sau đó nàng ta nhẹ nhàng tiến lên vài bước, dịu dàng cúi mình, giọng nói run rẩy mở lời: "Phụ thân, con biết phụ thân không trách con, nhưng dù sao tỷ tỷ cũng bị thương khi đi du ngoạn với con, còn dẫn đến…" Nàng ta nhắm mắt lại: "Là con không chăm sóc tốt cho tỷ tỷ, xin phụ thân trách phạt."
Mẫu thân tôi vốn đang mỉm cười thì ngưng hẳn, ánh mắt nhìn tôi lại trở thành lo lắng và đau lòng y như trước.
Phụ thân tôi thở dài an ủi: "Không phải lỗi của Lan Nhi, chuyện này… ai cũng có thể gặp phải."
Quý Vân Lan cắn môi, vẻ mặt đáng thương. Đôi mắt đầy lo lắng nhìn tôi: "Tỷ tỷ nhất định phải dưỡng thương tốt nhé, muội muội sẽ thường xuyên đến thăm tỷ tỷ."
Sao tôi lại thấy nàng ta đang cắn môi không để mình bật cười nhỉ?
Thường xuyên đến thăm? Muốn ngắm tôi thảm thương thế nào à?
Tiểu nha hoàn Duyệt Đào đứng sau tôi tức giận đến nỗi tôi có thể cảm nhận được ánh mắt phẫn nộ của cô bé xuyên thấu qua thân thể tôi để nhìn chằm chằm vào bóng dáng mảnh khảnh yếu ớt kia.
Cuối cùng tiểu nha hoàn không nhịn được lên tiếng: "Ai biết khi ngươi mời tiểu thư ta đi dạo vườn, ngươi có âm mưu gì chứ? Tại sao tiểu thư ta chỉ bị thương khi đi cùng ngươi? Ngươi..."
Tôi nhìn thấy khuôn mặt tái nhợt và cơ thể run rẩy của Quý Vân Lan khi bị "vu oan", không còn cách nào khác đành ngắt lời cô bé: "Duyệt Đào, đừng nói nữa, muội muội không phải là người như vậy."
Không ngoài dự đoán, ánh mắt Quý Vân Lan nhìn tôi nghi hoặc, tôi bỗng cười vui vẻ.
"Ta tin muội ấy."
"Quý Vân Chiêu."
Trên đường về phòng, tôi bị Quý Vân Lan chặn lại. Đôi mắt như hoa đào nửa híp lại nhìn tôi: "Ngươi nói ngươi mất trí nhớ, đúng là quên hết sạch đấy hả."
Duyệt Đào nhíu mày đáp lại: "Chuyện của tiểu thư nhà ta không cần ngươi giả vờ quan tâm."
Quý Vân Lan không nhìn Duyệt Đào, chỉ nhướng mày nhìn tôi, ánh mắt không che giấu sự khiêu khích và chế giễu: "Vậy ngươi phải cẩn thận chăm sóc tiểu thư nhà ngươi, cẩn thận..." nàng ta nhếch môi: "Lần sau sẽ lại xảy ra chuyện."
Tôi nhìn nàng ta, đôi mày thanh tú, đôi mắt đào hoa, khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo với chiếc cằm nhọn và đôi môi hơi mỏng, trông giống như một búp bê sứ tinh xảo. Nếu nàng ta nhíu mày một chút, sự yếu đuối xinh đẹp đó chắc chắn khiến người khác không thể chối từ. Hiện tại đã vậy, huống chi sau này nàng ta càng trở thành một mỹ nhân.
Nhưng bây giờ trông nàng ấy đẹp hơn nhiều, rất hoạt bát, hơn hẳn cái vẻ yếu đuối trước mặt phụ thân.
Không hiểu sao tôi lại nhớ đến phần sau của nguyên tác: gương mặt bị hận thù làm cho méo mó, mái tóc rối bù, quần áo rách nát, cuối cùng chết nơi đồng không mông quạnh. Trong khi đó, Quý Vân Chiêu và nam chính Tần Nghê - người sau này trở thành hoàng đế, sống một cuộc sống hạnh phúc vui vẻ.
Tôi bất ngờ hỏi: "Quý Vân Lan, ngươi thích Thái tử phải không?"
Hiện giờ Tần Nghê là Thái tử.
Nàng ta ngẩn ra một lúc, sau đó nhanh chóng đáp lại: "Tất nhiên, ta nói cho ngươi biết, hắn sẽ là của ta, ngươi đừng mơ nghĩ đến chuyện ở bên hắn."
"Ngươi ghét ta cũng vì hắn sao?"
Phu nhân tướng phủ và Hoàng hậu là bạn thân, hai người đã bàn bạc với nhau và định ra mối hôn sự từ khi còn nhỏ, đối tượng chính là tôi và Tần Nghê, đợi đến khi tôi mười bảy tuổi thì tổ chức hôn lễ. Tuy nhiên trong nguyên tác, dù Thái tử tuân lệnh kết hôn nhưng đối xử rất lạnh nhạt với nữ chính, vì trong lòng hắn chỉ có bóng hình Quý Vân Lan - người đã cứu hắn năm xưa. Đương nhiên tất cả đều do Quý Vân Lan giở trò.
Tôi chìm đắm trong suy nghĩ của mình, nghe thấy Quý Vân Lan cười lạnh một tiếng, tôi ngước mắt nhìn nàng ta, thấy cô nương còn thấp hơn tôi một cái đầu đang kiêu ngạo nhìn tôi: "Đúng vậy, nên ta nhất định sẽ cướp lấy hắn, Quý Vân Chiêu, dù ngươi có quỳ xuống khóc lóc cầu xin ta cũng vô ích thôi."
Một tay tôi giữ Duyệt Đào đang tức giận thở phì phò, một tay tranh thủ bày tỏ lập trường: "Nếu muội muội thích Thái tử điện hạ như vậy, với tư cách là tỷ tỷ, ta bằng lòng tác thành. Ta sẽ sớm đi tìm phụ mẫu xin hủy bỏ hôn ước này, chúc ngươi và Thái tử điện hạ trở thành một cặp xứng đôi vừa lứa."
Không khí bỗng trở nên im lặng.
Duyệt Đào cũng đứng yên, vẻ mặt ngạc nhiên "Tiểu thư đang nói gì vậy".
Tôi mỉm cười với "đóa hoa trà đen": "Tình cảm sâu đậm của ngươi làm ta rất cảm động, Thái tử điện hạ là của ngươi đấy."
Nam chính ngốc nghếch gì đó mau cầm đi đi, mau lấy đi đi, đừng đến làm phiền tôi nữa, để tôi tận hưởng cuộc sống giàu sang đơn thuần vui vẻ đi.
"Đóa hoa trà đen", không đúng, hiện tại nàng ấy vẫn chưa hoàn toàn xấu tính, cũng tỏ vẻ ngạc nhiên nhìn tôi. Đúng thôi, đính hôn với Thái tử tức là trở thành Hoàng hậu tương lai - người phụ nữ cao quý nhất trên đời, vị trí này ai mà không muốn chứ.
Tôi mở to mắt, không hề che giấu nhìn thẳng vào mắt Quý Vân Lan: "Ta nói nghiêm túc đấy."
Dù sao nàng ấy cũng chỉ là đứa trẻ 13 tuổi, nghe tôi nói một đống lung tung cũng không nghĩ nổi ra lời nào để đáp lại, tôi thấy "đóa hoa trà đen lòng dạ độc ác, thủ đoạn tàn nhẫn" trong nguyên tác "à, ừ" một tiếng rồi lơ mơ rời đi.
Tôi không biết chơi trò mưu kế, cũng không có mưu mô, vậy thì để mọi chuyện đơn giản thôi.
Uống cạn chén trà xanh này.
Tôi vui mừng nở hoa trong lòng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


