Tư Viêm Tu dường như rất hài lòng với câu trả lời của Lăng Tử Thu, hiếm khi thấy khóe miệng hắn lộ ra chút ý cười.
Nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo, vẻ mặt lạnh lẽo lại trở về trên gương mặt hắn. Dường như phát hiện ra manh mối nào đó quan trọng hơn, hắn khom người, chăm chú xem xét phần đầu khô quắt của cỗ nữ thi thứ nhất, lên tiếng:
"Bạch Ngạn, mang án thư tới đây cho ta xem."
Bạch Ngạn lĩnh mệnh, vội vàng đặt hồ sơ vào tay đại nhân nhà mình.
Tư Viêm Tu mượn ánh nến bắt đầu lật lở. Hồi lâu sau, khuôn mặt vốn dĩ đã nghiêm nghị của hắn lại càng toát thêm vài phần lạnh lẽo.
"Nguyên nhân cái chết của nàng ta chưa chắc đã là do mất máu quá nhiều, mà khả năng cao là bị bịt ngạt đến chết."
"Đại nhân, ty chức không hiểu, làm sao ngài nhìn ra được tình trạng tử vong của nàng ta?"
Bạch Ngạn vội vàng truy vấn.
Tư Viêm Tu không trả lời ngay, chỉ xòe tay về phía Bạch Ngạn.
Bạch Ngạn hiểu ý, vội vàng lấy từ bên hông ra một túi da bọc vải sáp dầu. Sau khi mở ra, hắn lấy một món đồ trông giống như chiếc "nhíp" đưa sang.
Lăng Tử Thu khẽ nhướng mày nhìn hai người đang bận rộn trước mặt. Đây là lần đầu tiên nàng thấy người cổ đại khám nghiệm tử thi.
Nếu đoán không lầm, hàng loạt đồ nghề nhỏ bé trông giống như dụng cụ "nấu ăn" thu nhỏ kia, chính là "trang bị" khám nghiệm tử thi mà ngỗ tác luôn mang theo bên mình.
"Nhìn xem đây là cái gì."
Tư Viêm Tu đang tập trung cao độ nên hoàn toàn không để ý đến sự tò mò của người bên cạnh đối với dụng cụ trong tay mình. Hắn chậm rãi dùng nhíp gắp từ kẽ răng trong cùng của tử thi ra một vật, đặt dưới ánh nến cho hai người kia quan sát.
"Đây... là tóc sao?" Bạch Ngạn nheo mắt nhìn kỹ.
"Không... chắc là vải dệt, còn mang chút màu sắc."
Lăng Tử Thu phát hiện thị lực của nguyên chủ tốt đến kỳ lạ, chỗ tối thế này mà vẫn có thể nhìn rõ thứ trong tay Tư Viêm Tu.
"Đây là sợi bông."
Tư Viêm Tu đặt vật trong tay vào miếng vải mà Bạch Ngạn đã chuẩn bị sẵn, lên tiếng:
"Loại bông này vì thoáng khí, thấm hút mồ hôi tốt lại rất dễ nhuộm màu, nên đại đa số bá tánh nước Lận ngoài việc dùng nó làm trung y (áo lót), thì còn dùng để may những bộ chăn đệm rực rỡ."
"Nếu nàng ta bị bịt ngạt đến chết, hung thủ phân xác là để tiện bề che giấu thi thể, nhưng cắn xé, róc xương thì lại vì mục đích gì?"
Bạch Ngạn nhíu mày, có chút khó hiểu trước thủ đoạn của hung thủ.
"Việc cắn xé nhất thời vẫn chưa thể giải thích được, nhưng còn róc xương..."
Tư Viêm Tu vừa nói vừa cất gọn dụng cụ trong tay.
"Thứ mà hung thủ cắt xuống hẳn là mỡ trên người nạn nhân."
"Mỡ?"
Lăng Tử Thu vội vàng quan sát cỗ thi thể thứ hai. Quả nhiên, ngực, đùi, bụng, mông của cỗ thi thể này — chỉ cần là những nơi tập trung nhiều mỡ đều đã bị lóc đi. Còn cả phần ruột trắng hếu mà Diêu Ngữ từng nhắc đến, nếu hung thủ thực sự cần mỡ, thì phần bám quanh ruột cũng có rất nhiều.
Nghĩ đến cảnh hung thủ có thể đã xách theo bộ ruột mang về nhà để moi mỡ, Lăng Tử Thu suýt chút nữa thì nôn thốc nôn tháo. Nàng cố nén cơn buồn nôn, hỏi:
"Hung thủ cần những thứ này để làm gì cơ chứ?"
Tư Viêm Tu lắc đầu, hiện tại hắn cũng chưa nghĩ ra.
Lăng Tử Thu bất lực nhắm mắt lại. Dù chuyến đến nghĩa trang lần này xem ra đã tìm được không ít manh mối, nhưng để xâu chuỗi toàn bộ hòng tìm ra hung thủ thì vẫn còn khá khó khăn.
Lúc ba người bước ra khỏi nghĩa trang thì trời cũng đã nhá nhem sáng, chuẩn bị đến giờ gà gáy.
Tư Viêm Tu dường như biết rõ bộ dạng chật vật của Lăng Tử Thu mỗi khi lên xe ngựa, nên lần này, khi nàng vừa giẫm lên càng xe, hắn lại thuận thế vươn tay đỡ nàng một nhịp.
Lăng Tử Thu mang lòng cảm kích, ngoan ngoãn ngồi thu mình vào góc xe ngựa. Để bày tỏ sự biết ơn, nàng cũng hào phóng cầm chiếc ấm tử sa dưới bàn trà lên, rót một chén trà trong đặt trước mặt hắn.
Tư Viêm Tu nhạt nhẽo liếc nhìn chén trà khi lá trà còn chưa kịp nở bung ra hết. Khẽ nhíu mày, hắn vẫn bưng lên uống một ngụm.
Thế nhưng, nước trà còn chưa kịp trôi xuống, trong khoang xe tĩnh lặng bỗng vang lên tiếng sôi bụng "ùng ục".
Hắn biếng nhác nâng mí mắt, nhìn nữ tử đối diện mặt đã đỏ lựng như ráng chiều, đang cúi gằm mặt ngồi thẫn thờ không yên, vừa định lên tiếng...
Lăng Tử Thu đã vội vàng xua tay, lấp liếm:
"Chắc là ta buồn ngủ quá, về ngủ một giấc là hết."
"Bạch Ngạn, dừng xe."
Đây chẳng phải là tửu lâu lớn nhất Tiêu thành — Tân Thập Lý Hương hay sao?
"Vào thôi."
Giọng nói của Tư Viêm Tu vang lên bên tai.
Lăng Tử Thu vẫn đang chôn chân tại chỗ, trong lòng có vài phần do dự. Nàng một xu dính túi cũng không có, lát nữa chắc chắn là phải ăn chực Tư Viêm Tu rồi, nhưng nàng lại không hề muốn nợ hắn ân tình.
"Ta cũng đói rồi, đi thôi."
Dường như đã bị hành hạ suốt cả một đêm, trên mặt Tư Viêm Tu từ lâu đã không còn vẻ lạnh lùng như ngày thường, trong giọng nói lại hiếm hoi pha thêm vài phần bình thản và dịu dàng.
Đôi má Lăng Tử Thu thoáng xẹt qua một vệt ửng đỏ, gật đầu bước theo.
Ba người bước vào một gian nhã các trên tầng ba. Căn phòng được bài trí sạch sẽ và thanh nhã. Hòn non bộ với dòng nước róc rách ở góc phòng, cùng bàn cờ vây trang trí trên án kỷ nhỏ, khiến cõi lòng người nhìn thấy thật sự thư thái, tĩnh tại.
"Tư đại nhân đến rồi ạ, vẫn dùng như lệ cũ sao?"
Điếm tiểu nhị bám theo sau khom lưng, xoa xoa hai tay đon đả hỏi.
Tư Viêm Tu nhàn nhạt liếc nhìn Lăng Tử Thu vẫn đang tò mò đánh giá xung quanh, đáp:
"Cồi sò điệp tam tiên, tôm lớn phù dung, nấm tươi om, vây cá phượng vĩ, và thêm một đĩa bánh phù dung nữa."
Tình huống gì thế này?
Tư Viêm Tu vừa gọi món xong, ngay cả Bạch Ngạn đang ngồi bên cửa sổ ngắm cảnh phố phường bên ngoài cũng phải kinh ngạc. Những món này toàn là đồ đại bổ, chủ tử nhà mình bị suy nhược cơ thể rồi sao?
Tuy nhiên, điếm tiểu nhị vốn quen tiếp xúc với đủ loại khách hàng, chỉ cần nhìn thấy Lăng Tử Thu gầy gò, sắc mặt kém cỏi là hiểu ngay vấn đề. Hắn chắp tay, khen ngợi:
"Tư đại nhân quả là biết cách chọn món. Bánh phù dung chính là bảng hiệu vàng của quán chúng tiểu nhân. Năm xưa khi nơi này vẫn còn là Thập Lý Hương cũ, Hoàng hậu nương nương trong cung cũng thường xuyên sai người đến mua đem về đấy ạ."
"Thập Lý Hương cũ?"
Lăng Tử Thu nghe đến đây liền hoàn hồn. Nếu nhớ không lầm, lúc bước vào, trên biển hiệu rõ ràng viết là "Tân Thập Lý Hương" kia mà?
"Ồ, cô nương chắc hẳn là tiểu thư khuê các cấm túc trong phủ, có lẽ vẫn chưa biết chuyện bên ngoài. Thập Lý Hương này ấy à, mười mấy năm trước từng bất ngờ xảy ra một trận hỏa hoạn lớn, thiêu chết không ít người. Nên sau khi được tu sửa lại mới..."
"Mau đi dọn món của ngươi đi, đừng có nhiều lời."
Điếm tiểu nhị vừa phấn khích kể được một nửa, Bạch Ngạn đã lạnh lùng cất giọng ngắt lời hắn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)