"Sao cô nương biết đó là của nữ nhân?"
Dù những lời Diêu Ngữ thốt ra vô cùng đứt đoạn, Lăng Tử Thu vẫn nhanh chóng hiểu được ý nàng ta. Thứ bị cuốn trong khúc ruột kia là ngón tay của một nữ nhân, nàng liền vội vàng gặng hỏi.
"Bởi vì, trên ngón tay đó có đeo một... một chiếc nhẫn ngọc bích... màu xanh lục."
Lời vừa buột miệng thốt ra của Diêu Ngữ khiến cả gian phòng phía Tây bỗng chốc rơi vào tĩnh lặng đến lạ thường.
Nhất là Tư Viêm Tu đang đứng ngay bên cạnh, gương mặt vốn đã nghiêm nghị của hắn nay lại dần phủ thêm một tầng u ám.
Nhớ lại lúc bọn họ tìm thấy Diêu Ngữ trong tình trạng thoi thóp, mặt mũi đầy máu, nàng ta đang nằm trong rương cống phẩm do tiêu cục Đại Phong áp tải.
Sau khi tỉnh lại, nàng ta đã rơi vào trạng thái điên loạn, manh mối duy nhất là miếng ngọc bội - lệnh tiễn áp tiêu của tiêu cục Đại Phong - bị nàng ta nắm chặt trong tay.
Vốn tưởng Diêu Ngữ sẽ cứ điên điên khùng khùng như vậy mãi, manh mối vụ án cũng theo đó mà càng thêm mờ mịt, nào ngờ, nàng ta lại thốt ra những lời kinh thế hãi tục đến vậy.
Nghĩ đến hai thi thể chỉ còn trơ bộ xương, chưa rõ danh tính vẫn đang nằm trong nghĩa trang, ánh mắt hắn trở nên sắc lẹm.
"Hỏi nàng ta xem, ngoài chiếc nhẫn ngọc bích, đoạn ngón tay đứt lìa đó còn có đặc điểm nhận dạng nào rõ ràng nữa không."
Tư Viêm Tu bước đến bên cạnh Lăng Tử Thu, hạ thấp giọng.
Mặc dù Lăng Tử Thu không thích người khác can thiệp vào quá trình thôi miên của mình, nhưng ngón tay này liên quan trực tiếp đến thân phận nạn nhân, thế nên nàng gật đầu đồng ý, lên tiếng hỏi:
"Ngón tay đó có đặc điểm gì không?"
Diêu Ngữ nhíu chặt mày, suy nghĩ hồi lâu rồi đáp:
"Móng tay được sơn màu đỏ, trên nhẫn dường như còn khắc một chữ."
"Chữ gì?" Tất cả mọi người đều căng thẳng tột độ.
"Bào... hình như là chữ Bào." Diêu Ngữ lẩm bẩm đáp.
"Bào?" Tư Viêm Tu cau mày lặp lại.
Họ Bào ở Tiêu Thành rất hiếm, nữ nhân mang họ này lại càng hiếm hơn. Thêm vào đó, thời gian qua bọn họ đã điều tra các phủ gia trong thành có thân quyến mất tích, người duy nhất chưa hỏi thăm đến là Bào Vân - quả phụ họ Bào ở phía nam thành.
"Bào Vân?"
Tư Viêm Tu lẩm bẩm tự ngữ, ánh mắt càng thêm thâm thúy khó lường.
Lăng Tử Thu nghe thấy cái tên này, vẻ mặt lại ngơ ngác mờ mịt.
Có lẽ một tiểu thư khuê các, cửa lớn không ra cửa hai không bước như nàng sẽ chẳng biết người này là ai, nhưng người ở Tiêu Thành thì hầu như không ai không biết.
Phu quân Bào Vân chết sớm, bản thân nàng ta lại có nhan sắc mặn mà kiều diễm, thế nên đại đa số nam tử trong thành đều ao ước rước nàng ta về làm nhị phòng.
Dù được săn đón nồng nhiệt, nhẽ ra Bào Vân nên nhân cơ hội này tái giá để tìm một chỗ dựa vững chắc.
Chẳng hiểu nàng ta nghĩ gì, chỉ thích trêu hoa ghẹo nguyệt, mập mờ với nam nhân chứ tuyệt nhiên không bàn chuyện thành thân, làm cho cả thành xôn xao bàn tán.
Chính vì thế, danh tiếng của quả phụ họ Bào này cũng lan truyền khắp hang cùng ngõ hẻm ở Tiêu Thành.
"Sau khi phát hiện ra ngón tay, cô đã làm gì?" Lăng Tử Thu gặng hỏi tiếp.
Diêu Ngữ hít sâu một hơi, dường như hồi ức tới đoạn này, tinh thần nàng ta đã bắt đầu căng như dây đàn:
"Ta sợ lắm, ta... vội vứt đồ xuống, định chạy vào thành báo quan, nhưng mà..."
Tất cả mọi người đều nín thở tập trung lắng nghe.
"Phía sau lưng đột nhiên vang lên một tràng tiếng bước chân hoảng loạn. Ta sợ chết khiếp, chẳng dám quay đầu lại, cứ cắm cổ chạy thục mạng."
Hơi thở của Diêu Ngữ bắt đầu dồn dập.
"Ta nhớ không nhầm thì chắc chỉ còn khoảng một dặm nữa là vào đến thành, nhưng mà ta... ta phát hiện ra, mình bị lạc đường. Tiếng bước chân phía sau ngày càng gần, bỗng nhiên..."
Diêu Ngữ thở hổn hển, trên trán bắt đầu rịn ra những giọt mồ hôi lấm tấm. Trông bộ dạng này, có lẽ nàng ta đã bị thứ gì đó làm cho hoảng sợ tột độ.
"Túi tiền bên hông ta bị rơi, ta vội ngồi xổm xuống nhặt, nhưng mà... bên tai lại truyền đến tiếng thở dốc ồ ồ. Ta muốn quay đầu lại nhìn, ai ngờ thứ đó lại liếm ta một cái. Ta lật đật đứng dậy, vắt chân lên cổ mà chạy. Chẳng hiểu sao chân ta không nghe theo sự sai bảo nữa, bị thứ gì đó vấp phải, thế là ta ngã nhoài."
"Sau đó thì sao?"
"Ta còn chưa kịp bò dậy, đột nhiên có một thứ vồ lấy ta. Ta ra sức chống cự, lông... trên người nó toàn là lông. Ta dùng hết sức muốn đẩy nó ra, thì... A!!!"
Diêu Ngữ như nhớ lại chuyện gì đó vô cùng kinh khủng. Đôi mắt vốn đang nhắm nghiền đột nhiên trợn trừng, ánh mắt trống rỗng trân trân nhìn vào bóng tối phía đối diện, miệng liên tục la hét:
"Đau quá, đau quá... nó cắn... cắn ta..."
Lăng Tử Thu giật thót mình. Nhìn biểu cảm kích động của nữ nhân đối diện cùng những vết máu bắt đầu rịn ra từ lớp băng gạc, nàng đoán chừng ngay khoảnh khắc đó Diêu Ngữ đang bị một con vật gì đó cắn xé.
"Suỵt... Cô nương đang ở nha môn Tiêu Thành, nơi này rất an toàn, ngủ đi. Yên tâm, sẽ không còn ai có thể làm hại cô nữa đâu."
Diêu Ngữ quay đầu lại một cách vô thức, ngơ ngẩn nhìn vẻ mặt đầy thiện ý của Lăng Tử Thu. Giây tiếp theo, mắt nàng ta lật trắng dã rồi ngất lịm đi.
Cứ như vừa đi mưa về, mồ hôi đầm đìa, Lăng Tử Thu nhờ sự giúp đỡ của Ngũ lang trung từ từ đỡ Diêu Ngữ nằm xuống giường. Sau đó, nàng bước ra khỏi gian phòng phía Tây với dáng vẻ mệt mỏi rã rời.
Thế nhưng, vừa đi được vài bước, phía sau lưng bỗng vang lên tiếng chất vấn:
"Tại sao không làm theo lời ta nói?"
Lăng Tử Thu ngạc nhiên quay đầu, nhìn người nam nhân lúc này chỉ cách nàng chừng một bước chân.
Ánh nắng vương trên gương mặt tuấn dật của hắn, ngũ quan vốn ôn nhuận nay vì vẻ nghiêm túc mà dường như toát thêm vài phần lạnh lùng xa cách, cấm người tới gần.
"Nỗi khiếp sợ mà Diêu cô nương phải gánh chịu trước đó là thứ mà người bình thường không thể nào tưởng tượng nổi, tinh thần cô ấy vốn đã vô cùng căng thẳng rồi, ta lại còn dùng thêm Chúc Do thuật."
Lăng Tử Thu thở dài, nói tiếp:
"Lúc cô nương ấy hồi tưởng, ngài cũng thấy tinh thần cô ấy đã mấp mé bờ vực sụp đổ rồi. Nếu tiếp tục gặng hỏi theo yêu cầu của ngài, chưa nói đến việc liệu cô ấy có khai ra được hung thủ là ai hay không, thì một người vốn dĩ có khả năng hồi phục, rất có thể sẽ vì phát điên mà mất mạng."
"Nàng ta có khả năng chữa khỏi sao?"
Sắc mặt Tư Viêm Tu hơi dịu xuống, cất tiếng hỏi.
Lăng Tử Thu gật đầu, coi như là khẳng định.
"Cầm lấy cái này."
Tư Viêm Tu nhìn sâu vào nữ nhân đối diện một lúc lâu, mãi đến khi ánh mắt di chuyển xuống cánh tay vẫn còn vương những vảy máu của nàng, hắn mới chậm rãi rút từ trong ngực áo ra một chiếc bình sứ thanh hoa cỡ bằng lòng bàn tay, đặt vào tay nàng:
"Hôm nay vất vả rồi, chốc nữa ta sẽ sai người đưa phu nhân về. Lời hứa ngày hôm nay, Tử Ngang nói được nhất định sẽ làm được."
Nói xong, dường như Tư Viêm Tu còn công vụ khác cần giải quyết, hắn bèn xoay người bước về phía tiền đường của nha môn.
Lăng Tử Thu nhìn bóng lưng nam nhân dần khuất khỏi tầm mắt, nhớ lại cách hắn xưng hô khi nãy.
Tử Ngang là tên tự của Tư Viêm Tu. Câu "Thấp cao đều có chí, lỗi lạc bậc trượng phu" - cái tên này quả thật rất hợp với tính cách của hắn.
Nàng cúi đầu nhìn chiếc bình nhỏ trong tay, dứt khoát vặn mở ra xem.
Tức thì, một mùi thảo dược nồng đậm xộc thẳng vào mũi.
Băng phiến, lá phù dung, một dược...
Đây chẳng phải là Kim Sang dược dùng để trị thương ngoài da hay sao?
Đôi mắt nàng khẽ dao động, khóe mắt liếc nhìn cánh tay mình, đôi môi đỏ mọng khẽ cong lên một nụ cười.
…
"Gia, ngài nói xem thiếu phu nhân thực sự có thể chữa khỏi cho Diêu Ngữ sao?"
Đợi Lăng Tử Thu rời đi, phía cuối hành lang chầm chậm xuất hiện hai bóng người.
Tư Viêm Tu nhạt nhẽo liếc nhìn tên thuộc hạ bên cạnh một cái. Người này không ai khác chính là Bạch Ngạn - kẻ đã vây bắt Lăng Tử Thu ở quán trà nhưng lại bị nàng thôi miên ngược.
"Bạch Ngạn, ngươi thấy nàng ta có giống một đại tiểu thư nhà họ Lăng, cửa lớn không ra cửa hai không bước không?"
Bạch Ngạn chắp tay nói:
"Ý của gia là, phu nhân đang nói dối? Hay nàng ta là gian tế do Lăng gia phái đến? Việc đào hôn chẳng qua chỉ là lạt mềm buộc chặt? Hoặc còn nguyên nhân sâu xa nào khác không thể nói ra?"
Tư Viêm Tu im lặng, không tỏ rõ ý đúng sai.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-904652.png&w=256&q=75)