Tiêu Thành, đêm khuya.
"Đùng đoàng..." Một tiếng sấm bất chợt rền vang, mưa to xối xả trút xuống. Vùng ngoại ô phía tây vốn tĩnh lặng chốc lát đã biến thành một biển nước, vạn vật chao đảo rồi chìm lỉm trong cơn gió thu tiêu điều.
Lõm bõm... Lõm bõm...
Tiếng bước chân giẫm lên bùn lầy từ xa xăm vọng lại, mỗi lúc một gần.
Lăng Tử Thu quấn chặt vạt áo hỷ phục đỏ sẫm khoác ngoài, lảo đảo chạy dấn bước trên đường. Những hạt mưa lạnh lẽo hắt vào gò má gầy gò tựa như dao cứa, nhưng dường như chẳng cảm thấy đau đớn, sắc mặt nàng vẫn bình thản, ánh mắt sáng rực và kiên định.
Hôm nay là ngày thứ ba kể từ khi nàng xuyên không đến đây, còn cuộc đào hôn này là kế hoạch đã được nàng dành trọn ba ngày dày công sắp đặt.
Là chuyên gia thôi miên tâm lý kiệt xuất nhất thế kỷ 21, nằm mơ nàng cũng không ngờ được rằng, chỉ vì một cú ngã lộn nhào trên bục nhận thưởng mà mình lại xuyên không đến một triều đại vô danh không hề được ghi chép trong sử sách.
Chẳng những thế, nàng còn nhập vào thân xác Lăng Tử Thu - vị đích nữ thất sủng nhất của phủ Hoài Viễn Tướng quân nước Lận. Éo le hơn, chỉ ba ngày sau, nàng sẽ bị ép gả cho kẻ thù không đội trời chung của Lăng gia là Đại Lý Tự Khanh – Tư Viêm Tu.
Cuộc hôn nhân do đích thân Hoàng thượng ban hỷ này nghe qua tưởng chừng là vinh quang tột bậc, nhưng chỉ dựa vào ký ức suốt hai mươi mấy năm qua của nguyên chủ, Tư gia và Lăng gia sớm đã đấu đá thừa sống thiếu chết biết bao phen trên triều đường.
Những thế lực chống lưng đằng sau hai nhà, cộng thêm giàn thế lực trung lập thích "tọa sơn quan hổ đấu", chắc chắn chẳng có ai mong mối hôn sự này diễn ra suôn sẻ.
Nhất là trong ba ngày qua, nàng xem như nếm trải đủ những màn kinh hồn bạt vía chưa từng gặp trong đời. Rơi xuống nước, bị hạ độc, ám sát... Nếu không nhờ bản tính nhạy bén, chẳng biết nàng đã phải chết một ngàn tám trăm lần giống như nguyên chủ hay chưa.
Mưa dường như ngày càng nặng hạt. Nước mưa đọng trĩu trên hàng mi rậm khiến nàng khó lòng nhìn xa trong đêm tối, chỉ đành nương vào những tia chớp xé toạc bầu trời mới lờ mờ trông rõ đường đi phía trước.
Một đốm lửa nến loe lói chợt hiện lên trong khoảnh khắc chớp lóa. Lăng Tử Thu vội vã lôi từ trong vạt áo ra một tấm bản đồ bằng da dê. Nhìn chằm chằm vào khu vực được khoanh tròn bằng chu sa đỏ trên đó, khóe môi nàng cuối cùng cũng nở một nụ cười hiếm hoi.
Đó là một quán trà nhỏ nằm ở vùng ngoại ô phía tây, thường là điểm dừng chân nghỉ ngơi của các thương nhân qua lại giữa hai tòa thành. Thật may mắn, nàng tìm đúng rồi.
Cất cuộn da dê trở lại vào ngực áo, nàng lội qua vũng bùn bước tới. Cẩn thận lắng nghe, từ trong quán trà loáng thoáng truyền ra tiếng trò chuyện dăm ba câu của các thương nhân buôn chuyến, hẳn là đang bàn tán về mấy món đồ mới lạ vừa cõng tới từ Kinh Châu lân cận.
Lăng Tử Thu đứng trước cửa, cúi đầu liếc nhìn đôi hài thêu đã bị bùn nhuộm thành màu tro. Cố nén cảm giác dính dáp khó chịu, nàng cởi bỏ chiếc áo hỷ phục đỏ sũng nước, để lộ bộ trung y mỏng manh đã ướt một nửa, đẩy cửa bước vào trong.
Nghe thấy tiếng động, đám người đang ngồi đồng loạt quay đầu lại. Thấy bộ dạng nhếch nhác của nàng, bọn họ không khỏi nhíu mày tò mò.
"Úi... cô nương, mời cô ngồi."
Tên tiểu nhị tay xách ấm trà định đi châm nước vội vàng chạy tới góc phòng, lau dọn qua loa chiếc bàn gần ngọn nến nhất rồi lên tiếng đon đả.
Lăng Tử Thu sờ chiếc túi thơm xẹp lép bên hông, chần chừ một lát, đành rút cây trâm cài lạnh ngắt trên đầu xuống đặt lên bàn:
"Một vò rượu đế, một bát mì."
Tiểu nhị cầm cây trâm trên tay ngắm nghía hồi lâu, rướn mày ném cho Lăng Tử Thu một ánh nhìn dò xét, rồi mới quay người đi vào bếp.
Đám người hiếu kỳ xung quanh thấy nữ tử ngồi xuống xong thì cứ cúi đầu im lặng, nên cũng chẳng còn hứng thú để ý nữa. Bọn họ vừa nhấm nháp mấy hạt lạc còn sót lại trên bàn, vừa chụm đầu tiếp tục câu chuyện dang dở.
"Mấy huynh nghe nói gì chưa, dạo này Tiêu Thành không được thái bình đâu."
"Đâu chỉ là thi thể nát bươm đơn giản như vậy!"
Gã thương nhân khơi mào câu chuyện nhón một hạt lạc ném vào miệng, nói tiếp:
"Đại Phong Tiêu Cục trước sau đã áp tải vào đó hai lô hàng, chẳng những cả hai đều biến thành mười mấy mảnh thi thể bị chặt đứt, mà hôm qua người ta còn phát hiện ra một kẻ sống sờ sờ nhưng bị lột mất da mặt ở bên trong."
"Người sống á? Chuyện này... tà môn quá rồi đấy?"
"Hừ, như thế vẫn chưa là gì đâu, các huynh có biết Tư đại nhân của Đại Lý Tự không?"
"Ý huynh là đích tử Tư Viêm Tu của Đại Tư Mã Tư Thừa Duẫn à? Vị thiên tài phá án chỉ trong vòng ba năm đã thăng lên quan tam phẩm ấy sao?"
"Ừ." Gã thương nhân gật đầu:
"Ngài ấy đã dán cáo thị rồi, khuôn mặt của kẻ sống sót kia là bị dã thú nào đó gặm nát. Thế nên mới nhắc nhở bách tính quanh thành phải cẩn thận hơn, trời tối thì hạn chế lảng vảng ra ngoài hoặc đi lại một mình."
Kể tới đây, ánh mắt của tất cả mọi người đột nhiên đổ dồn vào bóng dáng Lăng Tử Thu đang ngồi trong góc.
Nàng khẽ miết ngón tay lên mép chén, nét mặt vẫn điềm nhiên như không.
"Nhắc mới nhớ, Tư đại nhân đúng là trăm công nghìn việc, ngay cả hôm nay là ngày đại hỷ mà vẫn phải túc trực xử lý công vụ ở Đại Lý Tự."
Mấy gã thương nhân thu ánh nhìn lại, tiếp tục buôn chuyện.
"Thì đó, xảy ra trọng án tày trời như vậy, cộng thêm chuyện rất có thể sẽ lại có người gặp nạn, bách tính trong thành sớm đã người thì chạy, kẻ thì trốn hết rồi. Đại nhân lấy đâu ra tâm trí mà rước với chả xách nữa?"
"Ta thấy huynh chẳng biết cái cóc khô gì cả!"
Gã thương nhân khơi mào câu chuyện cười lạnh, nói tiếp:
"Người mà Tư gia cưới đâu phải nữ tử bình thường, mà là đích nữ Lăng Tử Thu của phủ Hoài Hóa Tướng quân đấy."
Lăng Tử Thu?
Nghe thấy tên mình, tiểu cô nương ngồi trong góc suýt nữa thì sặc nghẹn sợi mì đang ngậm trong họng.
"Ý huynh là cái 'hũ thuốc' đó á? Nhưng chẳng phải Lăng gia và Tư gia đã kết thâm thù đại hận hơn hai chục năm nay rồi sao?"
"Huynh cũng biết 'Úy Thừa biến pháp' mà Hoàng thượng đương triều đang thi hành rồi đấy. Sau chính sách trọng văn khinh võ, Tư gia nhận được đãi ngộ hậu hĩnh đến mức nào, còn Lăng gia – gia tộc từng được chiếu cố hết mực dưới thời Tiên hoàng, nay lại sa sút thê thảm ra sao.
Hiện tại Úy Thừa biến pháp đang nảy sinh vấn đề, phía Di Quốc lại bắt đầu rục rịch nổi loạn, Hoàng thượng muốn thấy nhất lúc này chính là Lăng gia và Tư gia hóa giải hiềm khích. Ở ngay thời điểm mấu chốt, chuyện Tư, Lăng hai nhà liên hôn là điều tất yếu."
"Chậc chậc." Một gã thương nhân lớn tuổi hơn đang mải mê nghe bèn lắc đầu:
"Thế thì thật đáng tiếc cho Tư đại nhân, rõ ràng là bậc nhân trung long phượng, bao nhiêu khuê các ở Tiêu Thành này xếp hàng chờ gả. Ai mà biết rước vị đại tiểu thư họ Lăng kia về nhà thì sống được bao lâu, khéo vụ án còn chưa phá xong mà Tư phủ đã phải lo chuyện ma chay rồi."
Ánh mắt hơi rũ xuống của Lăng Tử Thu khẽ lóe lên. Chuyện thân thể nguyên chủ vốn dĩ ốm yếu nhiều bệnh, nàng đã biết ngay từ lúc mới xuyên không tới đây.
Bằng không, ba ngày trước nguyên chủ cũng chẳng đến mức bị kẻ có tâm cơ đẩy xuống ao sen liền tắt thở bỏ mạng, tạo cơ hội cho linh hồn nàng "tu hú đẻ nhờ" chiếm đoạt thân xác này.
Lăng Tử Thu nhếch khóe môi, ánh mắt lướt ra ngoài khung cửa sổ vẫn đang rả rích mưa rơi. Dưới ánh nến hắt hiu, đôi lúm đồng tiền xinh xắn của nàng lại thêm vài phần nhu thuận ngoan ngoãn.
Mặc kệ đám thương nhân kia ba hoa chuyện gì, nàng chỉ cần ráng qua được đêm nay, né tránh những hiểm nguy trong miệng bọn họ, đến ngày mai nàng có thể cao chạy xa bay trốn thoát êm đẹp rồi.
"Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, cái hũ thuốc của Lăng gia kia..."
Cộc cộc cộc.
Đám thương nhân có vẻ đang buôn chuyện say sưa chưa muốn dừng, ngay lúc định tiếp tục đề tài thì bên ngoài bỗng vang lên những tiếng đập cửa dồn dập.
Ngay sau đó là một tiếng quát lớn vang vọng:
"Mở cửa mau, người của Đại Lý Tự đây!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-904652.png&w=256&q=75)