Đêm hôm đó, Hoài An gần như không ngủ được. Cuộc gọi bất ngờ của Minh Duy cứ văng vẳng trong đầu cô. Tại sao một người đàn ông thành đạt như anh lại có số điện thoại của cô?Cô không hề đưa danh thiếp cho anh. Chẳng lẽ, anh đã cố tình tìm kiếm? Và tại sao anh lại muốn một chiếc bánh phô mai y hệt? Quá nhiều câu hỏi xoáy sâu vào tâm trí Hoài An, khiến cô vừa bối rối vừa tò mò.
Sáng hôm sau, Hoài An dậy từ sớm hơn thường lệ. Cô tỉ mỉ chọn nguyên liệu, cẩn thận cân đo đong đếm từng gram bột, từng giọt chanh dây. Hoài An không chỉ làm bánh bằng tay nghề, mà còn bằng cả trái tim. Cô tự nhủ, chiếc bánh này không chỉ là một món hàng, mà còn là một cơ hội để cô hiểu hơn về người đàn ông bí ẩn đó. Cô muốn chiếc bánh không chỉ ngon, mà còn phải chứa đựng sự chân thành, ấm áp của cô, như một lời mời gọi thầm lặng gửi đến anh.
Đúng 9 giờ sáng, Hoài An vừa đưa chiếc bánh phô mai cuối cùng ra khỏi lò nướng, tiếng chuông gió ở cửa tiệm lại vang lên. Cô ngẩng đầu. Vẫn là chiếc vest đen phẳng phiu, vẫn là gương mặt lạnh lùng và đôi mắt thâm trầm. Minh Duy bước vào, không gian nhỏ bé dường như trở nên chật chội hơn với sự hiện diện đầy uy quyền của anh.
"Chào cô" anh nói, giọng nói trầm ấm nhưng vẫn đầy xa cách.
"Chào ngài, chiếc bánh đã sẵn sàng rồi ạ" Hoài An đáp, tay đưa hộp bánh được gói cẩn thận.
Minh Duy nhận lấy, anh khẽ liếc nhìn chiếc hộp, rồi ánh mắt lại dừng lại trên gương mặt Hoài An. "Cảm ơn cô."
"Không có gì ạ. Bánh này là một món quà nhỏ từ tiệm của tôi," Hoài An nói, nở một nụ cười rạng rỡ. "Chỉ cần ngài thích là tôi vui rồi."
Minh Duy khựng lại. Một món quà? Anh quen với những món hối lộ, những lời mời gọi đầy toan tính, chứ không phải một món quà vô tư lự như thế này. Anh cảm thấy có chút bối rối.
"Không, tôi sẽ trả tiền. Số điện thoại của cô, tôi đã tìm thấy trên trang web của tiệm. Tôi... chỉ muốn cảm ơn cô về chiếc bánh phô mai hôm qua" Minh Duy nói, giọng nói bớt đi vẻ
lạnh lùng.
"Không cần đâu ạ," Hoài An vẫn kiên quyết. "Chiếc bánh phô mai hôm qua đã được thanh toán rồi. Đây chỉ là chút lòng thành của tôi thôi."
Minh Duy im lặng, ánh mắt anh nhìn Hoài An đầy dò xét. Anh không hiểu, một cô gái đơn thuần như cô lại có thể sống giữa thế giới đầy cạm bẫy này mà không bị vấy bẩn. Ánh mắt cô trong veo, nụ cười cô ấm áp, tất cả đều là những thứ anh đã đánh mất từ lâu.
"Nếu vậy, tôi xin nhận. Lần sau, tôi sẽ trả gấp đôi," anh nói, giọng nói trở nên kiên quyết. "Sắp tới, tôi có một buổi tiệc quan trọng, cần một số lượng lớn bánh ngọt. Cô có thể giúp tôi không?"
Hoài An ngạc nhiên. Đây là lần đầu tiên có một khách hàng đặt số lượng lớn như vậy. Cô biết, đây là một cơ hội lớn cho tiệm bánh của mình. "Tất nhiên rồi ạ. Ngài muốn đặt loại bánh gì và số lượng bao nhiêu?"
Minh Duy lấy ra một chiếc danh thiếp, đưa cho Hoài An. "Đây là danh thiếp của tôi. Cô có thể gửi báo giá qua email. Tiệc sẽ diễn ra vào tuần sau. Chúng ta có thể gặp nhau để trao đổi cụ thể hơn không?"
Hoài An nhận lấy tấm danh thiếp, ngón tay cô chạm nhẹ vào ngón tay anh. Một cảm giác tê dại bất chợt lan tỏa, khiến cả hai khẽ giật mình. "Vâng, được ạ. Tối nay, sau khi tôi đóng cửa tiệm?"
"Hôm nay thì không được. Tôi có một buổi họp quan trọng. Sáng mai, 9 giờ sáng, tôi sẽ đến đón cô. Chúng ta sẽ cùng nhau đến công ty của tôi để trao đổi," anh nói, giọng nói dứt khoát như ra lệnh.
Hoài An khẽ cau mày, nhưng rồi cô mỉm cười, gật đầu. "Vâng, được ạ. Hẹn gặp ngài vào sáng mai."
Minh Duy quay lưng rời đi, để lại một khoảng trống lớn trong không gian nhỏ bé. Hoài An nhìn theo bóng lưng anh khuất dần, rồi lại nhìn xuống tấm danh thiếp trên tay. Minh Duy - Tổng Giám đốc Công ty TNHH Đầu tư Thành Đạt. Cô chợt hiểu ra, người đàn ông này không chỉ đơn thuần là một khách hàng. Anh là một người quyền lực, có lẽ là một trong những người giàu có nhất thủ đô. Tại sao anh lại quan tâm đến một tiệm bánh nhỏ như thế này? Và tại sao anh lại muốn gặp cô riêng?
Minh Duy lái xe đi, trong lòng anh vẫn còn vương vấn cảm giác lạ lẫm. Anh không thể hiểu nổi, tại sao chỉ một chiếc bánh phô mai lại có thể khiến anh bận tâm đến vậy. Nó không chỉ là hương vị, mà còn là cảm giác bình yên, ấm áp mà anh cảm nhận được khi ở gần Hoài An. Ánh mắt trong veo, nụ cười chân thành của cô đã vô tình chạm đến một phần mềm yếu nhất trong trái tim anh. Anh tự nhủ, đây chỉ là một mối quan hệ công việc. Anh cần bánh ngọt cho bữa tiệc. Chỉ vậy thôi. Nhưng sâu thẳm trong lòng, anh biết, mọi chuyện không hề đơn giản như vậy.
Tối hôm đó, Hoài An ngồi hàng giờ trước màn hình máy tính, cẩn thận soạn thảo báo giá. Cô không chỉ liệt kê các loại bánh, mà còn viết thêm một vài lời giới thiệu về ý nghĩa của từng loại bánh, về cách cô làm chúng bằng cả trái tim. Cô muốn Minh Duy biết rằng, mỗi chiếc bánh không chỉ là sản phẩm, mà còn là một câu chuyện.
Ngày hôm sau, đúng 9 giờ sáng, một chiếc xe sang trọng màu đen lại đỗ trước cửa "Sweet Corner". Minh Duy bước xuống, hôm nay anh không mặc vest, chỉ là một chiếc áo sơ mi trắng và quần âu, nhưng vẫn toát lên vẻ lịch lãm, quyền lực. Hoài An bước ra, cô mặc một chiếc váy hoa đơn giản nhưng rất hợp với vẻ trong trẻo của cô. Họ cùng nhau đi trên xe, không khí có chút gượng gạo. Hoài An cố gắng bắt chuyện.
"Hôm qua, ngài ăn chiếc bánh phô mai đó chưa?"
Minh Duy quay sang nhìn cô, ánh mắt anh vẫn thâm trầm nhưng có chút dịu đi. "Rồi. Vị vẫn rất đặc biệt. Nó khiến tôi nhớ đến một điều gì đó đã cũ."
Hoài An tò mò. "Một điều gì đó cũ? Là gì vậy ạ?"
Minh Duy im lặng, không trả lời. Anh quay mặt ra cửa sổ, ánh mắt nhìn xa xăm. "Cô không cần biết. Chúng ta chỉ nên tập trung vào công việc."
Hoài An cảm thấy có chút hụt hẫng. Anh vẫn lạnh lùng và xa cách như vậy. Nhưng cô cũng không nản lòng. Cô tin rằng, đằng sau vẻ ngoài cứng rắn đó là một trái tim chất chứa nhiều tâm sự.
Khi đến công ty của Minh Duy, Hoài An thực sự choáng ngợp. Một tòa nhà cao tầng, hiện đại và sang trọng. Minh Duy đưa cô lên tầng cao nhất, nơi văn phòng của anh. Từ cửa sổ, cô có thể nhìn thấy toàn cảnh thành phố Hà Nội.
"Ừm. Nhưng tôi có một yêu cầu," anh nói. "Tôi muốn tiệm của cô chịu trách nhiệm toàn bộ phần bánh ngọt cho bữa tiệc. Và tôi muốn cô tự tay làm tất cả."
Hoài An kinh ngạc. "Tất cả? Nhưng số lượng sẽ rất lớn, một mình tôi không thể nào làm hết được..."
"Tôi tin cô có thể làm được," Minh Duy ngắt lời. "Tôi không muốn nhờ bất kỳ ai khác. Chỉ có cô mới làm được hương vị đó. Vị ngọt của sự chân thành."
Câu nói của anh khiến trái tim Hoài An rung lên. Anh đã nhận ra sự chân thành của cô. Nhưng một mình cô làm sao có thể hoàn thành một đơn hàng khổng lồ như vậy? Cô nhìn anh, ánh mắt đầy lo lắng.
Minh Duy chợt nhận ra sự bối rối của cô. Anh thở dài, rồi nói, giọng nói có chút mềm mỏng hơn. "Cô không cần phải lo lắng. Tôi sẽ cử người giúp cô. Cô chỉ cần làm bánh, những việc còn lại cứ để tôi lo."
Hoài An nhìn anh, trong lòng vừa cảm động vừa bối rối. Cô không hiểu, một người đàn ông lạnh lùng và lý trí như anh tại sao lại đối xử với cô đặc biệt như vậy.
"Vậy... chúng ta có thể làm bạn được không?" Hoài An hỏi, câu hỏi bất chợt thoát ra khỏi miệng cô.
Minh Duy khựng lại. Anh chưa từng có ý định kết bạn với bất kỳ ai, đặc biệt là một cô gái như cô. Anh nhìn cô, rồi khẽ mỉm cười. Nụ cười ấy rất nhẹ, nhưng lại đủ để khiến trái tim cô hẫng một nhịp.
"Tùy thuộc vào cô," anh nói. "Nếu cô nghĩ tôi đủ tư cách để làm bạn của cô."
Sự đồng ý nửa vời của Minh Duy lại là một tín hiệu đầy hy vọng đối với Hoài An. Cô mỉm cười, trong lòng tràn ngập một cảm giác ấm áp, ngọt ngào. Cô không biết rằng, lời đồng ý này sẽ mở ra một chương mới, không chỉ trong công việc, mà còn trong cuộc sống của cả hai.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)








