Tiết trời Hà Nội vào thu dịu dàng, những tia nắng vàng nhạt xuyên qua kẽ lá, rải xuống con đường lát gạch cũ kỹ trong phố cổ. Gió heo may mang theo chút se lạnh, đủ để người ta muốn tìm một nơi ấm áp. Hoài An, cô chủ nhỏ của tiệm bánh "Sweet Corner", đang mải mê với chiếc tạp dề dính đầy bột mì và một nụ cười luôn thường trực trên môi. "Sweet Corner" không phải một cửa tiệm sang trọng, chỉ là một căn nhà nhỏ nép mình trong con hẻm, với cánh cửa gỗ màu xanh ngọc bích đã bạc phếch và một chiếc chuông gió bằng vỏ sò reo leng keng mỗi khi có khách ghé qua.
Sáng nay, tiệm bánh thoang thoảng mùi vani và bơ nướng. Từng chiếc bánh sừng bò, bánh phô mai, bánh quy... được Hoài An cẩn thận xếp vào khay, còn nóng hổi, giòn tan. Mỗi chiếc bánh là một câu chuyện, một niềm hạnh phúc nhỏ nhoi mà cô gửi gắm. Tình yêu của cô dành cho nghề bánh ngọt không chỉ đơn thuần là công việc, mà còn là ước mơ từ thuở bé. Cô tin rằng, những điều ngọt ngào có thể chữa lành mọi vết thương, mang lại niềm vui cho bất kỳ ai.
Đồng hồ điểm chín giờ, khách bắt đầu tấp nập. Hoài An thoăn thoắt phục vụ, những lời hỏi thăm thân tình, những câu chuyện phiếm ấm áp khiến không gian nhỏ bé càng thêm gần gũi. Tiệm của cô không chỉ bán bánh, mà còn bán cả sự bình yên, giản dị mà người ta thường tìm kiếm giữa lòng thủ đô hối hả. Cô phục vụ một nhóm khách du lịch nước ngoài, giới thiệu về các loại bánh truyền thống của Việt Nam được cô biến tấu. Nụ cười chân thành và sự nhiệt tình của cô khiến họ cảm thấy vô cùng thoải mái.
"Bánh sừng bò hôm nay ngon lắm, cháu ạ," một bà cụ hàng xóm thân thiết nói, vừa nhấm nháp chiếc bánh vừa uống ly trà nóng.
"Dạ, cháu vừa ra lò đấy ạ! Bánh ngon là cháu vui rồi" Hoài An đáp, đôi mắt cong lên thành một đường trăng khuyết.
Khoảng giữa trưa, khi dòng người đã thưa thớt, Hoài An đang lúi húi lau dọn thì một chiếc xe sang trọng màu đen dừng lại trước cửa tiệm. Một người đàn ông bước xuống. Anh ta cao ráo, khoác trên mình bộ vest phẳng phiu màu than chì, từng đường nét trên khuôn mặt toát lên vẻ lạnh lùng, điềm tĩnh đến lạ. Đó chính là Minh Duy, tổng giám đốc của một công ty đầu tư nổi tiếng. Anh đến đây theo lời giới thiệu của một đối tác, người đã khen ngợi bánh ngọt ở "Sweet Corner" như một "liều thuốc giải căng thẳng". Minh Duy cảm thấy khó hiểu với cụm từ đó, nhưng sự tò mò đã thôi thúc anh đến đây, tìm kiếm một điều gì đó khác biệt giữa những mệt mỏi, áp lực của công việc.
Minh Duy bước vào, chiếc chuông gió khẽ reo. Mùi vani, bơ nướng và vị cà phê dịu nhẹ ập vào khứu giác, xua đi sự mệt mỏi sau cuộc họp căng thẳng. Ánh mắt anh lướt qua những chiếc bánh được bày trí giản đơn nhưng tinh tế, rồi dừng lại ở cô gái đang lau bàn. Hoài An ngẩng đầu lên, nụ cười trên môi vẫn còn nguyên vẹn. Gương mặt cô sáng bừng trong ánh nắng, mái tóc búi cao gọn gàng, và đôi mắt long lanh như chứa đựng cả bầu trời.
"Xin chào quý khách, ngài muốn dùng gì ạ?" Hoài An cất giọng, trong trẻo như tiếng suối.
Minh Duy không đáp lời ngay, anh im lặng quan sát. Khác hẳn với vẻ ngoài lạnh lùng, bên trong anh là một trái tim đã chai sạn sau những tổn thương quá khứ. Anh không tin vào sự lãng mạn, vào những điều ngọt ngào giả dối. Đối với anh, mọi thứ đều phải có con số, có logic và hiệu quả. Cuộc sống của anh chỉ xoay quanh công việc và những bản hợp đồng.
"Tôi... một phần bánh phô mai và một ly cà phê đen đá," anh nói, giọng nói trầm ấm nhưng đầy sự dứt khoát.
Hoài An gật đầu, quay vào quầy lấy bánh. Cô nhận ra anh là người khá đặc biệt. Trong khi đa số khách hàng đều vui vẻ, cởi mở, anh lại toát ra một vẻ cô độc, khó gần. Minh Duy ngồi xuống chiếc bàn gần cửa sổ, nơi có ánh nắng ấm áp. Anh nhấp một ngụm cà phê, vị đắng lan tỏa nơi đầu lưỡi. Anh nhìn chiếc bánh phô mai, thứ mà anh chưa bao giờ để ý tới. Món tráng miệng đối với anh chỉ là một thứ để kết thúc bữa ăn, không hơn không kém.
Khi Hoài An mang bánh ra, cô nhẹ nhàng đặt xuống, ánh mắt vẫn giữ sự thân thiện. Cô nhìn thấy vẻ mặt đầy suy tư của anh và khẽ hỏi: "Bánh phô mai ở đây được làm bằng công thức đặc biệt của tôi, hy vọng sẽ làm ngài hài lòng. Tôi đã thêm một chút chanh dây để vị bánh không bị ngấy."
Minh Duy không nói gì, chỉ gật đầu nhẹ. Anh dùng thìa nếm thử một miếng bánh. Vị béo của phô mai quyện với vị chua nhẹ của chanh dây, ngọt ngào nhưng không hề ngấy. Nó giống như một bản hòa tấu tinh tế, chạm đến vị giác của anh một cách bất ngờ. Vị ngọt này lạ lẫm, không giống như vị ngọt anh từng biết, nó nhẹ nhàng, thanh thoát. Anh ngẩng đầu nhìn Hoài An, cô đang mỉm cười, ánh mắt lấp lánh sự chờ đợi. Nụ cười ấy chân thành, không hề có chút giả tạo nào.
"Thế nào ạ?" cô hỏi, giọng nói đầy sự mong chờ.
"Ngọt," Minh Duy trả lời cộc lốc, nhưng trong lòng anh, vị ngọt này lại đặc biệt hơn bất kỳ món tráng miệng nào anh từng nếm. Nó không chỉ ngọt ở vị giác, mà còn chạm đến một phần cảm xúc đã ngủ quên trong anh bấy lâu.
Hoài An phì cười. "Vậy là ngài thích rồi, đúng không?"
Tối hôm đó, khi Hoài An đã đóng cửa tiệm, điện thoại cô reo lên. Một số lạ gọi đến. Cô bắt máy. Giọng nói trầm ấm, lạnh lùng từ đầu dây bên kia vang lên, khiến tim cô hẫng một nhịp.
"Xin lỗi, tôi là Minh Duy, người đã mua bánh phô mai ở tiệm của cô hôm nay." Giọng nói ấy quen thuộc đến lạ, dù chỉ mới nghe một lần. "Tôi muốn hỏi, tiệm của cô có nhận làm bánh theo yêu cầu không?"
Hoài An bàng hoàng, cô không ngờ anh lại tìm được số điện thoại của mình. Cô tự hỏi, tại sao một người đàn ông dường như chỉ quan tâm đến công việc lại cần một chiếc bánh theo yêu cầu, và tại sao anh lại có số của cô? Tò mò, cô khẽ hỏi: "Tất nhiên rồi ạ. Không biết ngài muốn làm loại bánh gì?"
Giọng Minh Duy ngập ngừng một lát, rồi anh nói, giọng nói bớt đi vẻ lạnh lùng: "Tôi muốn làm một chiếc bánh phô mai... giống hệt chiếc bánh tôi đã ăn hôm nay. Sáng mai, tôi sẽ đến lấy. Cô có thể giúp tôi không?"
Một yêu cầu đơn giản, nhưng lại ẩn chứa một điều gì đó sâu xa hơn. Hoài An gật đầu, nhận lời. Cô không biết rằng, chiếc bánh phô mai ấy không chỉ là một món ăn, mà còn là cánh cửa đầu tiên mở ra một câu chuyện tình yêu ngọt ngào, bắt đầu từ những điều giản dị nhất.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)








