Đầu tháng 9, nắng chiều ấm áp.
Ôn Ý Nùng đứng bên vòng xuyến đài phun nước, đang cúi đầu đọc tin nhắn trên điện thoại thì chợt thấy khóe mắt cay cay, hóa ra lông mi đã bị những giọt nước dính ướt.
Cô theo bản năng dụi dụi mắt.
Đợi đến khi tầm nhìn rõ ràng trở lại, cô tập trung ánh mắt, một lần nữa nhìn vào màn hình điện thoại.
Tin nhắn mới nhất nhận được trong hộp thư đến từ một dãy số lạ: [Bảy phút nữa sẽ có xe tới đón cô.]
Đọc xong, Ôn Ý Nùng lịch sự trả lời: [Vâng. Tôi đang ở cạnh vòng xuyến quảng trường Ngân Hoàn, mặc áo sơ mi trắng.]
Tin nhắn vừa gửi đi, rất nhanh đã nhận được hồi âm: [Được.]
Tắt màn hình điện thoại, Ôn Ý Nùng khẽ thở hắt ra, ngước mắt tiếp tục chờ đợi.
Bảy phút sau, một chiếc xe hơi màu đen tuyền với những đường nét mượt mà, không dính bụi trần rẽ từ đường chính tiến đến, dừng lại êm ru ngay trước mặt cô.
Ôn Ý Nùng chớp chớp mắt.
Cô không rành về xe, nhưng logo của chiếc xe này quả thực rất bắt mắt: tượng nữ thần tỏa ra ánh bạc lạnh lẽo, còn có hai chữ "R" xếp chồng lên nhau.
Hình như là...
Rolls-Royce?
Ôn Ý Nùng còn đang mải suy nghĩ, thì cửa xe ghế sau đã thong thả mở ra, một nam thanh niên mặc vest đi giày da ung dung xuất hiện.
Thanh niên có dung mạo anh tuấn, từ đuôi mắt đến chân mày toát ra khí chất tinh anh nghiêm cẩn mà nho nhã. Anh ta nhìn cô, đánh giá một lượt rồi kín đáo cau mày, giọng điệu chần chừ: "Cô là cô giáo Ôn?"
Ôn Ý Nùng nhoẻn miệng cười: "Là tôi."
Nghe vậy, nam thanh niên có vẻ ngạc nhiên, lại quan sát cô thêm lần nữa.
Ánh nắng trong trẻo, cô gái đứng bên đài phun nước, khuôn mặt trắng trẻo thuần khiết được ánh sáng chiếu vào, có thể thấy rõ những sợi lông tơ mềm mại trên da. Lúc không cười thì yên tĩnh dịu dàng, lúc cười rộ lên lại sống động diễm lệ, mọi cảnh vật xung quanh đều chỉ là phông nền.
Xinh đẹp trẻ trung đến bất ngờ.
Quá trẻ, cũng quá xinh đẹp. Nhìn giống như sinh viên đại học, nếu không phải do chính miệng đối phương thừa nhận, anh ta thật sự rất khó liên hệ khuôn mặt này với những từ ngữ như "cô giáo" hay "chuyên gia".
Tâm tư khẽ xoay chuyển, thanh niên lại lên tiếng, ôn tồn nói: "Chào cô, tôi là trợ lý của Mạc tiên sinh, Lâm Khác."
"Chào anh."
"Mời cô giáo Ôn lên xe."
"Làm phiền anh rồi."
Ôn Ý Nùng cong môi, đã đoán được đối phương chính là người nhắn tin với mình mấy ngày nay. Cô thả lỏng đôi chút, nghe lời ngồi vào trong xe.
Chiếc xe vững vàng lăn bánh.
Đúng lúc này, điện thoại nhận được một tin nhắn WeChat mới. Cô mở ra.
Tên người gửi trong WeChat là "Hiệu trưởng Trương Dao".
[Phỏng vấn cố lên nhé.]
Ôn Ý Nùng phồng má khẽ thở ra một hơi, suy nghĩ hai giây rồi trả lời: [Hiệu trưởng, chắc em sẽ không có vấn đề gì đâu nhỉ?]
Hiệu trưởng Trương Dao: [Thả lỏng đi nào. Phỏng vấn không phải là kiểm tra đánh giá, chỉ là để người thuê em có hiểu biết trước về em thôi, hãy tin vào chính mình.]
Ôn Ý Nùng nắm chặt tay lại: [Vâng ạ!]
*
Ôn Ý Nùng là một chuyên viên giáo dục đặc biệt, trước đây luôn làm việc tại Trung tâm Phục hồi chức năng trẻ em Tinh Kiều ở Kinh Hải.
Một tuần trước, hiệu trưởng của trung tâm phục hồi chức năng, quý bà Trương Dao, đã gọi Ôn Ý Nùng đến văn phòng, nói cho cô rằng có phụ huynh của một đứa trẻ mắc hội chứng ASD (Rối loạn phổ tự kỷ) đang tìm giáo viên phục hồi chức năng sống tại nhà. Yêu cầu vừa nhiều vừa cao, nhưng đãi ngộ thì gấp ba lần mức lương bình thường, hỏi cô có muốn thử sức không.
Hiệu trưởng còn thấm thía nói: "Đã nhận ủy thác thì phải làm hết sức mình. Phụ huynh của đứa bé này là bạn của giáo sư hướng dẫn tiến sĩ của chị. Đối phương tin tưởng giáo sư, giáo sư lại tin tưởng chị, đương nhiên chị phải giới thiệu cho họ ứng cử viên thích hợp nhất."
"Tiểu Ôn, nền tảng của em vững chắc, kiên nhẫn ôn hòa. Toàn bộ trung tâm Tinh Kiều chúng ta, trong thế hệ trẻ, người có trình độ chuyên môn cao nhất chính là em. Chắc chắn em sẽ không làm chúng ta thất vọng."
Kể từ ngày đầu tiên Ôn Ý Nùng vào Tinh Kiều, hiệu trưởng đã có thiện cảm rất tốt với cô. Ngoài việc đánh giá cao về mặt chuyên môn, cô ấy còn hay cho cô một vài lời khuyên nhân sinh của người từng trải.
Đơn giản mà nói, hiệu trưởng nhìn Ôn Ý Nùng thế nào cũng thấy vừa mắt, yêu thích. Bất cứ chuyện tốt gì cũng đều ưu tiên nghĩ đến cô bé xuất chúng ưu tú này đầu tiên.
Đồng thời, là một nhà trị liệu phục hồi chức năng cho trẻ em đã hành nghề nhiều năm, Ôn Ý Nùng đã từng hỗ trợ cho rất nhiều trẻ em và gia đình đặc biệt, có tiếng tăm trong ngành.
Sau cuộc trò chuyện đó, cô về nhà ôm bé mèo mập mạp lăn lộn tới lui suy nghĩ suốt ba ngày, cuối cùng cũng cho hiệu trưởng một câu trả lời khẳng định.
Đãi ngộ gấp ba lần mức lương bình thường...
Gấp ba lần đấy.
Có thể trả mức lương cao như vậy, khách hàng yêu cầu nhiều một chút thì có sao đâu? Yêu cầu cao một chút có nề hà gì? Không nên sao? Khách hàng có cái gì sai chứ.
Ôn Ý Nùng cảm thấy mình bắt buộc phải làm được.
Tuy nhiên, khi chiếc Rolls-Royce dần rời xa nội thành, bắt đầu chạy thẳng về phía một khu vực rừng cây mang tính riêng tư cực cao, thì niềm mong đợi và khát khao đối với mức lương gấp ba trong lòng cô bắt đầu lung lay, ngược lại là sự nghi hoặc nồng đậm.
Đây...
Đây hình như là đường đi Nam Giao?
Ôn Ý Nùng suy nghĩ khoảng ba phút, thử mở lời hỏi thanh niên bên cạnh: "Trợ lý Lâm, Mạc tiên sinh định phỏng vấn tôi ở đâu vậy?"
Lâm Khác mang ý cười xa cách mà nho nhã, đáp: "Nam Giao, trang viên Mạc thị."
Ôn Ý Nùng hơi giật mình.
Mặc dù gia cảnh của cô bình thường, nhưng đại danh "Nam Giao" như sấm bên tai. Có thể nói là cả Kinh Hải không ai không biết — nơi nhìn xuống phồn hoa, tấc đất tấc vàng, nghe đồn từ trước khi kiến quốc đã là nơi tụ tập của các quan to hiển quý ở Kinh Hải.
Những người có thể nắm giữ một vị trí nhỏ ở Nam Giao, thậm chí không có khả năng là nhà giàu mới nổi.
Chắc chắn là một danh gia vọng tộc đã qua nhiều thế hệ tích lũy, có gia thế thâm hậu...
Mức lương theo ngày của giáo viên phục hồi chức năng tại nhà vốn đã đắt đỏ, gia đình có thể đưa ra mức đãi ngộ gấp ba lần thì chắc chắn có tài sản nhất định. Cộng thêm chiếc xe xa xỉ này, thực ra Ôn Ý Nùng cũng đã đoán được gia cảnh của khách hàng bất phàm.
Nhưng không ngờ lại phi phàm như vậy.
Trong lòng suy nghĩ lung tung một lúc, theo tốc độ chậm dần của chiếc Rolls-Royce, một cánh cổng sắt chạm trổ nguy nga từ từ lọt vào tầm nhìn của Ôn Ý Nùng.
"Trang viên Mạc thị" trong miệng trợ lý Lâm, thay vì gọi là trang viên, chi bằng nói là một vương quốc cổ kính ẩn mình bên cạnh đô thị hiện đại.
Dọc hai bên đường xe chạy là bãi cỏ rộng lớn được cắt tỉa cẩn thận, những cổ thụ mang dáng vẻ kỳ vĩ, đằng xa có thể nhìn thấy hình dáng của nhà kính trồng hoa và trường đua ngựa. Tòa nhà chính là một căn biệt thự kết hợp giữa phong cách châu Âu cổ điển và tối giản, diện tích cũng khổng lồ, đá trắng phản chiếu ánh lạnh sắc bén dưới nắng.
Không lâu sau, chiếc Rolls-Royce dừng hẳn trước lối vào chính của biệt thự, cột La Mã hắt xuống cái bóng khổng lồ và nặng nề.
Ôn Ý Nùng hít sâu một hơi, theo sau trợ lý Lâm xuống xe, bước lên bậc thềm đá cẩm thạch, từng bước một tiến vào bên trong biệt thự.
Thiết kế nội thất hết sức xa hoa lại vô cùng lạnh lẽo. Trong không khí tràn ngập hơi lạnh tĩnh mịch, tiếng bước chân vọng lại cũng nghe rõ mồn một.
Ôn Ý Nùng nghe những âm thanh dội lại ấy, chỉ cảm thấy bất an khó tả.
Trong thoáng chốc, cô thậm chí nảy sinh ảo giác, dường như mình là một giọt nước vô tình lạc vào vùng biển sâu bao la, bị không gian tráng lệ mà tĩnh lặng này chèn ép đến mức nghẹt thở.
Trong tài liệu mà hiệu trưởng đưa cho cô chỉ có bệnh án của đứa trẻ.
Tài liệu cho thấy, con của chủ nhà tên là Eric (Ngải Thụy), năm nay bốn tuổi rưỡi, mắc chứng rối loạn phổ tự kỷ. Điểm đánh giá ADOS năm ngoái cho thấy mức độ tự kỷ của cậu bé ở mức vừa. Cậu bé sống ở Ý từ lúc mới sinh, tháng trước vừa về Trung Quốc, trước đó vẫn luôn tiếp nhận các đợt huấn luyện phục hồi nhưng đáng tiếc hiệu quả quá thấp.
Còn về gia thế hay bối cảnh của chủ nhà, gần như không nhắc đến.
Ôn Ý Nùng vừa miên man suy nghĩ, vừa đi theo Lâm Khác, trong lòng càng ngày càng cảm thấy thấp thỏm về buổi phỏng vấn sắp diễn ra.
Đúng lúc này, bước chân của trợ lý Lâm dừng lại trước một cánh cửa gỗ đặc tối màu dày nặng.
"Mạc tiên sinh đang đợi cô ở bên trong."
Tiếp đó, lại thấy Lâm Khác giơ tay gõ nhẹ hai tiếng vào cửa, cả thần thái lẫn giọng điệu đều vô cùng cung kính, nói: "Tiên sinh, giáo viên do giáo sư Lương giới thiệu tới rồi ạ."
Vừa thông báo xong, trong cửa truyền ra hai chữ trầm thấp lạnh nhạt: "Mời vào."
Lâm Khác quay sang, dùng ánh mắt ra hiệu cho Ôn Ý Nùng, đồng thời vươn tay mở cửa cho cô.
Hơi thở của Ôn Ý Nùng hơi đình trệ, cô gần như theo bản năng hỏi một câu: “Chỉ mình tôi vào sao?”
“Đúng vậy.”
A, cô căng thẳng quá.
Bề ngoài Ôn Ý Nùng vẫn giữ vẻ bình tĩnh, nhưng trong lòng lại thấp thỏm không thôi. Ực, cô khẽ nuốt nước bọt.
Bên cạnh, Lâm Khác nhìn ra vẻ bồn chồn của nữ chuyên viên phục hồi trẻ tuổi, khẽ cong môi, an ủi: “Đừng lo lắng, Mạc tiên sinh là một người hòa ái.”
… Được rồi.
Cô mỉm cười với Lâm Khác, cố trấn tĩnh, cuối cùng cũng bước vào trong.
Cạch, cánh cửa khép lại phía sau lưng.
*
Thư phòng này rất rộng.
Chính vì không gian quá đỗi rộng rãi nên bất cứ âm thanh nào cũng trở nên đặc biệt rõ ràng.
Trong không khí thoang thoảng mùi sách cũ hòa lẫn với hương gỗ cao cấp mát lạnh. Mùi hương lanh lạnh ấy lượn lờ nơi chóp mũi khiến Ôn Ý Nùng hơi choáng, cô nhẹ bước chân, lặng lẽ đi vào trong.
Vừa đi, vừa đưa mắt nhìn xung quanh.
Trong phòng có bốn giá sách to lớn, sách được sắp xếp ngay ngắn, có trật tự. Góc tối bên trái giá sách hoàn toàn ngược sáng, đen như mực. Bên phải, một chiếc bàn làm việc bằng gỗ mun đen khổng lồ đặt trước cửa sổ sát đất, bên ngoài là khu vườn được chăm sóc tỉ mỉ.
Mà phía sau bàn làm việc, có một người đàn ông đang ngồi.
Anh mặc áo sơ mi đen tuyền, không thắt cà vạt. Cúc áo trên cùng được mở ra, để lộ một mảng da trắng săn chắc nơi cổ, thấp thoáng thấy được cơ ngực rắn rỏi bên dưới lớp vải.
Anh hơi cúi mắt, đang xem một tập tài liệu trên bàn. Trên sống mũi cao thẳng là cặp kính gọng vàng tinh xảo, sợi dây kính buông xuống, hòa cùng đường nét góc cạnh của sườn mặt, khiến khí chất lạnh lùng xa cách càng thêm rõ rệt.
Ngũ quan tinh xảo, đường nét thâm thuý mà hoang dã, không giống người thuần phương Đông.
Nghe thấy tiếng cô bước vào, người đàn ông cũng không lập tức ngẩng đầu.
Nhịp tim của Ôn Ý Nùng bất giác nhanh hơn nửa nhịp, ánh mắt cũng bất giác nhìn về phía bóng dáng mặc đồ đen kia.
Người thuê này hiển nhiên trẻ hơn cô tưởng, cũng càng…
Khiến người ta khó mà quên được.
Đúng lúc Ôn Ý Nùng đang thất thần, người đàn ông cuối cùng cũng ngước mắt lên.
Trong phút chốc, ánh mắt hai người chạm nhau.
Một đôi đồng tử xanh đen cực hiếm, sâu thẳm như bầu trời đêm, lại giống như biển sâu kết băng, mang theo cảm giác xâm lược.
Đặc biệt ánh nhìn, quả thực khó có thể diễn tả, như có thực thể, dừng trên làn da người ta, dễ dàng khơi dậy từng đợt run rẩy.
Giống như bị đầu lưỡi lạnh lẽo của một con rắn khẽ khàng lướt qua.
“Ôn Ý Nùng?”
Lần này, giọng nói của người đàn ông trở nên rõ ràng. Từng âm tiết sắc nét như nghiền qua không khí, như gõ vào ngọc lạnh, rót vào tai cô.
Ôn Ý Nùng lập tức hoàn hồn, ánh mắt gần như chạy trốn rời đi, theo bản năng tránh né nhìn thẳng vào anh.
“Vâng…”
Cô đáp, cố khiến giọng mình thật bình tĩnh và chuyên nghiệp: “Chào ngài, Mạc tiên sinh.”
Trái ngược với vẻ bất an câu nệ của Ôn Ý Nùng, người đàn ông vô cùng ung dung, nhã nhặn giơ tay ra hiệu về chiếc ghế trước bàn làm việc, như thể không mấy để tâm: “Ngồi đi.”
Ôn Ý Nùng ngồi xuống. Mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim, lưng thẳng tắp.
Người đàn ông nhàn nhạt hỏi: “Cô muốn uống gì không?”
“… Không cần, cảm ơn.” Cô lắc đầu: “Tôi không khát.”
Giây tiếp theo, trong không khí vang lên tiếng giấy sột soạt.
Mạc Thiếu Thương cầm bản sơ yếu lý lịch của Ôn Ý Nùng trên bàn lên, ánh mắt nhanh chóng đảo qua, giọng điệu nhàn nhạt: “Thạc sĩ ngành giáo dục đặc biệt của Hoa Đại, chuyên hướng can thiệp rối loạn phổ tự kỷ, đặc biệt am hiểu mô hình DIR/Floortime. Thành tích học tập khi còn ở trường rất xuất sắc, sau khi đi làm cũng nhận được nhiều khen ngợi.”
Nhịp tim của Ôn Ý Nùng đập nhanh hơn vài phần.
Người đàn ông lần lượt đọc ra từng mục kinh nghiệm của cô, giọng điệu khách quan đến mức cứ như anh đang đánh giá một thông số kỹ thuật nào đó.
Cô chỉ có thể cẩn thận trả lời, đồng thời bổ sung một số chi tiết về triết lý giảng dạy cũng như thực tiễn.
Thỉnh thoảng, người này sẽ đặt ra một hai câu hỏi mang tính chuyên môn cực cao. Nhìn như tùy ý, thực chất đánh thẳng vào trọng tâm.
Ôn Ý Nùng dồn 12 phần tinh thần để ứng phó, cảm giác gò bó cũng theo đó mà vơi đi đôi chút.
Ngoài cửa sổ, một cơn gió nhẹ thổi qua khiến lá cây xào xạc.
"... Thực ra, rất nhiều khi thứ bọn tôi phải đối mặt không chỉ là vấn đề của đứa trẻ, mà còn là cơn bão trong nội tâm của các bậc cha mẹ, phụ huynh."
Mạc Thiếu Thương bình tĩnh nhìn cô gái trước mặt.
Anh nhớ lại lời nhận xét của giáo sư Lương khi tiến cử cô giáo phục hồi này: Giàu lòng kiên nhẫn và tình yêu thương, lực tương tác cực mạnh.
Chính xác.
Cô giáo phục hồi này mang đến cho người ta cảm giác giống như một tia nắng chiều xuyên qua khung cửa sổ, quanh người tỏa ra vẻ nhu hoà, không có tính công kích.
Làn da trắng trẻo sạch sẽ, mắt hạnh dịu dàng ngậm ý cười, màu con ngươi nhàn nhạt, tựa như viên hổ phách ngâm trong nước, tự mang theo một sức mạnh có thể làm người ta bình yên.
Trong lúc lơ đãng, cô sẽ dùng đầu ngón tay xoa nhẹ dái tai, hoặc khẽ mím môi. Những cử chỉ nhỏ nhặt này có chút gượng gạo, nhưng lại toát ra vẻ ngoan ngoãn khiến người ta thương mến.
Lúc này, giọng nói của cô trầm ổn và nhẹ nhàng, tựa như dòng suối róc rách trong ngày xuân, mềm ấm kiên định, thấm đẫm vào từng tấc không gian lạnh giá: "Bước đầu tiên trong công tác phục hồi, không phải là vội vã muốn trẻ 'tốt lên', mà là chúng ta phải học cách 'nhìn thấy' trước. Nhìn thấy phương thức tồn tại độc nhất vô nhị của chúng trong thế giới này."
Lời vừa dứt, thư phòng bỗng nhiên im bặt.
Chốc lát sau, Ôn Ý Nùng thoát khỏi dòng suy nghĩ của bản thân, nhận ra điều gì đó bèn nhấc mí mắt lên.
Cứ như vậy, hai ánh nhìn xa lạ bất thình lình chạm vào nhau lần nữa.
Ôn Ý Nùng ngẩn ra.
Trong một khoảnh khắc, cô thậm chí còn tưởng mình bị ảo giác.
Cô thấy ánh mắt sau tròng kính của người đàn ông đã có một biến hóa nào đó rất nhỏ.
Không còn là vẻ bình thản và điềm tĩnh, hoàn toàn mang tính công việc nữa.
Sâu trong đôi mắt màu xanh đen kia, hiện ra một loại tập trung cực độ, chuyên chú đến mức bệnh hoạn.
Giống như một cỗ máy đo lường tinh vi lạnh lẽo, đang rà quét nắm bắt từng ngôn ngữ cơ thể, từng biểu cảm vi mô, cả cái động tác xoa dái tai trong vô thức của cô, để rồi tháo gỡ và phân tích…
Trong vài giây ngắn ngủi, Ôn Ý Nùng lấy lại tinh thần, bỗng chốc có cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng.
Cảm giác này không giống như bị con người nhìn, mà như đang ở trong rừng rậm, bị một dã thú săn mồi nguy hiểm hàng đầu nào đó quét qua.
Nó chưa đói khát, vẫn an tĩnh ngủ đông. Nhưng bản năng chinh phạt, cướp đoạt là thứ sinh ra đã có, nó đã sớm khắc ghi và lưu trữ lại từng tấc thông tin của bạn.
Đối diện, Mạc Thiếu Thương dường như không nhận ra sự cứng đờ của cô gái. Đôi mắt xanh đen của anh trở về vẻ phẳng lặng không gợn sóng ngày thường, như thể cái nhìn chăm chú dọa người kéo dài vài giây đó chưa từng xảy ra, chỉ là một ảo giác không có thực.
Anh ứng biến tự nhiên, tiếp nối chủ đề cô vừa nói: "Tình trạng của Eric rất đặc biệt. Thằng bé cực kỳ bài xích người lạ. Khoảng thời gian sau này, vất vả cô giáo Ôn nhọc lòng rồi."
Nghe vậy, Ôn Ý Nùng nhanh chóng thu hồi tâm trí, đáp: "Mạc tiên sinh yên tâm, tôi sẽ cố gắng hết sức."
"Về các vấn đề tiền lương cụ thể, trợ lý Lâm sẽ nói chuyện chi tiết với cô."
"Vâng."
Tầm mắt Mạc Thiếu Thương lần lượt lướt qua mái tóc uốn phồng bồng bềnh của cô gái, gò má ửng màu anh đào vì bối rối, đôi môi căng mọng thoa lớp son nhạt màu, cuối cùng, dừng trên chiếc cổ trắng trẻo ấm áp kia.
Một cô gái Trung Quốc rất điển hình.
Ôn nhu, hàm súc, xinh đẹp, tinh tế.
Chiếc cổ thanh mảnh như vậy, giống hệt như yết hầu của hươu non ăn cỏ, thậm chí chẳng chịu nổi bất kỳ lực cắn xé nào. Khẽ liếm một cái, là sẽ đứt ngay.
Mạc Thiếu Thương vươn tay ra, cách chiếc bàn làm việc, nho nhã lễ độ.
Ôn Ý Nùng thấy thế thì đứng dậy, duỗi tay cẩn thận nắm lấy đầu ngón tay của đối phương.
Bàn tay to lớn với các khớp xương rõ ràng, xúc cảm vừa lạnh vừa cứng, đối lập hoàn toàn với những ngón tay mềm mại ấm áp của cô. Khoảnh khắc chạm nhau đầu tiên liền kích thích cô khẽ run rẩy.
Ôn Ý Nùng dùng tốc độ nhanh nhất rút tay về.
Tiếng bước chân nhẹ nhàng xa dần, biến mất. Không có chút lưu luyến hay do dự nào.
Hoàng hôn buông xuống, bầu trời phía xa như đổ lửa.
Xử lý xong những văn kiện còn lại, Mạc Thiếu Thương đặt bút xuống, đứng dậy. Dáng người trong chiếc áo sơ mi đen được ánh chiều tà mạ một lớp vàng sẫm, tựa như một bức tượng điêu khắc Hy Lạp hoàn mỹ, lại như một vị vua sư tử vừa kết thúc một chuyến đi săn.
Đột nhiên, một tràng tiếng xì xì kỳ dị truyền đến từ phía bên trái giá sách, mờ ảo không rõ.
Mạc Thiếu Thương tiện tay bật một chiếc đèn.
Một góc thư phòng, trong chiếc hộp kính cách nhiệt đặc chế, một con rắn toàn thân trắng bệch đang chậm rãi trườn dọc theo nhánh cây khô, chiếc lưỡi rắn đen tuyền xé rách không khí.
Âm u chết chóc, nhưng lại ưu nhã.
Vài phút sau, Mạc Thiếu Thương tháo đôi găng tay trắng ném vào thùng rác. Chợt, ting ting hai tiếng, điện thoại trên bàn làm việc báo có tin nhắn mới.
Anh cầm lấy điện thoại, mở khóa, kiểm tra.
[Ôn Ý Nùng: Trợ lý Lâm, Mạc tiên sinh nói tôi bàn bạc tiền lương thưởng với anh.]
[Ôn Ý Nùng: Ngoài ra... anh chắc chắn Mạc tiên sinh thực sự rất hòa ái chứ? Trông ngài ấy dữ quá QAQ]
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
