Lâm Tịch Vy bị mấy chữ kia đâm cho cả người co thắt, đại não trống rỗng suốt một hồi lâu.
Con trai từ khi sinh ra đến nay vẫn luôn khỏe mạnh, sao đột nhiên lại mắc bệnh máu trắng?
Cô ngồi thẫn thờ, tay chân lạnh ngắt, trời đất như đảo lộn, cảm giác như bầu trời vừa sụp đổ ngay trước mắt.
Mãi một lúc sau, khi bác sĩ gọi hồn phách cô quay về, cô lập tức đứng dậy, không dám chậm trễ một giây, lập tức đưa con chuyển viện.
Tuấn Tuấn được sinh ra ở Bệnh viện Phụ sản và Nhi đồng tỉnh.
Cô quen biết không ít bác sĩ ở bên ấy, bạn thân Sở Tình cũng là bác sĩ khoa sản của Bệnh viện Phụ sản và Nhi đồng tỉnh.
Trên đường đi, Tô Vân Phàm lại gọi tới, cô phiền lòng chẳng buồn đối phó, trực tiếp kéo số điện thoại lẫn wechat của anh ta vào danh sách đen!
Đến bệnh viện, Sở Tình đã đứng đợi cô từ sớm.
Hai người đã trao đổi thông tin qua wechat, Sở Tình vừa nhìn thấy cô đã không kìm được sống mũi cay cay, vội ôm lấy cô an ủi: "Đừng cuống, cũng có thể là nhầm lẫn thôi, đợi làm kiểm tra xong rồi nói."
Lâm Tịch Vy chỉ mới kể chuyện này cho bạn thân, ngay cả bố mẹ cô cũng chưa biết.
Lúc này nghe bạn thân an ủi, lòng cô mới dịu đi đôi chút, lập tức xốc lại tinh thần.
"Mẹ nuôi, hôm nay mẹ được nghỉ, không phải đi làm ạ?" Tô Thừa Tuấn ngẩng đầu nhìn Sở Tình, tò mò hỏi.
Sở Tình ngồi thụp xuống, xoa đầu cậu bé, lòng không khỏi xót xa: "Mẹ nuôi đang đi làm nè, nhưng vì mẹ nuôi nhớ con quá nên tới thăm con một chút."
"Tuấn Tuấn cũng nhớ mẹ nuôi lắm." Miệng nhỏ của cậu bé rất ngọt.
Khoa của Sở Tình đang bận, sau khi giúp hai mẹ con sắp xếp chuyện nhập viện xong xuôi thì cô ấy phải đi trước.
Lâm Tịch Vy đưa con trai vào phòng bệnh, còn chưa kịp ngồi vững thì điện thoại đã vang lên.
Là điện thoại trong nhà gọi đến.
"Alo, mẹ..."
"Vy Vy, Tiểu Tuấn có chuyện gì thế? Vân Phàm gọi cho bố mẹ, nói đêm qua Tiểu Tuấn vào bệnh viện, mãi mà không có tin tức gì, con lại còn chặn số nó… Hai đứa cãi nhau à?"
Đầu dây bên kia, mẹ cô Triệu Hạnh Phân lo lắng hỏi.
Lâm Tịch Vy vừa nghe vậy, cơn giận bốc lên ngùn ngụt: "Tên khốn Tô Vân Phàm đó còn dám gọi điện cho bố mẹ để mách lẻo cơ à?"
Cô ngại con trai ở phía sau, bèn cầm điện thoại, hạ thấp giọng bước ra khỏi phòng bệnh.
Trên giường bệnh, Tô Thừa Tuấn ngoan ngoãn ngồi một lát, nhìn trái ngó phải thấy buồn chán, liền lộn người bò xuống giường đi tìm mẹ.
"Mẹ ơi..." Cậu nhóc đi lại khắp tầng lầu, tìm một vòng vẫn không thấy bóng dáng mẹ đâu.
Cậu bé muốn quay về phòng bệnh, nhưng vừa xoay người đã chẳng phân biệt được phải đi hướng nào, đành chọn đại một phía theo cảm tính.
Kết quả là bị lạc đường.
Cậu nhóc sợ hãi, miệng vừa lẩm bẩm gọi "Mẹ ơi", vừa òa khóc nức nở.
Phía cuối hành lang, cánh cửa một phòng bệnh sang trọng mở ra, hai người đàn ông cùng một người mặc áo blouse trắng bước ra ngoài.
"Anh Tần, bệnh tình của bà cụ là do đau lòng quá độ mà ra. Cậu hai hy sinh khi đang làm nhiệm vụ, người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh, thật sự quá đau lòng." Bác sĩ nói với người đi đầu tiên – con trai trưởng nhà họ Tần, Tần Gia Mặc.
Mặt Tần Gia Mặc nghiêm nghị, mặc bộ vest đen đặt may thủ công, càng tôn lên vóc dáng cao lớn, cứng cỏi và phong thái uy nghiêm, lạnh lùng. Nhìn từ xa, anh tỏa ra áp lực bề trên đầy mạnh mẽ.
"Ừm, phiền các anh nhọc lòng hơn, thời gian này tôi cũng sẽ đến ở cạnh bà ấy nhiều hơn." Tần Gia Mặc thấp giọng đáp, gương mặt lạnh lùng không giấu nổi vẻ đau thương.
Gia tộc quyền quý nổi tiếng Giang Thành - nhà họ Tần vừa trải qua tang sự.
Con trai thứ nhà họ Tần là Tần Nhạc Lãng, vốn là Đội trưởng Đội phòng cháy chữa cháy.
Mười ngày trước, khi Tần Nhạc Lãng dẫn đội thực hiện nhiệm vụ chữa cháy, do hiện trường xảy ra sự cố nổ lớn, anh ấy đã xả thân cứu đồng đội và hy sinh anh dũng.
Tin dữ truyền về, cả nhà họ Tần chìm trong đau thương tột độ.
Nay tang lễ vừa vặn xong xuôi, bà cụ Tần vì quá đau buồn mà bệnh nặng phải nhập viện.
Trong thời gian ngắn phải chịu đựng hai biến cố lớn, dù Tần Gia Mặc có bản lĩnh kiên cường, lý trí hơn người đến đâu thì sắc mặt cũng khó giấu nổi sự mệt mỏi và bi thương.
Ba người đi qua góc rẽ, bác sĩ liếc mắt thấy cậu bé đang khóc giữa hành lang, tò mò lẩm bẩm: "Con nhà ai mà lại chạy đến đây một mình thế này."
"Bạn nhỏ, bố mẹ con đâu?" Bác sĩ bước lên, ngồi xuống hỏi han.
Tô Thừa Tuấn mếu máo, giọng nghẹn ngào: "Con ra ngoài tìm mẹ, hu hu hu..."
Tần Gia Mặc không có tâm trạng quan tâm chuyện này, đang định chào bác sĩ một tiếng rồi đi trước, nhưng trợ lý Hàn Duệ đứng cạnh anh bỗng kinh ngạc thốt lên: "Sếp, đứa bé này trông... rất giống anh!"
Tần Gia Mặc vốn đã bước qua, nghe vậy thì quay đầu lại, ánh mắt rơi lên khuôn mặt cậu bé.
Vài giây sau, ánh mắt lạnh lùng của anh rõ ràng ngưng đọng lại.
Bác sĩ cũng nhận ra điều đó, trợn tròn mắt nhìn đi nhìn lại giữa cậu bé và Tần Gia Mặc: "Đúng thật! Đôi lông mày và ngũ quan của thằng bé này thực sự rất giống anh Tần."
Tần Gia Mặc thu hồi tầm mắt, lạnh giọng: "Mắt không dùng đến thì có thể đem đi hiến tặng."
Bác sĩ lẩm bẩm: "Đâu có nhìn lầm, thực sự rất giống, cảm giác như con rơi ở ngoài..."
"Khụ khụ!" Hàn Duệ biết bác sĩ định nói gì, vội vàng cắt ngang: "Chủ nhiệm Nghiêm, đừng nói lung tung, sếp chúng tôi xưa nay luôn giữ mình trong sạch, hiện tại vẫn còn độc thân."
"Ồ..." Chủ nhiệm Nghiêm hiểu ra, vội vàng cười xoà: "Xin lỗi anh Tần, đúng là tôi hoa mắt rồi."
Tô Thừa Tuấn thấy ba người vây quanh mình nói mấy lời kỳ quái thì cũng nín khóc, ngẩng đầu tò mò nhìn họ.
Rõ ràng bác sĩ đang ngồi ngay trước mặt mình, nhưng không hiểu sao cậu bé lại chỉ ngước nhìn một mình Tần Gia Mặc, lễ phép hỏi: "Chào chú, chú có thể cho con mượn điện thoại một lát được không ạ? Con muốn gọi điện cho mẹ."
Tần Gia Mặc vừa định cất bước rời đi, nghe vậy lại quay đầu nhìn cậu bé.
Chủ nhiệm Nghiêm vội nói: "Nào, dùng điện thoại của chú này."
Nói rồi anh ấy đưa điện thoại cho cậu bé trước mặt.
"Anh Tần, anh bận trăm công nghìn việc, đi trước đi ạ." Chủ nhiệm Nghiêm đứng dậy, lịch sự gật đầu.
"Hừ, chú thật keo kiệt." Cầm được điện thoại, Tô Thừa Tuấn vừa bấm số cho mẹ vừa lẩm bẩm.
Câu nói không lớn không nhỏ, đủ để ba người đàn ông đều nghe thấy rõ ràng.
Hàn Duệ đi theo, lúc đợi thang máy, anh ấy suy đi tính lại vẫn không nhịn được cảm thán.
"Sếp, thực ra nếu đứa bé đó mà là con anh thật thì tốt biết mấy, bà cụ mà biết mình có đứa cháu đích tôn lớn thế này thì chắc chắn sẽ khỏi bệnh ngay."
Nhắc đến chuyện này, sắc mặt Tần Gia Mặc càng thêm trầm trọng và bi thương.
Em trai hy sinh, đến một giọt máu cũng không để lại, đây cũng là điều khiến bà cụ hối tiếc nhất.
Cửa thang máy mở ra, Hàn Duệ đưa tay định chặn cửa để sếp vào trước, không ngờ một người phụ nữ từ bên trong lao vụt ra ngoài.
"Tuấn Tuấn... Tuấn Tuấn?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


