Lâm Tịch Vy cũng nhận ra điều đó, vô thức ngồi thẳng lưng, cảm thấy đã có hy vọng.
"Chuyện là thế này, tôi và chồng đã kết hôn được bốn năm, có một đứa con..."
Lâm Tịch Vy tóm tắt sơ qua tình hình giữa cô và Tô Vân Phàm.
Bao gồm hình thức phân công trong gia đình của hai người, tình hình vận hành công ty của Tô Vân Phàm, việc anh ta ngoại tình và chủ động đòi ly hôn, cũng như việc con trai đang bệnh nặng cần rất nhiều tiền để chữa trị.
"Cuối cùng có một điểm khá đặc biệt, đứa bé không phải con ruột của chồng tôi. Anh ta bị rối loạn chức năng, đứa bé được sinh ra nhờ phương pháp thụ tinh ống nghiệm từ tinh trùng hiến tặng. Nghe nói trong trường hợp này, về mặt pháp lý, tòa án sẽ có xu hướng phán quyết quyền nuôi con cho phía bố?"
Tần Gia Mặc lắng nghe nãy giờ, sắc mặt vẫn bình thản, không có phản ứng gì.
Cho đến khi nghe thấy đứa bé được sinh ra nhờ "thụ tinh ống nghiệm từ tinh trùng hiến tặng", nét mặt anh mới khẽ thay đổi.
Mấy ngày trước, Mạnh Quân Hách có nói rằng những năm gần đây tỷ lệ vô sinh hiếm muộn trong nước tăng cao theo từng năm, phía Chính quyền đang tích cực vận động sinh viên Đại học và lính cứu hỏa hiến tinh để làm phong phú Ngân hàng tinh trùng Trung Hoa.
Không ngờ trước mắt lại có một ví dụ sống, thực sự dùng cách này để thực hiện tâm nguyện làm bố mẹ.
"Thông thường là vậy, nhưng có một số trường hợp đặc biệt tòa án sẽ cân nhắc tùy tình hình. Ví dụ như cô nói, phía người bố đã có khuynh hướng bỏ mặc không nuôi dưỡng." Tần Gia Mặc bình thản giải thích.
Lâm Tịch Vy mừng rỡ: "Nói vậy là tòa án không nhất định sẽ phán quyết đứa bé cho anh ta?"
"Tất nhiên."
Tần Gia Mặc miệng thì trả lời câu hỏi của cô, nhưng trong lòng lại nghĩ đến cuộc điều tra bên phía bạn thân.
Tuần trước Mạnh Quân Hách nói mẫu thử của Nhạc Lãng đã được sử dụng, đang tìm kiếm thông tin đứa bé, nhiều nhất là hai ngày.
Hôm nay đã là thứ hai rồi, sao vẫn chưa có tin tức gì?
Anh nhìn người phụ nữ trước mặt, trong lòng bất chợt nảy sinh những suy nghĩ mông lung.
Liệu người phụ nữ trước mắt này có phải là đối tượng mà bạn thân anh đang tìm không?
Liệu con trai cô có phải là huyết mạch duy nhất chưa từng lộ diện của Nhạc Lãng?
Tần Gia Mặc xưa nay vốn chẳng để tâm đến phụ nữ, ngoại trừ lần tình cờ gặp trên sân thượng, anh không hề biết mình và Lâm Tịch Vy đã chạm mặt vài lần trong thang máy, cũng không biết cô chính là "mẹ của cậu bé đi lạc" mà Hàn Duệ từng nhắc tới.
Nếu không, chắc chắn lúc này anh sẽ hỏi han kỹ hơn về tình hình cậu bé.
Anh thu hồi dòng suy nghĩ, ánh nhìn Lâm Tịch Vy hơi khựng lại, khẽ mang theo ý xin lỗi nói: "Cô Lâm, tôi rất đồng cảm với hoàn cảnh của cô, nhưng dạo này tôi bận việc riêng, không có thời gian đại diện cho vụ án này. Nếu cô đồng ý, tôi có thể sắp xếp các luật sư ly hôn khác trong đội ngũ phục vụ cô, họ cũng rất xuất sắc."
Sự chân thành này đã vượt xa phong cách và thái độ thường ngày của Tần Gia Mặc.
Thứ nhất là nể mặt Giáo sư Sở.
Thứ hai là để đáp lễ việc sửa máy tính lúc nãy.
Thứ ba là vì sức hút cá nhân của Lâm Tịch Vy.
Nghe vậy, Lâm Tịch Vy không đắn đo nhiều mà gật đầu ngay: "Tất nhiên là tôi đồng ý, làm phiền Luật sư Tần."
Thực ra trước khi đến đây cô đã chuẩn bị tâm lý rồi.
Với vị thế của Tần Gia Mặc trong giới luật sư, anh không đời nào nhận một vụ án nhỏ như của cô, người ta chịu gặp cô đã là nể mặt Giáo sư Sở lắm rồi.
Bây giờ anh đưa ra lời hồi đáp khách sáo thế này, phần lớn là trả món nợ ân tình sửa máy tính vừa rồi.
Lâm Tịch Vy thầm vui mừng, xem ra ông trời cũng đứng về phía cô, để cô tình cờ giúp được Luật sư Tần một tay để đổi lấy cơ hội này.
"Vậy để tôi bảo thư ký sắp xếp." Tần Gia Mặc nói xong định nhấn điện thoại nội bộ thì điện thoại riêng vang lên.
Anh liếc mắt nhìn qua, thấy là bạn thân, ánh mắt lập tức tập trung.
"Xin lỗi, tôi nghe điện thoại một lát." Anh cầm điện thoại, bước tới trước cửa sổ sát đất, trầm giọng bắt máy: "Quân Hách, tra ra được chưa?"
Đầu dây bên kia, giọng điệu của Mạnh Quân Hách mang theo vài phần phức tạp: "Tra thì tra được rồi, nhưng mà..."
"Nhưng mà sao?" Tần Gia Mặc thúc giục.
"Đúng là tra được rồi, nhưng đối phương làm thụ tinh thất bại, phôi thai bị sảy rồi." Mạnh Quân Hách trả lời.
Sắc mặt Tần Gia Mặc sa sầm: "Thất bại, sảy rồi sao?"
"Ừ, tỷ lệ thành công của thụ tinh ống nghiệm vốn không cao, sảy thai là chuyện bình thường, có người làm đến lần thứ ba thứ tư mới thành công được."
Mạnh Quân Hách chuyên nghiên cứu về y học sinh sản nên rất hiểu rõ điều này.
"Vậy liệu có nhầm lẫn gì không?" Tần Gia Mặc rõ ràng không chấp nhận được kết quả này, bèn hỏi với tâm lý cầu may.
"Không thể nào, tin tức không chắc chắn tôi sẽ không nói với cậu."
Tần Gia Mặc nắm chặt điện thoại, đôi mắt sâu thẳm nhìn ra những tòa nhà cao tầng ngoài cửa sổ, tâm trạng phức tạp khó diễn tả thành lời.
Anh vốn tưởng em trai có thể để lại một huyết mạch trên đời, để lòng bố mẹ già được an ủi.
Nào ngờ vừa mới nhen nhóm chút hy vọng đã bị dập tắt phũ phàng.
Phía bên bàn làm việc, Lâm Tịch Vy đang lấy điện thoại nhắn tin cho chị Hồng, hỏi xem tình trạng buổi sáng của con trai thế nào, bữa trưa có ăn được không.
Bất chợt nghe thấy Tần Gia Mặc hỏi "Thất bại, sảy rồi sao?", cô cũng giật mình.
Hóa ra Luật sư Tần này đã kết hôn rồi sao?
Vợ lại còn bị sảy thai nữa?
Cô nắm điện thoại, nhất thời cảm thấy hơi lúng túng, trong đầu mải nghĩ lát nữa nên an ủi anh thế nào.
Tần Gia Mặc bỏ điện thoại xuống, nhớ ra trong văn phòng vẫn còn khách, bèn nhanh chóng thu lại cảm xúc quay trở lại.
Lâm Tịch Vy cũng cất điện thoại, ngồi thẳng người nhìn anh, khẽ hắng giọng mở lời: "À ừ... Luật sư Tần, anh còn trẻ, sau này nhất định sẽ có con thôi."
"Hửm?" Tần Gia Mặc nghe mà ngẩn người, nhìn cô: "Con gì cơ?"
"Thì... lúc nãy anh nghe điện thoại, tôi có nghe thấy chuyện sảy thai gì đó." Nụ cười của Lâm Tịch Vy càng thêm gượng gạo, để lời an ủi thêm phần chân thành, vội lấy chính mình ra làm ví dụ: "Thật ra lúc tôi làm thụ tinh ống nghiệm cũng làm đến lần thứ hai mới thành công, chỉ cần đứa bé có duyên với mình thì sớm muộn gì cũng sẽ đến thôi."
Ý định của cô là an ủi, nhưng hiềm nỗi lời an ủi này lại đâm trúng ngay điểm u uất của Tần Gia Mặc.
Bạn thân anh cũng nói tỷ lệ thành công không cao.
Trước mắt còn có thêm một ví dụ sống sờ sờ nữa.
Tâm trạng anh càng thêm nặng nề, cũng chẳng buồn giải thích sự hiểu lầm tai hại này, nhấn điện thoại nội bộ gọi Phương Phương vào.
"Luật sư Tần, anh tìm em ạ?" Phương Phương gõ cửa đi vào, nở nụ cười tao nhã.
Luật sư Tần khẽ hất cằm: "Cô đưa cô Lâm đi gặp Luật sư Tăng, bảo cô ấy dốc sức đại diện cho vụ án của cô Lâm."
"Dạ." Phương Phương gật đầu đáp, đưa tay về phía Lâm Tịch Vy: "Cô Lâm, mời đi theo tôi."
Lâm Tịch Vy đứng dậy, nhìn Tần Gia Mặc chân thành nói: "Cảm ơn Luật sư Tần, làm phiền anh quá."
"Không có gì."
Lâm Tịch Vy quay người đi theo Phương Phương, nào ngờ vừa đi tới cửa thì gặp Hàn Duệ đi vào.
Phương Phương chào hỏi Hàn Duệ.
Hàn Duệ gật đầu mỉm cười, ánh mắt đảo qua thấy Lâm Tịch Vy, sắc mặt chợt sững lại: "Ơ, khéo thế? Mấy hôm trước chúng ta có gặp nhau ở thang máy bệnh viện đúng không nhỉ?"
Lâm Tịch Vy cũng nhận ra Hàn Duệ, cười đáp: "Đúng rồi, chúng ta đã gặp ở bệnh viện."
Hai người chào hỏi xong rồi ai đi đường nấy.
Hàn Duệ vào văn phòng, nhìn Tần Gia Mặc nói: "Sếp, người phụ nữ đó chẳng phải là mẹ của cậu bé kia sao? Cô ấy đến tìm anh làm gì thế?"
Tần Gia Mặc đang không vui, sắc mặt càng thêm lạnh lùng, hờ hững hỏi một câu: "Cậu bé nào?"
"Thì hôm trước chúng ta từ phòng bệnh của bà cụ đi ra, gặp một cậu bé đi lạc đó, tôi với Chủ nhiệm Nghiêm đều thấy cậu bé đó trông rất giống anh..."
Nói đến đây, Hàn Duệ nhớ ra sếp không thích nghe chuyện này nên lập tức im bặt.
Nhưng Tần Gia Mặc lại sững người, ngẩng lên nhìn anh ấy.
Da đầu Hàn Duệ căng ra, tưởng mình lại chạm vào vảy ngược của sếp, vội vàng giải thích: "À ừ... là do tôi với Chủ nhiệm Nghiêm mắt kém, không có ý gì khác đâu ạ."
Nhưng Tần Gia Mặc không mắng anh ấy, ngược lại còn hỏi một câu rất chân thành: "Đứa bé đó thực sự rất giống tôi sao?"
Hàn Duệ nhướng mày nhìn sếp, không hiểu ý anh là gì.
"Tôi đang hỏi cậu đấy."
Hàn Duệ hoàn hồn, vội gật đầu: "Đúng là có nét giống ạ! Nhưng tôi thấy giống cậu hai hơn, tiếc là cậu hai cũng độc thân chưa vợ."
Sắc mặt Tần Gia Mặc biến đổi rõ rệt: "Cậu nói đứa bé đó là con trai của cô Lâm vừa rồi sao?"
"Người phụ nữ đó họ Lâm ạ?" Hàn Duệ hỏi lại một câu, rồi gật đầu đáp: "Đứa bé đó đúng là con cô ấy, chúng tôi tình cờ gặp nhau ở thang máy bệnh viện vài lần rồi."
Tần Gia Mặc rơi vào trầm tư, trong đầu nhớ lại lời bạn thân vừa nói.
Hy vọng đã vỡ tan đột nhiên lại trỗi dậy, anh cầm điện thoại gọi lại cho Mạnh Quân Hách.
"Cậu có chắc chắn việc điều tra không xảy ra sai sót gì không?"
Mạnh Quân Hách cạn lời: "Không thể sai được, tôi làm việc mà cậu còn nghi ngờ sao?"
"Được rồi, biết rồi."
Tần Gia Mặc cúp máy, nhìn Hàn Duệ ra lệnh: "Cậu đi điều tra con trai của cô Lâm đó."
Hàn Duệ lộ vẻ kinh ngạc, sững sờ vài giây mới hỏi: "Sếp, chuyện này... nghĩa là sao ạ? Chẳng lẽ anh và cô Lâm đó... từng có tình một đêm?"
Nên mới nghi ngờ con của người ta là…
Tần Gia Mặc phóng một ánh mắt lạnh lẽo sắc lẹm qua, anh ấy rụt cổ lại, vội vàng gật đầu: "Tôi đi tra ngay ạ!"
…
Trong bệnh viện, Tô Thừa Tuấn ngủ trưa dậy thì kinh ngạc thấy bố đang ngồi trông bên giường bệnh.
Tuy cậu bé còn giận vì bố không bảo vệ mẹ, cũng biết bố đã thích người khác, nhưng trẻ con vốn suy nghĩ đơn giản.
Đặc biệt là trong hoàn cảnh cậu nhóc phải lủi thủi trong bệnh viện rất cô đơn.
Thấy bố đến, trái tim nhỏ của cậu bé lập tức thỏa hiệp.
Hai bố con im lặng chốc lát, Tô Vân Phàm đưa trái cây đã gọt sẵn đến bên miệng con, cười hỏi: "Tuấn Tuấn có nhớ bố không?"
Cậu nhóc mếu máo, mắt đỏ hoe: "Nhớ ạ..."
Tô Vân Phàm vuốt ve đầu trọc của con trai, hỏi: "Mẹ cạo cho con à?"
"Dạ."
"Mẹ đi đâu rồi? Sao không ở bệnh viện với con?" Tô Vân Phàm tiếp tục đóng vai người bố hiền từ.
Tuấn Tuấn không chút đề phòng, vừa ăn trái cây bố đút vừa trả lời: "Mẹ đi làm rồi, tối mẹ mới đến với con."
"Đi làm?" Tô Vân Phàm kinh ngạc: "Mẹ tìm được việc từ khi nào?"
Tuấn Tuấn lắc đầu, ánh mắt ngơ ngác.
Tô Vân Phàm không nói gì nhưng nét mặt lại hiện lên vẻ trầm tư.
Anh ta hiểu Lâm Tịch Vy ra ngoài đi làm chắc chắn là để có thêm lợi thế khi tranh giành quyền nuôi con với mình.
Thực ra anh ta chẳng màng đến việc có giành được con hay không, anh ta chỉ muốn giữ chặt khối tài sản mà mình đã vất vả làm ra.
Không biết đang toan tính điều gì, Tô Vân Phàm im lặng một hồi rồi cười hỏi con trai: "Tuấn Tuấn, nếu bố mẹ chia tay, con muốn theo bố hay theo mẹ?"
Cậu nhóc không cần nghĩ ngợi nói ngay: "Theo mẹ ạ."
"Nhưng mẹ bận lắm, không có thời gian ở bên con, hơn nữa mẹ cũng không có tiền, không chữa được bệnh cho con, càng không mua được đồ ăn ngon hay đồ chơi đẹp cho con đâu." Tô Vân Phàm dịu dàng, kiên nhẫn dụ dỗ con trai: "Con theo bố có được không? Bố là ông chủ, có rất nhiều tiền, không chỉ chữa khỏi bệnh cho con mà còn đáp ứng được mọi nguyện vọng của con nữa."
Anh ta đặc biệt nhấn mạnh từ "mọi", giọng điệu rất khoa trương.
Tuấn Tuấn nghe lời bố nói, đôi mắt to tròn sững lại, ngây người nhìn anh ta.
Tô Vân Phàm tưởng con đã dao động, bèn xoa mặt con, càng ra sức dụ dỗ: "Con theo bố còn có một người chị ngày ngày chơi cùng con, chăm sóc con, dì Tiểu Nhu cũng sẽ là một người mẹ rất dịu dàng."
"Không muốn." Tuấn Tuấn lắc đầu nhỏ, trái cây cũng không ăn nữa: "Con chỉ cần mẹ thôi."
"..." Nụ cười trên mặt Tô Vân Phàm tắt ngấm ngay lập tức.
Bên ngoài phòng bệnh, bà cụ Tần được hộ lý dìu, đang mòn mỏi ngóng nhìn cậu bé bên trong, gương mặt run rẩy vì nụ cười xúc động.
"Đứa bé này đáng yêu quá... giống Nhạc Lãng hồi nhỏ, thật dễ mến."
Ông cụ Tần không ngừng lôi kéo: "Mau đi thôi, bố thằng bé đang ở đó, kẻo bị phát hiện lại tưởng mình là dân bắt cóc trẻ con."
Tô Vân Phàm đang quay lưng về phía cửa nên hai ông bà cụ nhà họ Tần chỉ thấy được bóng lưng.
Trong mắt họ, hai bố con trong phòng bệnh đang nói cười vui vẻ, không khí thật ấm áp.
Bảo mẫu chị Hồng từ ngoài quay về, thấy có mấy người vây quanh cửa phòng bệnh, tò mò khó hiểu hỏi: "Mọi người là ai? Đến thăm Tuấn Tuấn sao?"
Ông cụ Tần giật mình, vội quay đầu lại.
"À... ờ chúng tôi tìm người, nhầm phòng bệnh thôi..." Ông cụ vừa trả lời vừa thúc giục vợ mau đi.
Bà cụ Tần quay đầu nhìn chị Hồng, cười hiền hậu thăm dò: "Đứa bé bên trong... tên là Tuấn Tuấn sao?"
Chị Hồng đầy vẻ cảnh giác, không trả lời mà hỏi ngược lại: "Rốt cuộc mọi người là ai? Cậu Tô đang ở bên trong, có chuyện gì mọi người vào hỏi cậu ấy đi."
Nói rồi chị Hồng định đẩy cửa đi vào.
"Thôi thôi, chúng tôi đi nhầm phòng thôi." Ông cụ Tần chột dạ, vội vã ra hiệu cho hộ lý.
Bà cụ Tần bị kéo lại xe lăn, mấy người hớt ha hớt hải rời đi.
"Thật là lạ... chẳng lẽ bố mẹ của tình nhân của cậu Tô tìm đến tận bệnh viện sao?" Chị Hồng lẩm bẩm trong lòng rồi đẩy cửa vào phòng bệnh.
Tô Vân Phàm thấy con trai cứng đầu cứng cổ, sa sầm mặt đứng dậy.
Vừa vặn lại thấy chị Hồng quay về.
"Chị chăm sóc nó đi, công ty tôi có việc, tôi đi đây." Tô Vân Phàm hờ hững dặn dò.
Chị Hồng do dự một chút rồi gọi lại: "Cậu Tô."
"Có chuyện gì?"
"Lúc nãy tôi thấy ngoài cửa có một cặp vợ chồng già lạ mặt, lén lén lút lút, không biết có phải đến tìm cậu không." Chị Hồng ấp úng nói.
Tô Vân Phàm quay đầu nhìn ra cửa, không mấy để tâm: "Chắc là nhầm phòng thôi, tôi không quen cặp vợ chồng già nào cả."
Mẹ của Tô Vân Phàm đã qua đời vì bệnh cách đây hai năm.
Bố vẫn còn sống nhưng vẫn luôn sống một mình.
Làm gì có cặp vợ chồng già nào tìm anh ta chứ?
Chị Hồng định nói thêm gì đó nhưng điện thoại Tô Vân Phàm vang lên, anh ta vừa nghe điện thoại vừa bước đi không thèm ngoảnh đầu lại.
"Đúng là đồ vô lương tâm, có tình nhân là bỏ mặc gia đình, rồi sẽ gặp quả báo cho xem." Chị Hồng lẩm bẩm một mình rồi quay sang bầu bạn với Tuấn Tuấn đang buồn bã.
…
Ông cụ Tần đẩy vợ, bên cạnh có hộ lý đi cùng, mấy người chậm rãi quay về phòng bệnh của mình.
Trong đầu bà cụ cứ nghĩ mãi về đứa bé vừa thấy, không ngừng thở dài: "Ông Tần này, nếu đứa bé đó là của Nhạc Lãng thì tốt biết mấy..."
"Người ta có bố đàng hoàng, bà đừng nằm mơ giữa ban ngày nữa."
Ông cụ Tần nói lời thẳng thừng, tuy trong lòng cũng mong mỏi như vậy nhưng lý trí vẫn còn đó.
"Tôi nghĩ chút thôi mà, có phạm pháp đâu..." Bà cụ đỏ hoe mắt, một tay ôm ngực: "Đêm qua tôi nằm mơ thấy đang chơi đùa với đứa bé đó, nó gọi tôi là bà nội, ôi trời ơi, lòng tôi tan chảy luôn."
Ông cụ tiếp tục độc mồm: "Hầy, tôi thấy bà lẩm cẩm thật rồi! Hay ngày mai đổi bệnh viện khác đi, tôi sợ bà cứ thế này thì có ngày không kiềm chế được mà đi cướp con nhà người ta mất."
"Cướp con gì cơ?" Tần Gia Mặc từ trong phòng bệnh bước ra, nhìn bố mẹ vừa đi đâu về, trầm giọng chất vấn: "Bố mẹ đi đâu thế? Chẳng phải bác sĩ đã dặn là phải nằm tĩnh dưỡng sao? Sao lại xuống giường chạy ra ngoài thế?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)