Nhưng anh không quen biết người phụ nữ trước mặt, chỉ cảm thấy tình cảnh này quá lúng túng.
Đặc biệt là khi nhìn thấy đôi mắt đỏ hoe sưng húp và dấu năm ngón tay rõ rệt trên mặt cô, dường như đã vô tình nhìn thấy nỗi đau cùng sự nhục nhã của đối phương, khiến sắc mặt anh càng thêm mất tự nhiên.
Lâm Tịch Vy nhìn anh, sắc mặt cũng ngây dại.
Tình cờ gặp gỡ vài lần, nhưng đây là lần đầu tiên cô nhìn rõ gương mặt người đàn ông này.
Xương mày cứng cỏi, dáng mày đậm nét, ánh mắt sắc sảo, sống mũi cao thẳng.
Ngũ quan sâu thẳm, cân đối của anh như được chạm khắc tỉ mỉ, lạnh lùng góc cạnh, mang theo nét sự mạnh mẽ đầy sát khí. Toàn thân anh bao phủ bởi khí chất của một người bề trên đứng ở đỉnh cao quyền lực, khiến người ta không kìm được mà sinh lòng kính nể.
Điều khiến Lâm Tịch Vy kinh ngạc là cô phát hiện đôi đồng tử đen nhạy bén của người đàn ông có chút đỏ ngầu và ướt át.
Giống như... cũng vừa mới khóc xong.
Cô không dám tin một người đàn ông mạnh mẽ, lạnh lùng và cao ngạo như vậy thế mà cũng có chuyện đau lòng, cũng biết rơi lệ.
Thêm vào đó, nhìn chằm chằm gương mặt này hồi lâu, cô bỗng nảy sinh một cảm giác bần thần… cảm thấy con trai Tuấn Tuấn của mình có thần thái khá giống anh.
Lâm Tịch Vy nhìn đến ngây người, nhất thời quên mất việc phải thu hồi ánh mắt.
Nhưng Tần Gia Mặc chỉ liếc qua một cái rồi dời tầm mắt đi ngay, buông tay ra, cánh cửa thoát hiểm đóng sầm lại phát ra tiếng động lớn, khiến người phụ nữ đang ngẩn ngơ giật nảy mình, bừng tỉnh khỏi cơn mê.
Tần Gia Mặc coi như không nhìn thấy cô, thân hình cao lớn bước những bước đầy vững chãi và uy lực, đi ngang qua trước mặt cô.
Lâm Tịch Vy ngửi thấy một mùi thuốc lá thoang thoảng.
Đúng vậy, Tần Gia Mặc vừa mới đứng hút thuốc ở phía sau cánh cửa thoát hiểm.
Anh không nghiện thuốc, nhưng trong khoảng thời gian kể từ khi em trai qua đời, những lúc trong lòng đặc biệt khó chịu anh sẽ rít một điếu.
Bệnh viện cấm hút thuốc, nên anh mới trốn ra sau cánh cửa này, nơi không có người qua lại.
Không ngờ lúc quay về lại bắt gặp cảnh tượng lúng túng này.
Sau khi Tần Gia Mặc rời đi, tâm trạng bi thương thấp thỏm của Lâm Tịch Vy cũng bị tình huống bất ngờ này đánh tan.
Trong đầu vẫn còn vương vấn gương mặt của người đàn ông kia, cô tự nhủ chắc mình lú lẫn rồi, sao dạo này nhìn ai cũng thấy giống con trai mình thế không biết.
Từ người lính cứu hỏa hy sinh, cho đến người lạ mặt lạnh lùng này...
Cô vịn tường đứng dậy, hướng về phía gió thổi, hít mạnh vài ngụm khí lạnh, tinh thần lại vực dậy lần nữa.
Tại góc rẽ hành lang, Tần Gia Mặc vốn đã đi qua, nhưng chẳng biết nghĩ gì lại ngoái đầu nhìn lại một cái.
Có nhân viên y tế đi ngang qua, anh bèn gọi lại.
"Anh Tần, anh có gì dặn dò ạ?"
"Đằng kia có một người nhà bệnh nhân tâm trạng không ổn định, mọi người chú ý một chút."
Hóa ra Tần Gia Mặc lo lắng Lâm Tịch Vy nghĩ quẩn nhảy lầu.
Dù sao thì hàng năm những chuyện như vậy xảy ra ở bệnh viện cũng không hề ít.
Nhân viên y tế gật đầu: "Được, cảm ơn anh Tần, tôi sẽ đi xem sao."
Tần Gia Mặc quay người bước đi.
Nhân viên y tế đi về phía sân thượng cuối hành lang.
Nhưng cô ấy còn chưa kịp đi tới nơi thì Lâm Tịch Vy đã xốc lại tinh thần, rời khỏi sân thượng để quay về dãy nhà phía Nam.
…
Hai ngày cuối tuần, Lâm Tịch Vy đều ở bệnh viện chăm sóc con.
Tô Vân Phàm không xuất hiện lần nào nữa, có lẽ đã danh chính ngôn thuận ở cạnh mẹ con Chung Vũ Nhu rồi.
Lâm Tịch Vy không quan tâm.
Khi gặp biến cố hôn nhân, cô vốn còn thấy hơi đau lòng.
Nhưng trước bệnh tình của con cái, tất cả những điều đó chỉ là chuyện nhỏ không đáng kể.
Thứ hai, Lâm Tịch Vy đến công ty mới nhận việc theo đúng hẹn.
Công nghệ Thuyên Vân là cái tên hàng đầu trong giới IT, tuy công việc vất vả, áp lực lớn, nhưng chế độ đãi ngộ tốt có tiếng.
Lâm Tịch Vy đang cần tiền gấp nên rất trân trọng công việc này.
Đến công ty, điều khiến cô bất ngờ là Giám đốc bộ phận lại chính là đàn anh cùng khoa trên cô hai khóa.
"Lâm Tịch Vy, thật sự là em sao? Tuần trước anh đi công tác, cuối tuần về nghe nói bộ phận tuyển người mới, lại còn là một người đẹp, anh xem hồ sơ mà choáng váng cả người!"
Phùng Triết Khiêm khoác vai Lâm Tịch Vy, quay người giới thiệu với mọi người: "Người mới này là đàn em cùng khoa với tôi, Lâm Tịch Vy, hoa khôi kiêm tài nữ của Đại học Thanh Giang, sau này mọi người nhớ quan tâm cô ấy nhiều hơn nhé."
Mọi người đều vỗ tay chào đón, còn có người đùa giỡn, hỏi thẳng: "Sếp, sếp cam đoan hai người chỉ là quan hệ đàn anh đàn em chứ?"
"Đi chết đi! Đừng có đùa linh tinh, người ta kết hôn sớm, con cái cũng lớn rồi đấy."
Phùng Triết Khiêm lập tức đính chính, sẵn tiện công bố tình trạng hôn nhân của Lâm Tịch Vy để đám người trong bộ phận khỏi có ý đồ gì.
Lâm Tịch Vy hơi ngượng ngùng, nhưng vẫn lịch sự mỉm cười gật đầu.
Sau vài năm mới quay lại chốn công sở, cô ít nhiều vẫn hơi chưa thích nghi.
Giờ đây có một người quen quan tâm, lòng cô cũng cảm thấy vững vàng hơn nhiều.
"Đàn anh Phùng, em cũng không ngờ lại gặp anh ở Thuyên Vân, sau này mong anh giúp đỡ nhiều hơn."
Lâm Tịch Vy đã quen biết đàn anh có năng lực xuất sắc này từ lâu.
Giữa những sinh viên giỏi thường chia sẻ tài nguyên, cô lại hay theo giáo sư làm dự án, nên dù hai người không cùng khóa thì vẫn khá thân.
"Yên tâm đi, ở địa bàn của anh, em cứ việc phát huy hết khả năng." Phùng Triết Khiêm rất hào sảng, cũng biết rõ thực lực của cô.
Sau khi hoàn tất thủ tục nhận việc, Lâm Tịch Vy quay về vị trí làm việc của mình.
Phó giám đốc nhanh chóng sắp xếp nhiệm vụ cho cô.
Khi dồn hết tâm trí vào công việc, nỗi đau khổ trong lòng tạm thời bị gác lại, thời gian cũng trôi nhanh hơn.
Tiếng chuông điện thoại vang lên, cắt đứt mạch suy nghĩ của cô.
Cô quay đầu nhìn qua, là Sở Tình, cô cũng đoán sơ được là vì chuyện gì.
"Alo, Tình Tình à."
"Vy Vy, cậu nhớ là 12 giờ rưỡi trưa nay đến Văn phòng Luật Đức Thịnh gặp Luật sư Tần nhé, tuyệt đối đừng đến muộn, thời gian của anh ấy quý báu lắm đấy."
Sở Tình biết hôm nay là ngày đầu tiên bạn thân đi làm, sợ cô bận quá mà quên mất nên đặc biệt gọi điện nhắc nhở.
"Ừ, tớ nhớ mà, đang chuẩn bị xuất phát đây."
Sau khi cúp máy, Lâm Tịch Vy cầm công việc đã hoàn thành giao cho Phó giám đốc, giải thích lý do rồi xin phép rời đi sớm nửa tiếng.
Trên đường đi, cô đặc biệt dùng điện thoại tra cứu cái tên "Tần Gia Mặc".
Trên mạng có giới thiệu về anh, nhưng lại không có ảnh chụp.
Tuy nhiên, ở phần baidu cá nhân, hai ba trang dài dằng dặc các danh hiệu vinh dự khiến Lâm Tịch Vy nhìn đến líu lưỡi.
Cô chợt hiểu ra tại sao người ta nhận án ly hôn với mức cao như vậy, chỉ nhận những vụ phân chia tài sản từ 500 triệu trở lên.
Với thân phận luật sư hàng đầu như anh, cho dù đặt ra mức cao đến thế, chắc chắn cũng có giới hào môn ùn ùn kéo đến.
Lâm Tịch Vy ôm lòng cảm kích, gửi tin nhắn wechat cho bạn thân, nói rằng khi nào rảnh nhất định phải mời bác cả đi ăn một bữa để cảm ơn, cho dù việc có thành hay không.
Sở Tình trả lời: [Không cần đâu, chuyện nhỏ thôi, đừng để trong lòng.]
Đến Văn phòng Luật sư Đức Thịnh, nhìn tòa kiến trúc uy nghiêm bề thế trước mắt, lần đầu tiên Lâm Tịch Vy biết văn phòng luật cũng có thể xây dựng xa hoa tráng lệ đến nhường này, cô lần nữa không nén nổi kinh ngạc.
"Cô Lâm đúng không? Mời cô đợi một lát, để tôi vào báo cáo." Một nữ thư ký tri thức, tao nhã tiếp đón Lâm Tịch Vy, sau đó xoay người bước lên cầu thang gỗ.
Lâm Tịch Vy quan sát cácg bài trí xung quanh, thấy giữa buổi trưa mà ai nấy đều bận rộn tất bật, đủ thấy danh tiếng của văn phòng luật này lớn đến mức nào, lượng án nhiều ra sao.
Thư ký lên lầu, gõ cửa văn phòng.
"Luật sư Tần, cô Lâm do Giáo sư Sở giới thiệu đến rồi ạ."
Tần Gia Mặc đang nhìn chằm chằm vào máy tính xách tay, không ngẩng đầu lên: "Cho cô ấy vào."
"Cô Lâm, mời vào." Phương Phương gõ cửa rồi đẩy cánh cửa gỗ ra, đứng ở cửa ra hiệu.
Lâm Tịch Vy gật đầu cảm ơn, bước vào văn phòng, trên mặt nở nụ cười lịch sự và khách sáo: "Chào Luật sư Tần, tôi là Lâm…"
Lời giới thiệu mới nói được một nửa, biểu cảm và khuôn miệng của Lâm Tịch Vy đồng thời cứng đờ lại.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


-150561.jpg&w=256&q=75)