Ngày đầu tiên sau kỳ nghỉ Quốc Khánh, công việc của mọi người đều nhẹ nhàng hơn, nhiều người đã bắt đầu nghỉ phép.
Chỉ có điều công ty vẫn còn rất nhiều trâu ngựa đang phải cày cuốc, ví dụ như Lạc Xu.
Lạc Xu không để Thẩm Ngôn đưa đến cổng công ty, dù sao đây cũng là xe của sếp, nếu bị người khác phát hiện thì đúng là tình ngay lý gian.
Cô xuống xe ở một nơi cách công ty không xa, còn lén chạy vào tiệm thuốc mua thuốc cắt đứt hậu hoạn.
Dù chẳng biết anh có dùng biện pháp bảo vệ hay không, nhưng để đề phòng lỡ như, cô vẫn uống cho chắc.
Đúng lúc này, chuông điện thoại của cô vang lên.
Là bạn trai hiện tại của Lạc Xu, Tần Hằng.
"Hừ…" Nhìn thấy cái tên ghê tởm này, khóe môi Lạc Xu không kìm được mà nhếch lên đầy châm chọc.
Tần Hằng và Lạc Xu yêu nhau từ thời Đại học đến nay đã tròn năm năm.
Cô vốn là một học sinh giỏi, nhảy lớp liên tục nên mới quen biết Tần Hằng hơn mình ba tuổi.
Hai năm trước, Lạc Xu theo mẹ sang nước ngoài sinh sống và du học, hai người rơi vào trạng thái yêu xa, nhưng Tần Hằng không chịu nổi cô đơn nên đã dây dưa với bạn thân ở trong nước của cô.
Lạc Xu không vạch trần mối quan hệ đó, vì cô không muốn tốn công dây dưa với bọn họ, cô định gom góp năng lượng để tung ra một đòn chí mạng.
Cô không nghe máy mà cúp luôn, ngay khi định tắt màn hình, cô thấy một thông báo kết bạn mới trên wechat.
[Duật Chiến]
Cô sững người tại chỗ, nhìn chằm chằm vài giây vì ngỡ mình nhìn lầm.
Anh dùng thân phận gì để kết bạn đây? Sếp? Hay là bạn giường?
Cô nghiến răng, nhấn từ chối.
Cô là nhà thiết kế thời trang, mới đến Thời trang Duật Sắc được một năm, ngoài giám đốc ra, cô gần như chưa từng tiếp xúc với bất kỳ cấp lãnh đạo nào khác.
Thời trang Duật Sắc là doanh nghiệp may mặc lớn nhất Thành phố A, doanh số thậm chí còn mở rộng ra nước ngoài, bình thường gần như không có cơ hội gặp mặt sếp lớn như Duật Chiến.
Tối qua hoàn toàn là sự cố ngoài ý muốn, Triển lãm thời trang dịp Quốc khánh lần này đã phá vỡ kỷ lục từ trước đến nay, nên anh mới đích thân xuất hiện.
Tin nhắn từ nhóm bộ phận thiết kế: [Mười phút sau họp tại phòng họp.]
"!!" Lạc Xu vội chạy thục mạng về phía công ty.
Bên trong tòa nhà Duật Sắc.
Trong thang máy, cô vô tình đụng mặt bạn thân của mình.
"Xu, chẳng phải cậu ghét mặc đồ công sở nhất sao? Sao hôm nay lại có hứng mặc bộ váy này thế?" Diệp Lệ cũng là một nhà thiết kế, đánh giá Lạc Xu từ trên xuống dưới.
Đúng vậy, Lạc Xu không thích đồ công sở, vì đường cong của cô quá nảy nở, mặc đồ công sở vào trông chẳng khác gì mấy người mẫu trên mấy trang web đen...
Cô giả vờ trấn tĩnh, kéo lại vạt áo trên người: "Để làm nổi bật sự 'vượt trội' trong công việc của mình, tớ phải bày ra những thực tài này ngay trước mắt chứ."
"Xì xì..." Diệp Lệ nhìn lướt qua phía trước của cô, rồi vỗ mạnh một phát vào mông cô: "Người đàn ông nào cưới được cậu đúng là phúc đức tám đời đấy!"
Sh… Đau đấy chị em!
Lạc Xu và Diệp Lệ biết điều đứng dạt sang một bên.
Cô nuốt nước bọt, lúc này Duật Chiến đang đứng ngay sát bên cạnh cô, còn Diệp Lệ đứng phía trước.
Cô không dám nhìn anh, không biết do không gian quá chật hẹp hay bị khí thế của anh lấn át mà cô cảm thấy khó thở vô cùng.
Sắc hồng lan từ vành tai lên tận gò má.
Hai người đứng rất gần, cô lại không tiện dời bước để kéo giãn khoảng cách.
Cô thoáng ngửi thấy mùi gỗ đàn hương thanh khiết trên người anh, giống hệt tối qua, rất dễ chịu...
Cô cắn môi, cố gắng giữ bình tĩnh, ép bản thân không được nghĩ đến chuyện đêm qua.
Khó khăn lắm thang máy mới dừng lại ở tầng 28 của bộ phận thiết kế, hai cô nhanh như cắt vọt ra ngoài.
"Hết hồn!" Diệp Lệ vuốt ngực, thì thầm: "Tối qua sau khi tiệc tùng kết thúc, tớ thấy trên xe Duật tổng có một người phụ nữ, trời ạ! Cậu không biết đâu, người phụ nữ đó ôm cổ sếp hôn lấy hôn để! Mà anh ấy cũng không từ chối! Cậu bảo có phải ông sếp cấm dục này ăn mặn rồi không?"
"..." Mặt Lạc Xu đỏ bừng, bình thường cô hăng hái hóng mấy chuyện này nhất, giờ nhân vật chính trong chuyện là mình, cô không dám thốt ra nửa lời: "Thế à."
"Sau đó tớ có nhắn tin hỏi Thẩm Ngôn, nhưng miệng cậu ta kín như bưng, không để lộ một chữ." Diệp Lệ đeo thẻ nhân viên, chỉnh lại sổ tay.
Mười phút sau, mọi người tập trung đông đủ trong phòng họp.
Không nhiều người lắm vì phần lớn đã nghỉ phép.
Cuộc họp này chủ yếu là để tổng kết lại hoạt động lần này.
Đầu tiên là lời phát biểu của giám đốc Nam Hoài, nam thần được công nhận của bộ phận thiết kế.
Anh ta tỏ ra vô cùng tự tin và hài lòng về hoạt động lần này, ai nấy đều bảo năm nay chắc chắn anh ta sẽ nhận được nhiều tiền thưởng nhất.
Không hiểu sao, Lạc Xu luôn cảm thấy còn có mục đích khác.
Nói là tổng kết, thực chất là muốn người khác nịnh hót mình.
Cuối cùng, anh ta dời tầm mắt sang Lạc XuL "Người cần cảm ơn nhất chính là cô Lạc của chúng ta, thiết kế của cô Lạc được sử dụng nhiều nhất trong năm nay, tác phẩm bán chạy nhất cũng là của cô ấy..."
Lạc Xu mỉm cười, tối qua cô đã nghe đến chai cả tai rồi, không muốn nghe anh ta lải nhải thêm nữa.
Năng lực của Nam Hoài là điều không thể phủ nhận, cộng thêm tính cách cởi mở có phần phóng khoáng nên anh ta làm việc rất thuận lợi, nhiều người rất thích giao thiệp với anh ta.
Nhưng Lạc Xu thì không, vì anh ta cứ luôn vô tình hay cố ý thể hiện rằng mình rất thích cô, muốn cô phải gục ngã dưới chân mình.
Cuộc họp kết thúc không lâu sau đó, Thẩm Ngôn gõ cửa phòng họp: "Cô Lạc, Duật tổng mời cô lên văn phòng Tổng giám đốc một chuyến."
"..."
Cả phòng họp im phăng phắc, Lạc Xu vốn đang ngồi gật gù trên ghế bỗng cảm nhận được mười mấy đôi mắt đang nhìn chòng chọc mình.
Văn phòng Tổng giám đốc nằm ở tầng 30 cao nhất, hầu như chưa ai từng lên đó, thường ngày chỉ họp ở tầng 29, tầng 30 là một nơi đầy bí ẩn.
Người ta gọi đó là… địa ngục.
Lần trước có giám đốc bước ra khỏi văn phòng Tổng giám đốc với cánh tay bị trật khớp.
Còn trợ lý tiền nhiệm của anh thì bị đánh gãy chân trái, phải khiêng ra ngoài...
Đó là lý do vì sao Thẩm Ngôn còn trẻ đã leo lên được vị trí đó.
"Trợ lý Thẩm, có biết đã xảy ra chuyện gì không?" Nam Hoài khá bao che cấp dưới.
Ánh mắt mọi người đồng loạt đổ dồn về phía Thẩm Ngôn.
Dù biết Thẩm Ngôn hẳn sẽ không nói, nhưng họ vẫn muốn soi ra điều gì đó từ ánh mắt của anh ấy.
"Không biết." Miệng của Thẩm Ngôn còn cứng hơn đá, hoàn toàn không thể cạy ra được gì.
"Tôi biết rồi."
Sắc hồng trên mặt Lạc Xu cứ vương vấn suốt cả buổi sáng mà không tan đi nổi, đầu óc cô toàn là dáng vẻ như hổ như sói của anh đêm qua.
"Cô Lạc, trạng thái của cô có vẻ không tốt lắm, mặt đỏ suốt cả buổi sáng, có muốn xin nghỉ không?" Nam Hoài luôn quan tâm đến mọi cấp dưới như vậy, mọi người cũng chẳng lạ gì.
"Không cần, tôi đi rồi về ngay, nếu tôi không về được, mấy bản thảo trong văn phòng coi như di sản tôi để lại cho mọi người nhé." Lạc Xu thở dài một tiếng, dọn dẹp sổ ghi chép rồi bước ra ngoài.
Cô theo Thẩm Ngôn vào thang máy, thang máy lên tầng 30 cần nhận diện khuôn mặt hoặc quẹt thẻ, người thường rất khó lên được.
Thẩm Ngôn quét mặt, thang máy từ từ đi lên.
"Ở đây không có ai, cậu có thể nói cho tôi biết Duật tổng tìm tôi có chuyện gì không?" Lạc Xu thắc mắc.
"Sếp cũng chẳng nói gì, nhưng tâm trạng có vẻ khá tốt."
Ha…
Tâm trạng đương nhiên là tốt rồi, đêm qua chẳng biết đã vui vẻ biết bao nhiêu lần.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-495035.jpg&w=256&q=75)