Khi tỉnh lại, cô đang nằm trên một chiếc giường xa lạ.
Lạc Xu mơ màng nhìn căn phòng lạ lẫm này.
Hôm qua là buổi liên hoan bộ phận, cô lỡ uống quá chén.
Sau đó thì...
Bàn tay cô run rẩy, đầu óc bỗng chốc tỉnh táo.
Tiếng rên trầm đục nặng nề của anh như tiếng chuông đòi mạng, vẫn còn văng vẳng bên tai cô.
Cô lập tức chặt đứt những dòng hồi tưởng trong đầu, chỉ muốn nhanh chóng rời khỏi nơi này.
Cô nhặt áo sơ mi trắng bị xé rách dưới sàn lên.
Thế này thì sao mặc ra ngoài được nữa...
Đôi tay run rẩy vứt đống quần áo sang một bên.
Bên cạnh giường là một bộ đồ sạch sẽ, rõ ràng là người đó để lại, một bộ váy công sở.
Cô vội vàng mặc vào, quần áo không phải size cô thường mặc, có lẽ là mua đại cho có.
Cô nhận ra trên cổ mình sạch sẽ tinh tươm, chỉ có vùng dưới xương quai xanh là một bãi chiến trường lộn xộn.
Hừ! Người đàn ông này, chẳng lẽ cô còn phải khen anh lịch thiệp sao?
Sợ người khác biết mình đã ngủ với cô đến thế cơ à!
Lạc Xu thở dài, bước ra khỏi phòng tắm, quan sát xung quanh.
Đây là một căn hộ lớn, nhưng trông cứ như không có người ở, chẳng có chút hơi thở cuộc sống nào, không giống khách sạn nhưng lại rất giống khách sạn.
Cô vớ lấy túi xách ở đầu giường rồi bước ra ngoài.
Quả nhiên, đây không phải khách sạn.
Cánh cửa vừa mở ra, đập vào mắt cô là một phòng khách rộng lớn.
Một người đàn ông quen thuộc lọt vào tầm mắt cô.
Anh đang đeo tai nghe ngồi trên sofa, trên đùi kê gối, phía trên đặt máy tính.
Anh mặc bộ đồ ở nhà màu đen, dáng vẻ vô cùng lười biếng.
Nghe thấy tiếng động trong phòng, anh ngước đôi mắt sâu thẳm lên nhìn.
Người này vậy mà lại là sếp của cô, Duật Chiến...
Chẳng phải người ta đồn anh là ông trùm cấm dục sao?
Nhìn trạng thái tối qua, dục vọng của anh chẳng giống cấm chút nào, mà giống một con sói bị bỏ đói mấy chục năm thì đúng hơn.
Cô sững sờ, đang định nói gì đó thì Duật Chiến đã lên tiếng trước.
"Tôi đang họp." Giọng anh trầm khàn.
Lạc Xu lập tức im bặt, hiểu ý câu nói của anh.
"Qua đây, ăn sáng đi." Anh hơi cúi người, những ngón tay thon dài đẩy ly nước mật ong trước mặt về phía phần ăn sáng còn lại trên bàn.
Nhưng anh không để ý lúc cúi người xuống, những dấu dâu tây trên cổ anh đã đập thẳng vào camera, bị đám quản lý cấp cao đang họp nhìn thấy rõ mồn một.
Lạc Xu đỏ bừng mặt vì căng thẳng, đó chắc là do cô để lại rồi, không ngờ lực mút của mình lại lợi hại đến thế.
Ước gì đây là khách sạn, chỉ cần ra khỏi cửa là có thể về nhà ngay.
Cô run rẩy ngồi xuống, ánh mắt lơ đãng, không dám nhìn anh.
Chỉ có thể ngoan ngoãn uống nước mật ong, rồi ăn chiếc sandwich giống hệt của anh trên bàn.
Duật Chiến nổi tiếng là người lạnh lùng, tính cách lạnh, khí chất lạnh, cả con người đều lạnh.
Vậy nên lần này Lạc Xu coi như đã đụng phải tấm sắt rồi.
Chắc hẳn đêm qua cô đã lên nhầm xe.
Nhầm thì nhầm đi, nhưng người sếp mặt lạnh này cũng đâu đến mức nhận nhầm người chứ...
Ngủ với nhân viên, anh không cần danh tiếng nữa sao?
Mười lăm phút sau, anh kết thúc cuộc họp, đóng máy tính lại, lúc này mới thong thả ăn sáng.
"Xin lỗi, tôi không biết em là lần đầu nên hơi mạnh tay." Anh vẫn lạnh lùng như vậy, chẳng khác gì lúc đưa ra quyết định khi họp, nói chuyện mà không có một chút biểu cảm.
"Khụ khụ..." Lạc Xu vốn đã điều chỉnh xong tâm trạng, giờ gương mặt lại ửng đỏ.
Ngủ cũng ngủ rồi, xin anh đừng nhớ lại nữa được không!
"Bác sĩ gia đình sắp đến rồi, em đợi một lát rồi hãy về."
Hay thật, lên xe xong là lập tức muốn xé vé sao.
Đây là sợ cô mang thai con của anh, thừa kế ngai vàng của anh chắc?
Lạc Xu uống cạn ngụm sữa cuối cùng, không biết nên đáp lại thế nào.
Anh ăn rất nhanh, loáng cái đã xong.
"Em cứ đợi ở đây, hôm nay tôi phải đến công ty, tôi bảo Thẩm Ngôn đưa em về."
Lạc Xu vội ngăn lại: "Duật tổng, tự tôi về được rồi, không cần phiền thế."
"Em đang trách tôi tối qua thể hiện không tốt sao?" Anh khẽ ngước lên, trông có vẻ hơi ấm ức.
Cô cạn lời, không biết phải phản bác câu nói này của anh thế nào.
Đây là lần đầu tiên cô bị người ta áp đảo về khoảng mồm mép.
Nếu không phải nể mặt anh là sếp, cô đã xé nát cái miệng này của anh rồi.
"Cậu Duật, bác sĩ Nam tới rồi." Một người làm nữ đứng tuổi xuất hiện bên cạnh.
Anh không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn Lạc Xu.
Lạc Xu rất xinh đẹp, làn da trắng nõn, mái tóc vàng kim rực rỡ, đây là nét đẹp tự nhiên của một đóa hồng lai, đẹp đến mức không thể rời mắt.
Thân hình cô cũng cực kỳ xuất chúng, đúng chuẩn bạn gái nhà người ta trong mơ.
Bị nhìn chằm chằm, cô cảm thấy không thoải mái, gương mặt vốn đã đỏ nay cả người bắt đầu nóng bừng lên.
"Đi theo tôi." Duật Chiến lên tiếng, lặng lẽ thở hắt ra một hơi.
Lạc Xu ngoan ngoãn nghe lời, ai bảo cô lại đụng vào ông trùm giới thời trang làm gì.
Quay lại căn phòng vốn là chiến trường cuồng nhiệt đêm qua, cô vẫn còn sợ hãi, nhìn giường mà lòng bàn tay toát mồ hôi.
Tuy nhiên nơi này đã được người làm lúc nãy dọn dẹp sạch sẽ.
Một nữ bác sĩ bước vào, sau đó Duật Chiến đi ra ngoài và khép cửa lại.
Lạc Xu còn tưởng là bắt cô uống thuốc tránh thai hay tiêm thuốc gì đó, nhưng đều không phải.
Là kiểm tra chỗ đó cho cô, rồi bôi thuốc...
Thật là xấu hổ quá! Lại còn phải để người khác chiêm ngưỡng chiến tích đêm qua như thế này.
Nhưng may là sau khi bôi thuốc, cảm giác đau rát đã dịu đi rất nhiều.
Suốt quá trình cô đều che mặt, cảm thấy nhục nhã vô cùng.
Đến khi cô bước ra, Duật Chiến đã đi rồi.
Người đợi cô chỉ còn Thẩm Ngôn.
Thẩm Ngôn bằng tuổi cô, đều 22 tuổi, tốt nghiệp cùng trường Đại học, phỏng vấn cùng đợt, nhận việc cùng lúc, chỉ có vị trí là khác nhau thôi.
Anh ấy là trợ lý duy nhất bên cạnh Duật Chiến, có thể coi là cánh tay đắc lực.
Lạc Xu đứng bên cạnh xe, nhìn Thẩm Ngôn đang cười hì hì ở ghế lái, cảm thấy mặt mũi mình rơi đầy đất, nhặt thế nào cũng không hết.
Ngồi lên xe, cô áp đầu vào cửa kính, lẩm bẩm hỏi: "Hôm qua có phải tôi lên nhầm xe không?"
"Đúng thế, Duật phu nhân tương lai ạ." Thẩm Ngôn trêu chọc, rồi bắt đầu mô tả đầy sinh động: "Quen cậu lâu thế rồi, lần đầu thấy cậu uống nhiều như vậy. Tối qua cậu lên nhầm xe, vừa vào đã ôm chầm lấy sếp, gọi sếp là Đại Bạch, rồi hôn tới tấp, mãnh liệt kinh khủng!"
"Tối qua Duật tổng cũng có uống chút rượu, nhưng sếp chẳng dám cử động gì luôn. Cậu biết đấy, sếp có bệnh sạch sẽ, thế mà cậu còn xé rách cả áo sơ mi của anh ấy, làm rơi mất mấy cúc áo."
"..." Cô gục đầu xuống, vừa nghe vừa tự suy diễn lại khung cảnh đó.
"Vốn định đưa cậu về, nhưng nghĩ cậu ở một mình, sếp sợ cậu không tự lo được nên mới đưa về nhà sếp."
"Ha ha…" Cô nặn ra một nụ cười khổ.
"Cho nên cậu và sếp..." Thẩm Ngôn đánh giá cô từ trên xuống dưới.
Không thể không nói Duật Chiến đúng là có tầm nhìn xa trông rộng, trên cổ cô quả thực không để lại dấu vết gì.
"Như cậu thấy đấy." Cô chỉ vào cần cổ sạch sẽ của mình.
"Xem ra sếp vẫn còn quân tử chán."
"Phải…" Cô kéo dài giọng.
Quân tử, nhưng là ngụy quân tử…
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-495035.jpg&w=256&q=75)