Khương Vận mắt nhìn thẳng tắp lên Chu Cận Đình đang phát biểu trên bục.
Cô ấy giả vờ như sau lưng chẳng có chuyện gì xảy ra, tiện thể làm luôn tư thế vỗ tay kiểu hải cẩu hướng lên bục: "Sếp Chu nói hay lắm!"
Mọi người xung quanh đồng loạt ngoái nhìn, thấy vậy cũng hùa theo vỗ tay rào rào.
Tiếng vỗ tay rộ lên đẩy bầu không khí lên tới cao trào.
Khương Vận buông thõng hai tay xuống, ra chiều "công thành thân thoái".
Thế nhưng ánh mắt phía sau lưng vẫn sắc lẹm như gai đâm, khiến cô ấy chẳng dám manh động.
Khương Vận nhắm tịt mắt, thở phào một hơi dài: "Đi đêm lắm quả nhiên có ngày gặp ma mà."
"Vậy nên…" Quan Hâm chạm phải ánh mắt đầy cảnh giác của Khương Vận, trêu ghẹo hỏi: "Bùi Yến Vân đã lôi lôi kéo kéo, sống chết không cho cậu đi như thế nào…"
Khương Vận xụ mặt xuống: "Biện pháp tu từ nói quá, cậu có hiểu không hả!"
Quan Hâm tinh quái chọc ghẹo: "Hóa ra không phải là văn học tả thực à."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
