Trong bữa tiệc mừng công này, Quan Hâm đã được trải nghiệm sâu sắc xem tin đồn có thể hoang đường đến mức độ nào.
Thật vất vả mới làm rõ được ngọn nguồn sự việc, điện thoại trong túi Chu Cận Đình lại liên tục reo vang.
"Anh ra phát biểu trước đi, lát nữa em sẽ kể chi tiết cho anh nghe."
Sợ anh ghen tuông vớ vẩn, Quan Hâm lại hôn anh một cái, vuốt ve dỗ dành: "Ngoài anh ra, trước nay chưa từng có ai khác đâu."
Nỗi ghen tuông hậm hực vương vấn trong lòng Chu Cận Đình bỗng chốc vơi đi một cách kỳ diệu.
Anh nhéo má Quan Hâm, trầm giọng dặn dò: "Đợi anh quay lại nhé."
"Em biết rồi, mau đi đi."
Khương Vận đi theo anh cả Khương Dự trốn vào một góc cho yên tĩnh, cũng tình cờ nghe được tin đồn về "mối tình đầu" kia.
Sắc mặt cô ấy sa sầm, lập tức đưa mắt tìm kiếm bóng dáng Quan Hâm.
Khương Dự uể oải ngước mắt lên: "Em ngoan ngoãn đứng im một chỗ đi, cứ ngó Đông ngó Tây làm anh chóng hết cả mặt."
Khương Vận chẳng buồn để ý đến ông anh cả quanh năm trong trạng thái "yếu pin", vật vờ như cái xác không hồn này của mình.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)