Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Hòn đảo của tôi đã kết nối với đô thị hiện đại rồi! Chương 25

Cài Đặt

Chương 25

Mặt nước ở hồ nhỏ phía trước đã lấm tấm nhuốm đỏ. Diệp Ngư hơi rùng mình, cẩn thận bước lùi vài bước, rồi vòng đường lên thượng nguồn để múc nước sạch mang về.

Lúc trở về, con chó đen kia đã biến mất. Trên nền đất chỉ còn lại một đống lông chim vương vãi. Nghĩ lại thì cũng thấy nể, cái chân bị thương đến thế mà vẫn tự mình săn mồi được.

“Ngư Nhi!”

Tiếng gọi của mẹ vang lên từ trong lều tranh. Diệp Ngư giật mình, vội xách nước chạy vào.

“Con nhỏ này, sáng sớm đã lo bươn bả đi múc nước. Để đó mẹ làm cũng được mà.”

Từ thị đón lấy thùng nước, vừa nói vừa liếc ra phía sau con gái.

“Con chó đen đâu rồi? Mẹ thấy tối qua con cho nó uống nước, nó im re, không quậy phá gì hết, còn ngoan ngoãn nữa chứ.”

Diệp Ngư im lặng, không biết phải nói sao. Mẹ đâu có thấy cảnh nó cắn chim máu me sáng nay. Nếu thấy, chắc mẹ chẳng thể khen kiểu đó được.

“Mẹ… để con…”

“Ngư Nhi! Con nói được rồi!”

Từ thị như nghẹt thở, nước trong thùng suýt tràn ra. Bà vội vàng buông thùng, nắm chặt tay con, mắt dán chặt vào môi con gái, run giọng giục.

“Nói thêm đi, con nói nữa đi!”

Diệp Ngư thử thốt ra mấy từ mà trước kia cô luôn phát âm không rõ. Miệng vẫn còn đau âm ỉ, nhưng rõ ràng lần này đã nói tròn tiếng hơn nhiều.

“Tốt quá rồi, tốt quá rồi!”

Từ thị bật khóc, nước mắt ràn rụa. Nếu chứng nói khó chữa được, vậy thì vết đốm đỏ trên mặt con gái… chắc cũng có thể chữa khỏi.

Bao nhiêu năm rồi, cuối cùng cũng thấy được hy vọng.

“Mẹ, đừng khóc.”

“Không sao, mẹ vui nên mới khóc thôi. Mẹ vui lắm, trong lòng như trút được gánh nặng vậy.”

Từ thị lau nước mắt, rồi thở hắt ra một hơi thật dài. Trong lòng bà vừa nhẹ, vừa dâng lên một cảm giác khó tả. Nếu như chồng và con trai lớn còn sống, họ chắc chắn sẽ vui biết mấy.

“Ngư Nhi, đi hái ít lá cọ về đi. Ăn sáng xong, mẹ con mình sửa lại mái nhà cho chắc.”

Từ thị vừa nói vừa quay lưng đi. Diệp Ngư không để ý có gì lạ, chỉ ngoan ngoãn nghe lời rảo bước ra phía sau nhà.

Thật ra, khu vực quanh đảo Bảo Sơn này cô chưa từng đi hết. Hôm trước chỉ vội vã tìm gậy gộc dựng lều, không kịp để ý xung quanh. Hôm nay đi kỹ hơn, mới phát hiện một điều thú vị.

Ngay gần nhà cỏ, chỉ cách chưa đầy trăm bước, có một cây chuối lớn.

Tán lá rậm rạp che kín cả buồng chuối. Hôm trước chắc do vội quá nên cô không thấy. Giờ thì rõ ràng, mấy nải chuối to đùng, một nửa đã chín. Hương chuối ngọt thơm thoang thoảng trong gió khiến Diệp Ngư nuốt nước miếng liên tục.

Cô hít hà, nhưng vẫn nhớ việc chính là hái lá cọ. Làm xong việc, cô mới quay lại, hái liền mười mấy trái mang về.

“Mẹ, mẹ coi nè!”

“Trời đất ơi, chuối to dữ! Này bị mổ rồi mà vẫn còn ăn được quá chừng!”

Từ thị bất ngờ lắm. Lâu lắm rồi bà chưa được ăn chuối rừng. Trước đây cũng chỉ khi chồng và con trai ra biển về mới mang về vài trái để cả nhà cùng chia.

“Ở đâu ra đó con?”

“Ngay sau nhà, con mới thấy.”

Diệp Ngư chỉ tay, rồi chạy đi lấy dao, trở lại chặt thêm vài nải còn xanh. Không phải sợ thiếu ăn, mà vì chuối chín quá thơm, dễ thu hút chim chóc tới phá. Quả nào chưa chín hẳn mang về phơi gác vài hôm là ăn được.

Hai mẹ con ăn sáng xong thì bắt tay vào sửa mái nhà. Họ xếp lá cọ thành từng lớp, rồi dùng gậy gộc, nhánh cây đè lên. Sau đó trát một lớp bùn trộn nước cho kết dính. Cuối cùng là phủ thêm một lớp lá nữa, lấy đá đè lên cho chắc.

Mái này chắn được mưa nhỏ. Nhưng mưa to thì chưa chắc trụ nổi. Diệp Ngư nghĩ bụng, chắc phải hỏi Tang tỷ tỷ xem bên kia có vật liệu gì tốt hơn để thay thế.

“Ngư Nhi, chắc nước rút rồi đó. Hôm nay mẹ đi biển với con nha, bắt ít hải sản về ăn.”

“Hả? Mẹ cũng đi?”

Diệp Ngư hơi ngạc nhiên. Từ ngày cha và anh trai mất tích, mẹ chưa từng ra biển nữa.

“Mẹ khỏe rồi, giờ cảm thấy người nhẹ như bay luôn!”

Từ thị sợ con không tin, còn định bê luôn nửa xô nước để chứng minh.

“Thôi mà, mẹ đừng, con tin rồi!”

Diệp Ngư vội cướp lấy thùng nước, kéo mẹ lại nhìn từ đầu đến chân. Hôm nay mẹ khác hẳn hôm qua. Mặt có sức sống, ánh mắt sáng, không còn vẻ buồn bã. Nói chuyện cũng nhiều hơn. Như thể mẹ đã quay lại là mẹ của những ngày xưa.

Chẳng lẽ thuốc trước đây đều vô dụng thật?

Cô tức, nghĩ tới bao nhiêu bạc đã bỏ ra mua thuốc mà chẳng giúp được gì. Nhưng nghĩ thêm chút nữa, cô lại thấy nhẹ lòng. Nếu không phải mẹ biết con mình vất vả vì bà, chắc bà đã không gắng gượng đến ngày hôm nay.

“Ngư Nhi, đi chưa con?”

“Đi liền đây!”

Được nói tròn tiếng trở lại, Diệp Ngư vui như mở hội. Cô vác cái sọt, lon ton chạy theo mẹ ra bãi biển.

“Vậy con qua mấy hòn đá bên kia. Nhưng mẹ đừng xuống nước nha, coi chừng bị cảm.”

Câu dặn dò khiến Từ thị bật cười.

“Trời đất, mẹ lớn đầu rồi, đâu phải con nít nữa.”

Bà nghĩ vậy, nhưng chưa đầy mười lăm phút sau đã tự vả.

Không những xuống nước, bà còn đi sâu hơn, cứ từng bước tiến ra biển.

Giữa mặt nước đang rút, một khúc gỗ trôi lập lờ theo thủy triều. Trên đó có buộc một mảnh vải xanh ngọc nhạt.

Từ thị vừa nhìn thấy liền khựng lại.

Màu ấy… chính là màu vải bà từng mua năm đó, dành dụm cả tháng mới dám mua để may áo cho con trai. Cái áo ấy, chính tay bà khâu, từng đường kim, từng mũi chỉ đều đầy yêu thương.

Lần cuối cùng bà thấy con mặc nó là sáng hôm ấy, trước khi nó ra biển rồi mãi không về.

Bây giờ… mảnh vải ấy đang trôi giữa biển.

Không cần nghĩ thêm, Từ thị bước vội theo dòng nước, quyết phải kéo được khúc gỗ ấy về.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc