Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
BẮT ĐẦU TỪ CHƯƠNG NÀY MÌNH ĐỔI PHONG CÁCH DỊCH NHA MỌI NGƯỜI ,DỊCH THEO HƯỚNG CŨ MÌNH THẤY MÁY MÓC QUÁ KHÔNG ĐƯỢC NHẸ NHÀNG LẮM
Cái cây dao Diệp Ngư mang về, nhìn qua thì cũng bình thường, chứ không phải loại bằng bạc sáng loáng gì đâu. Theo lời Tang tỷ tỷ thì cái này làm từ “sắt không gỉ”, dùng lâu mà không bị rỉ sét, vừa bền vừa rẻ. Diệp Ngư cũng không hiểu lắm, chỉ biết là không phải bạc, thế là cô lôi luôn cái gương ra để minh họa cho dễ hiểu.
Từ thị hơn nửa đời người chưa từng soi cái gương nào mà rõ đến vậy. Cái gương này xịn đến nỗi từng nếp nhăn ở khóe mắt cũng nhìn rõ mồn một. Bà nhìn mà hết hồn, đúng kiểu: mở mang tầm mắt luôn.
“Cái gương này chắc mấy tiểu thư nhà giàu trong thành cũng chưa chắc đã có đâu… Cái cô bé tốt bụng ở sau vách đá hôm nọ rốt cuộc là người nhà ai mà sang thế không biết…”
Diệp Ngư muốn giải thích là chẳng liên quan gì đến nhà giàu hay nghèo hết, mấy món này ở siêu thị bán đầy, ai mua cũng được. Cái gương này thậm chí còn rẻ đến mức, bán một con cua là đủ mua cả ba bốn chục cái luôn ấy chứ.
Hôm đó cô với Tang tỷ tỷ đi ngang khu giường chiếu thì gặp một chị gái xinh xắn đang giới thiệu gối. Nói nào là làm từ keo thiên nhiên, nào là ngủ ngon, dưỡng nhan, không lo mất ngủ nữa.
Ban đầu Tang tỷ tỷ cũng chê đắt, nhưng sau khi biết hai mẹ con không có nổi một cái gối tử tế để ngủ, chị ấy cũng chịu móc ví. Một chiếc 199, mua hai cái hết 398 tệ, còn được tặng thêm hai vỏ gối hình vịt con màu vàng cute muốn xỉu.
Từ thị thì chưa biết giá. Nếu biết chắc phải nhăn mặt tiếc tiền. Nhưng giờ bà đang ôm gối mà sờ mãi không thôi. Gối mềm mềm, bóp vào lại đàn hồi, thơm tho nhè nhẹ mùi gì đó khiến người ta muốn ôm ngủ liền.
“Trời ơi đã quá, đêm nay mẹ con mình ôm cái này ngủ thử nha.”
“Vâng!”
Ngủ thì ngủ chứ… mà không phải ngủ lúc này đâu nha.
Trước kia trời tối là ngủ sớm vì đâu có đèn đóm gì. Giờ thì khác rồi, Diệp Ngư đã sắm được cả đèn pin với mấy cây nến, đêm đến vẫn muốn dọn dẹp tí nữa mới chịu nằm xuống.
Hai mẹ con bắt đầu sắp xếp lại hai cái túi hành lý to đùng. Mấy món đồ ăn, đặc biệt là thịt cá, thì đặt ngay cạnh cửa. Quần áo, mùng mền thì để trên giường. Còn mấy món linh tinh khác, thôi thì đành tạm nhét dưới gầm giường. Dù gì cũng chỉ là cái lều tranh nhỏ, chưa đủ đồ đạc để bày biện đàng hoàng. Diệp Ngư nghĩ bụng, mai phải tìm ít gỗ, đóng cái bàn để đồ cho gọn.
Từ thị ngồi xổm cạnh chỗ thịt, cầm miếng thịt dê với bò lên ngửi thử rồi quay đầu hỏi:
“Ngư Nhi, hay để mẹ ướp thịt trước nha? Con giờ còn chưa ăn được, lưỡi đau vậy chờ con khỏi chắc thịt cũng hỏng mất.”
Thật ra bà cũng chẳng định ăn trước, chỉ muốn để dành. Diệp Ngư nghe vậy thì gật đầu luôn, mẹ cô lo chuyện bếp núc vẫn giỏi hơn nhiều. Cô biết mai chắc chắn lại bận rộn từ sáng tới chiều.
Ngày mai không chỉ có ướp thịt, còn phải thắng mỡ heo, rồi ra bến tàu bán cá cua lấy tiền, còn phải trả nợ cho Phúc Hoa thẩm nữa.
Không biết mấy người ở nhà cũ có biết hai mẹ con đã chuyển đi chưa. Nếu Phúc Hoa thẩm hiểu lầm tưởng nhà mình chạy nợ thì khổ. Như thế thì phí công quá.
Diệp Ngư vô thức sờ vào cổ tay, chỗ đó là nơi cô cất viên kim châu trúng thưởng hồi sáng. Dù không biết nó có giá bao nhiêu ở đây, nhưng chắc chắn đủ đổi lấy trăm văn tiền. Nếu mai gom không đủ chín mươi văn, cô sẽ đem viên đó đi cầm. Trước hết phải trả nợ đã rồi tính gì thì tính.
Từ thị đang ngồi suy tính thì nói:
“Mai nhớ mua cái bình to về đựng dầu nha, loại năm văn một cái là được rồi.”
Diệp Ngư gật đầu. Cô khẽ mấp máy môi. Miễn là không phải phát âm khó, thì lưỡi cũng đỡ đau hơn nhiều rồi. Cô xức thuốc thêm lần nữa, trong lòng bỗng vui hẳn. Suốt mấy hôm nay nghẹn lời, gặp ai cũng muốn nói mà không nói nổi, đến phát bực. Nghĩ đến việc mai có thể nói chuyện đàng hoàng lại thấy hớn hở như Tết.
Hai mẹ con uống nước súc miệng, thoa thuốc rồi lên giường. Gối mới, đệm mới, nhà mới, nằm cái là ngủ ngay.
Nếu nửa đêm gió không nổi lên thổi bay mấy tấm lá cọ trên nóc nhà, chắc hai người còn ngủ đến tận trưa.
“Ngư Nhi, không sao đâu, ngủ tiếp đi. Không mưa, có bay mái cũng chẳng ảnh hưởng gì.”
Vừa dứt lời thì mưa nhỏ lộp độp rơi ngay xuống mặt.
……
Diệp Ngư bật dậy, vớ lấy đèn pin rồi lao ra ngoài định chèn lại mái. Cô mải lo chuyện mái nhà nên quên béng mất là ngoài kia còn có một con chó.
Mất hơn nửa canh giờ, hai mẹ con mới buộc chặt lại mái, nhặt thêm cành cây đè lên để cố định. Người thì chưa ướt đẫm, nhưng gió lạnh luồn vào khiến run cả người.
Từ thị nói thôi nấu nồi nước gừng đường đỏ uống cho ấm. Ai dè vừa rọi đèn vào bếp, thấy con chó đen vẫn đang nằm lù lù ở đó, co ro run lẩy bẩy vì lạnh.
“Trời ơi, sao mày vẫn còn nằm đây? Mày chắn cái bếp vầy sao tao nấu được?”
Từ thị chỉ dám càu nhàu vài câu, chứ không dám lại gần. Không ngờ nói xong thì con chó ấy lại đứng dậy bỏ đi thật.
“Hả? Nó… hiểu hả?”
Từ thị nhìn theo mà thấy kỳ lạ. Đợi nó đi hẳn rồi mới dám nhóm bếp, nấu nước. Mưa không lớn, lá cây trên cao che bớt nên không đến nỗi ướt nhiều, chỉ có điều trời lạnh, gió to, nên mới buốt.
Uống xong một chén nước đường đỏ, hai mẹ con cũng thấy ấm hơn. Diệp Ngư còn giữ lại một ít nước, đổ vào chén để bên bếp. Trời lạnh như vầy, người còn cần nước ấm huống chi là chó. Biết đâu nó quay lại thì còn có cái uống.
Rạng sáng, cuối cùng cũng được ngủ thêm một giấc yên lành đến lúc trời sáng hẳn.
Diệp Ngư tỉnh đầu tiên. Việc đầu tiên cô làm là xách thùng đi múc nước. Vừa đi ngang qua bếp, cô thấy chén nước đã cạn. Nhìn quanh thì không thấy con chó đâu.
Nó đi đâu rồi nhỉ?
Nếu mà nó ngoan thế này hoài, biết đâu còn sống chung được. Cơm cá không có nhiều, chứ nước ấm hay cháo loãng thì vẫn có thể san sẻ được.
Cô đang nghĩ vậy thì thấy nó.
Ngay bên cái hồ nhỏ gần chỗ múc nước. Lông ướt sũng, lấm lem đầy lông chim. Trong miệng nó còn ngậm một nửa con chim chưa nuốt hết.
Bốn mắt chạm nhau.
Một cái rùng mình chạy dọc sống lưng Diệp Ngư.
Không ổn rồi.
Con chó này… không phải kiểu hiền lành dễ thương như cô tưởng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
