Buổi thu âm kéo dài tổng cộng sáu tiếng đồng hồ. Để bảo vệ cổ họng cho các diễn viên lồng tiếng nên thời gian làm việc mỗi ngày đều không quá dài.
Lâm Chức Ý uống nốt ngụm nước ấm cuối cùng rồi bị Quý Lê Xuyên kéo ra khỏi phòng thu. Nhà hàng ở ngay gần đó nên không cần phải lái xe và hai người cứ thế thong thả tản bộ rồi nhanh chóng dừng chân trước một căn tứ hợp viện.
Quý Lê Xuyên hơi hất cằm ra hiệu: "Đây là một nhà hàng tư gia rất nổi tiếng ở Kinh Bắc, khó đặt chỗ vô cùng. Nghe nói nơi này chỉ tiếp đón giới quyền quý, tớ còn nghe phong thanh có món dưa chuột bóp được đặt cái tên mỹ miều gì mà Phỉ Thúy Hoàng Qua, giá niêm yết tận bốn chữ số đấy."
Nhìn lớp gạch ngói màu xám xanh cùng cánh cổng đỏ thắm kia cũng đủ thấy nơi này chẳng hề tầm thường.
Lâm Chức Ý thu hồi tầm mắt rồi thản nhiên nói: "Cũng khá có tâm đấy chứ, ít nhất là không lừa tiền của người bình thường."
Quý Lê Xuyên: "?"
Miệng lưỡi cô ngày thường đối với anh ấy tuy chẳng nói được lời nào tốt đẹp nhưng đôi khi nghe cũng thật xuôi tai.
Hai người chậm rãi rời đi mà không chú ý thấy phía sau có một chiếc Aston Martin đang đỗ lại. Lục Tri Từ bước xuống xe, cậu ấy ngậm điếu thuốc trên môi và chẳng rõ đã đứng quan sát bao lâu rồi, sau đó vội vội vàng vàng gửi đi một tin nhắn.
"Anh cả, chị dâu đang đi cùng một người đàn ông kìa, chẳng lẽ lúc này anh vẫn còn đang bận rộn công việc ở công ty sao?"
Cậu ấy chờ vài giây nhưng mãi không thấy tin nhắn hồi âm. Thấy bóng người đã đi xa dần, cậu ấy mới thành thật cất tiếng gọi: "Chị dâu!"
Lâm Chức Ý quay người lại với vẻ mặt ngơ ngác.
Chẳng biết bằng cách nào mà cô lại bị Lục Tri Từ dụ dỗ vào Cửu Tễ Công Quán. Đĩa dưa chuột Phỉ Thúy giá bốn chữ số mà cô vừa mới chê bai với Quý Lê Xuyên lúc nãy giờ đã được bày ra ngay trước mặt họ.
"Hóa ra là chị vừa mới kết thúc công việc à." Lục Tri Từ không am hiểu giới của họ cho lắm nhưng vẫn cố gắng lắng nghe để thấu hiểu. Cậu ấy trông có vẻ là người cực kỳ dễ gần, tính tình rạng rỡ lại cởi mở nên nụ cười vô cùng rạng rỡ: "Vậy là em đến đúng lúc rồi, coi như em mời hai người một bữa nhé."
Nhị thiếu gia nhà họ Lục, em trai ruột của Lục Kinh Thời, sao có thể thực sự là người dễ chung đụng như vậy được. Chẳng qua là cậu ấy nể mặt Lâm Chức Ý nên mới tỏ ra vô cùng nhiệt tình mà thôi.
Lâm Chức Ý quay đầu nhìn Quý Lê Xuyên, thấy anh ấy không có vẻ gì là gò bó thì mới dịu dàng lên tiếng: "Tri Từ, sao em lại ở đây?"
"Em có hẹn ăn cơm với mấy người bạn," Lục Tri Từ quơ quơ chiếc điện thoại, "nhưng em vừa mới cho họ leo cây rồi."
Cậu ấy vẫn đang đi học ở New York, lần này về nước là để tham dự hôn lễ của anh trai mình, đồng thời nhân tiện gặp mặt hội bạn lâu ngày không thấy. Sau khi bị cậu ấy cho leo cây, đám người đó đã nhắn tin mắng mỏ trong nhóm chát đến hơn 99 thông báo.
Họ thì biết cái gì chứ.
Đây chính là vợ của "cây sắt nghìn năm không nở hoa" nhà cậu ấy đấy.
Ở nhà, cô thuộc diện cần được bảo vệ cấp độ một.
"Bộ phim truyền hình cực hot dạo gần đây là do chị dâu lồng tiếng đúng không, lúc mẹ xem ở nhà em cũng có xem theo một chút."
Lục Tri Từ vẫn còn nhớ có một ngày anh cả cũng về nhà dùng cơm tối với Lục phu nhân.
Sau bữa tối, Lục phu nhân hiếm khi lên tiếng gọi anh lại xem phim truyền hình cùng bà.
Anh vốn không hề có hứng thú với phim thần tượng nhưng vẫn ngồi xuống cạnh mẹ để cùng bà xem hết một tập.
Lục phu nhân ẩn ý hỏi: "Con thấy thế nào?"
Anh vẫn giữ vẻ thong dong điềm tĩnh như mọi khi: "Giọng của nữ chính rất tốt."
Lục phu nhân đột nhiên nở nụ cười rạng rỡ.
"Ừm, giọng của vợ tương lai của con đương nhiên là tốt rồi."
Đó có lẽ là lần đầu tiên Lục Tri Từ nhìn thấy biểu cảm của anh trai mình thoáng sững sờ. Anh luôn trầm ổn và tự tại như thể là người toàn năng không ai có thể lay động được cảm xúc, chỉ có đêm hôm đó cậu ấy mới nhìn thấy một chút khác lạ không giống thường ngày.
Lục Tri Từ khẽ nheo mắt rồi lịch sự hướng tầm mắt về phía người bên cạnh Lâm Chức Ý, ra dáng chủ nhà mà hỏi: "Quý tiên sinh, anh có uống được rượu không?"
Màn đêm bên ngoài dần trở nên đậm đặc hơn, bên trong tứ hợp viện ánh đèn cũng bắt đầu được thắp lên, phản chiếu những bóng hình loang lổ và rực rỡ sắc màu.
Phía ngoài Cửu Tễ Công Quán, một chiếc Rolls-Royce Phantom vững vàng dừng lại.
Lục Kinh Thời thản nhiên bước xuống xe, người tươi cười nghênh đón là ông chủ của Cửu Tễ Công Quán. Ông ta cẩn thận và khép nép lên tiếng: "Lục tiên sinh."
Trời lất phất mưa lâm thâm, Mạnh Lãng cầm một chiếc ô đen che chắn phía sau rồi ôn tồn nói: "Cô gái đi cùng Lục nhị thiếu gia chính là phu nhân của tiên sinh. Sau này nếu phu nhân tự mình đến hoặc dẫn người theo thì tuyệt đối không được ngăn cản."
Ông chủ nghe vậy thì kinh hồn bạt vía.
Lúc đầu nhìn thấy ông ta còn tưởng đó là bạn gái của Lục nhị thiếu, nào ngờ lại là vị Lục phu nhân trong truyền thuyết kia.
Ông ta vội vàng đáp lời: "Vâng thưa tiên sinh, tôi đã rõ rồi ạ."
Trước phòng bao của ba người họ có một hồ nước nhỏ, những giọt mưa rơi tí tách xuống mặt hồ tạo nên chuỗi âm thanh trong trẻo.
Cùng lúc đó, có hai giọng nói của đàn ông vang lên cực kỳ rõ ràng từ bên trong phòng như thể đang xảy ra tranh chấp.
Cô cứ ngơ ngẩn nhìn người mới đến mà không nói lời nào.
Lục Tri Từ cười gượng gạo: "Anh cả, anh đến rồi ạ."
Trong phòng phảng phất hương rượu trái cây nhàn nhạt.
Quý Lê Xuyên nhìn người đàn ông đang đứng sừng sững kia mà trong lòng dâng lên một nỗi sợ hãi mơ hồ. Đây là lần đầu tiên anh ấy nhìn thấy Lục Kinh Thời, luồng uy áp như có như không ấy bao trùm lấy cả phòng bao. Khi đôi mắt sâu thẳm lạnh lùng kia nhìn sang, anh ấy có cảm giác như đang đối diện với một đầm nước sâu không thấy đáy, cảm giác áp bức tràn lan.
Nhưng ánh mắt của anh không dừng lại trên người anh ấy quá lâu. Anh rảo bước đi tới chỗ trống bên cạnh Lâm Chức Ý rồi ngồi xuống, sau đó mới nhàn nhạt mở lời: "Quý tiên sinh."
Quý Lê Xuyên giống như vừa mới bừng tỉnh khỏi giấc mộng, vội vàng hơi cúi đầu: "Chào Lục tiên sinh."
Rõ ràng là chưa từng gặp mặt nhưng lại biết anh ấy họ gì, chứng tỏ anh đã sớm điều tra kỹ lưỡng những người xung quanh Lâm Chức Ý.
Anh ấy cũng hiểu rõ đối với những gia đình hào môn bậc nhất như nhà họ Lục, việc điều tra bối cảnh và lai lịch của đối phương trước khi kết hôn là một chuyện vô cùng bình thường.
Tầm mắt của Quý Lê Xuyên hướng về phía cô gái bên cạnh anh: "Chức Ý có uống chút rượu, chắc là hơi say rồi."
Anh ấy nở một nụ cười bất đắc dĩ: "Lúc say là cô ấy cứ ngồi ngây ra đó, không nói năng cũng không quấy khóc, chỉ đợi người khác đưa về nhà thôi."
Cô gái nhỏ bên cạnh dường như nhận ra họ đang bàn luận về mình nên khẽ ngẩng đầu lên. Đúng lúc nhìn thấy Lục Kinh Thời đang quay đầu sang, ánh sáng trong mắt cô dao động như thể đang phân vân. Đôi lông mi dài run rẩy, sau đó cô chậm chạp đưa tay ra nắm lấy ống tay áo sơ mi của anh.
Ánh mắt Lục Kinh Thời thản nhiên rơi trên bàn tay đang nắm lấy mình của cô. Anh từ tốn ngước mắt lên, ánh nhìn sâu thẳm không nhìn ra được chút cảm xúc nào.
Cô gái nhỏ không hề buông tay mà ngược lại còn tỏ ra khá cố chấp.
Quý Lê Xuyên bỗng cảm thấy thú vị nên nét mặt không tự chủ được mà hiện lên nụ cười, trong giọng nói cũng mang theo ý trêu chọc.
"Lúc say cô ấy cũng có tính khí tiểu thư lắm đấy. Nếu phải đợi lâu cô ấy sẽ sốt ruột, mà hễ ai trêu chọc là cô ấy còn mắng người nữa kia."
Anh ấy đã khai hết chuyện xấu của cô ra rồi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



