Ánh hoàng hôn leo lên đường chân trời rồi trải ra rực rỡ, ánh đèn trong biệt thự Đàm Sơn cũng lần lượt thắp sáng khiến không gian trở nên lung linh huyền ảo.
Lâm Chức Ý đi khập khiễng xuống xe và khẽ nhíu mày đưa tay vén lọn tóc trên má ra sau tai. Vừa ngước mắt lên, cô đã thấy Trần Dịch Sơn đánh mất vẻ điềm tĩnh thường ngày mà chạy chậm tới.
Đám người hầu bên cạnh cũng là lần đầu thấy dáng vẻ vội vã này của ông nên sợ hãi đi theo sau rồi nhận lấy đồ đạc trong tay Lâm Chức Ý.
“Phu nhân, cô bị sao vậy? Chân bị thương rồi sao?”
Cô mặc quần dài ống rộng nên không thể thấy rõ trên chân có vết thương hay không.
Sáng sớm lúc ra ngoài vẫn còn khỏe mạnh mà đến chập tối về nhà sao lại đi đứng liêu xiêu thế này.
Thấy Trần Dịch Sơn thật lòng lo lắng nên đôi lông mày của Lâm Chức Ý cũng giãn ra rồi cô dịu dàng nói: “Không sao đâu ạ, cháu chỉ bị ngã một chút thôi.”
Lạc Dao nói dạo này cô ấy mới học đi xe đạp nên muốn chở cô đi ăn đồ ngọt ở gần đây, thậm chí cô ấy còn chu đáo buộc thêm miếng đệm mềm vào yên sau xe đạp.
Nhưng chẳng ngoài dự đoán là hai người đã bị ngã.
May mà cô đã dự cảm từ trước nên có chút phòng bị, vì thế ngã không nặng lắm mà chỉ trầy xước đầu gối, đó là mức đau có thể chịu đựng được.
“Ngã có nặng không? Để tôi gọi bác sĩ đến kiểm tra cho cô nhé.”
Lâm Chức Ý lắc đầu: “Nghỉ ngơi một chút là khỏe thôi ạ.”
Lục Kinh Thời vẫn chưa về nên cô được người hầu đỡ về phòng thay đồ để lấy quần áo tắm rửa. Đầu gối cô bị rách da, trước khi về Lạc Dao đã mua cồn đỏ để cô sát trùng.
Một người vừa mới học đi xe đã dám chở còn người kia thì thật sự dám ngồi, Lạc Dao nói hai người họ đúng là định mệnh của nhau.
Hai người thê thảm ngồi trước cửa tiệm thuốc mà vẫn có thể cười thành tiếng với nhau.
Lâm Chức Ý khẽ cong môi rồi tùy ý buộc một chiếc túi nilon vào đầu gối để chống nước. Tắm xong cô vừa lau tóc vừa bước ra khỏi phòng tắm thì đột ngột chạm mắt với Lục Kinh Thời vừa đẩy cửa bước vào.
Người đàn ông vừa từ công ty về nên trên người chỉ mặc một chiếc sơ mi trắng với tay áo xắn lên đến khuỷu tay để lộ những đường cơ bắp săn chắc. Vẻ mặt anh thản nhiên, ánh mắt bình tĩnh hơi hạ xuống nhìn lướt qua đầu gối trắng nõn của cô rồi lại nhàn nhạt dời đi.
Thân hình cao lớn kiêu hãnh của anh tự nhiên toát ra một áp lực khó có thể phớt lờ và trông có vẻ xa cách. Anh tiến lại gần ra hiệu cho Lâm Chức Ý ngồi xuống rồi kiên nhẫn hỏi: “Sao lại bị thương?”
“Đi xe đạp và không cẩn thận bị ngã ạ.”
Bóng hình cao lớn đen sẫm của người đàn ông bao phủ lấy Lâm Chức Ý nên cô khẽ ngẩng đầu lên. Vì vừa mới tắm xong nên đôi gò má trắng nõn của cô vẫn còn ửng hồng, trông vô cùng mềm mại và rạng rỡ.
Lục Kinh Thời chợt nhớ tới lời của Chu Tự Bạch hồi chiều.
“Lâm Chức Ý bằng tuổi em gái mình, tuy cô ấy ngoan hơn em gái mình nhưng dù sao cũng nhỏ hơn cậu tận 7 tuổi, xem ra cậu phải nhọc lòng nhiều rồi.”
Anh vốn không có kinh nghiệm chung sống với con gái. Hồi nhỏ Lục Tri Từ leo cây bị cành cây quẹt trúng chảy máu và đau đến mức bật khóc nhưng Lục Kinh Thời chỉ gọi người đến xử lý vết thương cho cậu ấy rồi vẫn thản nhiên dạy dỗ đạo lý.
Lúc nãy vừa về tới, Trần Dịch Sơn đã nói khẽ: “Phu nhân bị thương rồi, đau đến mức mặt trắng bệch cả ra.”
Anh vô thức nghĩ đến dáng vẻ cô run rẩy trốn trong lòng mình sau tiệc cưới ngày hôm qua.
Quả thật cần phải để tâm nhiều hơn.
Anh rủ mắt ngồi xuống vị trí không xa chỗ cô rồi cất giọng trầm thấp: “Duỗi chân ra đây để anh bôi thuốc.”
Lúc này Lâm Chức Ý mới chú ý thấy trên tay anh vẫn đang cầm đồ.
Thuốc mỡ mang lại cảm giác mát lạnh, ánh mắt cô dõi theo bàn tay với những khớp xương rõ rệt của người đàn ông rồi khẽ siết chặt tay lại.
Phong thái của anh thong dong với đôi vai rộng cùng đôi chân dài toát lên sự xa cách của một người bề trên. Thậm chí dù đang ngồi thì khí chất cao quý trên người anh vẫn rất mạnh mẽ, từ ngày hôm qua cho đến tối nay anh luôn tỏ ra vô cùng kiên nhẫn và bình tĩnh.
Lúc bôi thuốc cho cô anh cũng chẳng hề nhìn liếc ngang dọc mà mọi cử chỉ hành động đều không thể chê vào đâu được.
Thế nhưng một người như vậy lại vì nữ chính mà sẵn sàng dâng tặng cả Hoàn Cảng, nếu là trước kia thì Lâm Chức Ý có đánh chết cũng chẳng tin.
Ánh mắt cô chậm rãi nhìn lên rồi nhẹ nhàng gọi: “Lục Kinh Thời?”
Lục Kinh Thời hơi khựng lại rồi thản nhiên ngẩng đầu lên. Cô gái nhỏ nghiêng đầu với gương mặt thanh tú chỉ bằng bàn tay thoáng hiện vẻ dò xét: “Em gọi anh như vậy có được không?”
Cô giống như một chú mèo hoang, sau khi cảm nhận được thiện ý của đối phương thì cuối cùng cũng lấy hết can đảm bước ra bước đầu tiên tiến về phía họ.
Lục Kinh Thời “ừ” một tiếng rồi từ tốn đáp: “Được.”
-
“Muốn ăn gì không? Sáng mai anh mang cho, tiệm bánh tart trứng em hay nhắc tới đã ăn chán chưa?”
Quý Lê Xuyên là bạn thân của cô trong giới lồng tiếng. Khi Lâm Chức Ý còn chưa tốt nghiệp đã được thầy giáo giới thiệu vào đoàn phim, lúc đó ngôi sao lớn đầu tiên trong giới lồng tiếng mà cô gặp chính là Quý Lê Xuyên. Anh ấy đã chỉ dạy cho cô rất nhiều và chứng kiến cô dần trưởng thành, hai người tuổi tác xấp xỉ nhau nên nhanh chóng trở thành bạn bè.
Công việc lần này tình cờ là hai người cùng lồng tiếng cho nam nữ chính.
“Cũng hơi chán rồi, anh đừng mua nhé, dạo này em không có món gì đặc biệt muốn ăn cả.”
Quý Lê Xuyên thường xuyên tự coi mình là anh trai của cô nên dù có gặp mặt hay không thì anh ấy vẫn luôn chăm sóc cô theo thói quen.
“Được thôi, vậy ngày mai xong việc anh đưa em đi ăn, anh biết một nhà hàng ngon ở gần phòng thu đấy.”
Lâm Chức Ý đã đồng ý.
Bữa tối do người hầu mang vào tận phòng ngủ và nói là do Lục Kinh Thời dặn dò.
Ăn tối xong, Lâm Chức Ý xem kịch bản đến tận khuya nhưng vẫn không thấy anh quay lại.
...
Thời gian Lâm Chức Ý bước chân vào nghề lồng tiếng không dài cũng chẳng ngắn nhưng cô đã có chút tiếng tăm và tích lũy được một lượng người hâm mộ nhỏ. Giọng của cô rất đa dạng nên dạo gần đây cũng có một số dự án của đài truyền hình trung ương liên hệ với cô.
Trần Dịch Sơn sắp xếp xe cho cô, biết hôm nay cô đi làm nên ông ấy còn chuẩn bị nước mật ong ấm để tốt cho giọng nói.
Địa điểm thu âm hôm nay nằm trong khu vực vành đai 3. Khi cô tới nơi thì Quý Lê Xuyên đã đến rồi, anh ấy mang vẻ phóng khoáng tùy ý dựa lưng vào tường vẫy vẫy tay với Lâm Chức Ý một cách cợt nhả và lúc nào trông cũng có vẻ không mấy nghiêm túc.
“Xem Chức Ý nhà chúng ta chuyên nghiệp chưa kìa, mới cưới ngày thứ ba đã đi làm rồi.”
Nhân viên dẫn đường kinh ngạc quay đầu lại: “Cô Lâm kết hôn rồi sao?”
Lâm Chức Ý hào phóng gật đầu rồi mỉm cười nói: “Tôi có mang kẹo hỷ cho mọi người đây.”
Đó là lúc sáng khi cô sắp ra ngoài, Trần Dịch Sơn nói trong nhà vẫn còn dư một ít kẹo hỷ nên hỏi cô có cần mang đi chia cho bạn bè xung quanh không.
Đúng là quản gia do nhà họ Lục sắp xếp cho tân hôn, suy nghĩ thật thấu đáo.
Có nhân viên tò mò về nửa kia của cô nhưng cũng bị Lâm Chức Ý hời hợt nói lảng sang chuyện khác.
Đợi mọi người tản đi bớt, Quý Lê Xuyên mới lên tiếng với vẻ hơi tiếc nuối: “Hôm kia anh bận việc, nếu không dù thế nào cũng phải đến xem đám cưới của người nắm quyền Hoàn Cảng hoành tráng đến mức nào.”
Lâm Chức Ý tỏ vẻ thản nhiên: “Tiếc thật đấy, nếu không vị trí phù dâu đã có một suất dành cho anh rồi.”
“...” Một câu nói khiến Quý Lê Xuyên nghẹn họng, “Em định để anh trai em làm phù dâu cho em sao?”
Lâm Chức Ý vô tội chớp mắt: “Không được sao? Thật ra em còn để dành cả vị trí phù rể nhí cho anh nữa đấy.”
Quý Lê Xuyên: “...”
Thời gian nghỉ ngơi ngắn ngủi kết thúc rồi hai người chính thức bắt đầu công việc.
Trước khi thu âm, Lâm Chức Ý đã thảo luận với đạo diễn về tính cách nhân vật cũng như giọng điệu phù hợp. Cô đã làm quen với kịch bản từ đầu đến cuối rồi đánh dấu những thay đổi cảm xúc của nhân vật, hơn nữa lúc ở nhà cô cũng đã luyện tập trước rất kỹ.
Vì vậy buổi thu âm ngày đầu tiên diễn ra vô cùng thuận lợi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



