Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Tạ Ương: “…”
Quả thật là đảo lộn tam quan của cô!
Hệ thống thần hào chẳng phải nên là mấy kẻ lõi đời giỏi nhất trong việc ra vẻ ta đây rồi vả mặt người khác sao? Sao lại là một đứa bé còn hôi sữa thế này?
Hệ thống chủ:
[Thế giới nhiệm vụ này là thế giới được khởi động lại, thế giới ban đầu đã sụp đổ, thằng nhóc này cũng khôi phục cài đặt gốc, cho nên trạng thái mô phỏng là lúc mới xuất xưởng.
Trong thế giới ban đầu, nó liên kết với Bạch Huyên Huyên ở tầng dưới nhà cô.
Bạch Huyên Huyên là kẻ lụy tình, đã kể chuyện sự tồn tại của Hệ thống thần hào cho bạn trai đang quen là Ngô Thiên Vũ.
Bối cảnh nhà họ Ngô vô cùng phức tạp, thời kỳ đầu là xã hội đen ở Cảng Thành, ngay cả bây giờ cũng không trong sạch.
Sự hào phóng của Hệ thống thần hào đã nuôi lớn khẩu vị của hắn ta, khiến hắn ta nảy sinh dã tâm muốn thay thế hắc đạo, khôi phục vinh hoa ngày xưa, từ đó gây ra hàng loạt chuyện tồi tệ, cuối cùng dẫn đến sự sụp đổ của phương thế giới này.]
Tạ Ương nhướng mày: “Đã như vậy, hiện giờ cái hệ thống ngốc nghếch ngọt ngào này coi như bị tôi nẫng tay trên rồi, thế giới chắc sẽ không sụp đổ nữa, có phải tôi có thể giao nhiệm vụ rồi đi được không?”
Hệ thống thần hào mũm mĩm mở to mắt, dường như đang hỏi: Còn có thể như vậy sao?
Hệ thống chủ: […]
Chưa từng có ký chủ nào đưa ra yêu cầu như vậy.
Thế này có tính là hoàn thành nhiệm vụ không?
Hệ thống chủ suýt chút nữa thì đốt cháy CPU của mình đến mức ngưng trệ.
Giao diện nhấp nháy hồi lâu, mới nhảy ra một câu:
[Thu hồi Bàn tay vàng đồng thời còn cần duy trì sự phát triển hài hòa của vị diện này, hai nhiệm vụ này bổ trợ cho nhau, không thể tách rời.
Ký chủ bây giờ mà nộp nhiệm vụ rời đi thì cùng lắm chỉ có thể nói là hoàn thành một nửa nhiệm vụ.]
Dường như lo lắng Tạ Ương không đồng ý, Hệ thống chủ lại bổ sung thêm một câu:
[Điểm thưởng cũng sẽ bị giảm đi rất nhiều.]
Tạ Ương lười biếng ngắm nghía móng tay mình, hỏi: “Điểm thưởng có tác dụng gì?”
Khoan đã!
Có phải nó bị ký chủ dắt mũi rồi không?
Vị ký chủ này hơi khó chơi đấy.
Hệ thống chủ dứt khoát đổi chủ đề: [Một khi ký chủ rời đi, thân chết hồn tan, mẹ của nguyên chủ vẫn sẽ gặp phải bi kịch của thế giới ban đầu, ông bà ngoại, cậu mợ và những người thân quan tâm đến cô ấy cũng sẽ không được chết già.]
Hệ thống chủ điều động tư liệu hình ảnh trước khi thế giới nhiệm vụ này sụp đổ và khởi động lại.
Vào ngày hôm nay ở thế giới ban đầu, nguyên chủ quả thực đã uống thuốc ngủ tự sát, Tạ Thư Linh chạy về nhà nhìn thấy con gái đã ngừng thở, xe cứu thương đến cũng vô ích.
Con gái chết, Tạ Thư Linh chìm trong sự tự trách sâu sắc.
Bà ấy vốn đã có khuynh hướng trầm cảm, bệnh tình lập tức trở nặng, vào ngày sinh nhật của nguyên chủ, bà ấy để lại một bức thư tuyệt mệnh cho người thân bên nhà mẹ đẻ rồi đi về phía mặt sông đang dâng triều…
Người nhà họ Tạ biết tin hai mẹ con qua đời, vội vàng từ quê chạy đến.
Mang theo tâm trạng đau thương lo liệu hậu sự xong, bọn họ ôm hộp tro cốt của hai mẹ con ngồi chiếc xe van chạy vận tải của người cậu hai nhà họ Tạ về quê an táng, trên đường đi đâm trực diện vào một chiếc xe tải lớn mất lái, ba người chết, chín người bị thương.
Ngay cả những người còn sống cũng mang thương tật, cả đời không thể thoát khỏi cơn ác mộng này.
Tạ Ương thở dài: “Được rồi, tôi biết rồi. Nhưng cậu không phát chút bồi thường nào cho tôi sao? Tôi vốn không cần vất vả thế này, phi thăng lên Tiên giới cưỡi mây đạp gió, hít gió uống sương, an nhàn dưỡng lão tốt biết bao, vô duyên vô cớ bị cậu trói đến cái thế giới động một chút là sụp đổ này, tôi có lợi ích gì?”
Âm thanh điện tử của Hệ thống chủ cũng bị nghẽn lại: [Hệ thống thánh mẫu nói cô là một người tốt.]
Người tốt không phải đều không cầu báo đáp sao?
Tạ Ương cảm thấy buồn cười: “Cậu gọi nó là hệ thống gì?”
[…]
Ồ đúng rồi, đó là Hệ thống thánh mẫu, trói định vào ai thì người đó chính là đại thánh mẫu có lòng thiện lương nhất thế gian này, trừ phi muốn chịu trừng phạt bằng điện giật.
Đối mặt với Tạ Ương đã thả lỏng bản thân sau khi hủy liên kết với Hệ thống thánh mẫu, Hệ thống chủ cảm thấy CPU của mình đâu chỉ là ngưng trệ, mà sắp cháy khét luôn rồi.
[Ký chủ, cô xem thế này có được không?
Đợi cô hoàn thành nhiệm vụ thu hồi Bàn tay vàng, hệ thống đảm bảo đưa cô trở về thời điểm phi thăng Tiên giới, không làm lỡ chuyện dưỡng lão của cô.
Đồng thời cho phép cô chọn một Bàn tay vàng đã được sửa chữa sau khi trả về xưởng để tặng vĩnh viễn cho cô.]
“Chốt đơn!”
Hệ thống thần hào mũm mĩm thấy ký chủ đồng ý làm nhiệm vụ, lập tức phấn chấn hẳn lên, thu hồi ánh mắt sùng bái đối với Hệ thống chủ, bắt đầu phát nhiệm vụ cho Tạ Ương:
[Ting! Hệ thống thần hào xin phục vụ chị! Hiện phát nhiệm vụ: Xây dựng xã hội hài hòa không thể tách rời môi trường sạch sẽ, mời ký chủ hoàn thành công việc quét dọn hành lang trong vòng 12 giờ, phần thưởng hoàn thành nhiệm vụ là một tòa nhà cũ lâu năm không tu sửa ở Khu dân cư Vạn Hoa.]
Tạ Ương ngoáy ngoáy tai: “Em có muốn nghe xem mình đang nói cái gì không? Em không phải là Hệ thống thần hào sao? Phần thưởng sao lại keo kiệt thế này, còn không hào phóng bằng Hệ thống thánh mẫu trước kia. Nhà cũ thì nhà cũ, còn lâu năm không tu sửa, thế này chẳng phải thành nhà nguy hiểm rồi sao?”
[Khụ, chính là tòa nhà mà chị đang ở đấy.]
Tạ Ương: “…”
Mặc dù phần thưởng nghe có vẻ không mấy hứng thú, nhưng nghĩ đến việc lúc này cô không một xu dính túi, dù sau này có cơ hội chuyển ra ngoài thì cũng có thể cho người khác thuê để kiếm tiền nhà mà, đúng không?
Huống hồ không phải một căn, mà là một tòa!
Tòa nhà cũ cô đang ở có ba đơn nguyên, mỗi đơn nguyên đều là một thang hai hộ, tất nhiên thang này là cầu thang bộ, tổng chiều cao năm tầng, một đơn nguyên là mười căn hộ, một tòa chính là ba mươi căn hộ!
Khu dân cư Vạn Hoa tuy cũ, xung quanh cũng không có khu vực trường học nổi tiếng, vị trí càng không phải tấc đất tấc vàng như trung tâm thành phố, nhưng giao thông vẫn rất thuận tiện…
Xe buýt, tàu điện ngầm, xe buýt ngoại thành, đường sắt nhẹ số 1… việc đi lại có rất nhiều sự lựa chọn.
Dân văn phòng không mua nổi nhà lại muốn tiết kiệm chút tiền thuê nhà, chịu khó ngồi thêm vài trạm là mỗi tháng có thể tiết kiệm được cả nghìn tệ tiền thuê, vì vậy thị trường cho thuê của khu này vẫn rất sôi động, không lo không cho thuê được.
Tạ Ương nhận nhiệm vụ này.
Hệ thống thần hào bắt đầu đếm ngược một cách đầy trách nhiệm: [Khoảng cách đến lúc chị hoàn thành nhiệm vụ còn 11 giờ 59 phút 58…]
“Không vội! Đợi chị ăn cơm trước đã.”
Tạ Ương vươn vai, chậm rãi đứng dậy khỏi ghế.
[…]
Tạ Thư Linh làm việc tại một quán lẩu chuỗi vào mỗi ngày cuối tuần.
Hôm nay là thứ bảy, bình thường phải làm đến một giờ rưỡi sáng khi quán lẩu đóng cửa mới tan làm về nhà.
Đây là do nhận được tin nhắn tuyệt mệnh của con gái, tìm cửa hàng trưởng nói khó nói dễ mới xin nghỉ được để về sớm.
Lúc về đến nhà khoảng bốn giờ chiều, khóc một trận rồi tắm rửa, gần như vừa đúng giờ nấu cơm tối.
Thật ra trước khi đi làm vào buổi sáng, bà ấy đã chuẩn bị sẵn cơm trưa và cơm tối cho con gái rồi:
Một đĩa thịt bò sốt, một món tôm luộc, dùng màng bọc thực phẩm bọc lại để trong tủ lạnh.
Món chính là cơm trắng, nồi cơm điện vẫn đang giữ ấm, có thể ăn bất cứ lúc nào.
Rau thì chưa làm, làm xong để đến trưa, tối cũng không còn tươi nữa, dù sao trời nóng, ăn đồ nguội cũng được.
Tạ Thư Linh mua khá nhiều cà chua, dưa chuột tích trữ trong ngăn mát tủ lạnh, khi ở nhà bà ấy sẽ làm cà chua trộn đường, dưa chuột đập dập, lúc đi làm không ở nhà thì bảo con gái rửa sạch rồi ăn sống luôn.
Nhưng hôm nay khóc một trận xong, Tạ Thư Linh cảm thấy quan hệ với con gái gần gũi hơn không ít, lại hiếm khi về nhà sớm nên muốn làm cho con gái một bữa cơm nóng sốt tươi ngon.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


