Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Hôm Nay Ta Lại Đi Thu Hồi Bàn Tay Vàng Chương 2: Hệ Thống Thần Hào Đô Thị (2)

Cài Đặt

Chương 2: Hệ Thống Thần Hào Đô Thị (2)

Làm mẹ thật sự không nhìn nổi nữa, bà nghiêm khắc phê bình vài câu rồi cắt sinh hoạt phí của con gái, nghĩ rằng trong tay nó hết tiền rồi thì cũng nên ra ngoài tìm việc làm thôi.

Nào ngờ con bé này trước tiên là yêu qua mạng gặp phải kẻ lừa đảo, nếu không phải cảnh sát chống lừa đảo đến tận nhà nhắc nhở ngay trong đêm thì suýt nữa đã bị lừa bán sang Myanmar rồi.

Chuyện xui xẻo này vừa mới lắng xuống, lại lòi ra chuyện nợ các nền tảng vay tiền qua mạng hai mươi tám vạn.

Không phải một nhà, mà là hơn hai mươi nền tảng vay qua mạng cộng lại, cả vốn lẫn lãi nợ đến hai mươi tám vạn.

Các nền tảng vay qua mạng ngày nay đã dần đi vào khuôn khổ, lãi suất cao hơn lãi suất thông thường nhưng chưa chạm đến mức cho vay nặng lãi, báo cảnh sát cũng vô dụng, dù sao con gái cũng đã trưởng thành, cũng thực sự vay tiền và tiêu xài rồi…

Những chuyện này cứ dồn dập ập đến, bà thật sự mệt mỏi rồi.

Đã mấy đêm liền, bà trằn trọc không ngủ được, tự hỏi bản thân liệu có thực sự thích hợp để nuôi dạy con cái không?

Từng muốn làm giáo viên mầm non, vậy mà ngay cả đứa con của mình cũng dạy không xong.

Tạ Ương đặt bình nước xuống, khẽ thở dài.

Cô bước tới ngồi xổm xuống, vốn định an ủi vài câu, nghĩ ngợi một chút, cô vươn tay ôm lấy người phụ nữ gầy gò rõ ràng mới bốn mươi tuổi, nhưng vì cuộc sống của hai mẹ con mà vất vả cả ngày khiến vẻ ngoài trông như năm mươi tuổi này: “Mẹ, con xin lỗi.”

Tạ Thư Linh không ngờ con gái lại xin lỗi mình, càng không ngờ con bé lại ôm mình xin lỗi.

Kể từ khi con gái bước vào tuổi dậy thì, hai mẹ con đừng nói là tiếp xúc thân thể, ngay cả nói chuyện cũng chẳng được mấy câu.

Mỗi lần bà đi làm về, con gái đã trốn trong phòng chơi điện thoại hoặc đã ngủ. Bà có lòng muốn trò chuyện, tâm sự với con, nhưng đáp lại bà chỉ là cánh cửa phòng đóng chặt cùng sự im lặng vô tận.

Sau khi lên cấp ba, đại học rồi ở nội trú, sự tương tác giữa hai mẹ con càng ít hơn.

Chỉ khi nào cần tiền thì con bé mới gọi bà một tiếng “mẹ”, mới chủ động nói với bà vài câu.

Bà không biết mẹ con nhà người ta thường ngày chung sống thế nào, nhưng chắc chắn không phải như nhà bà đâu nhỉ?

Điều này khiến bà từng cảm thấy rất bất lực.

Nhưng giống như trên mạng nói: Cầm công việc lên thì không thể ở bên con, bỏ công việc xuống thì không thể nuôi con.

Những năm này bà làm việc, tăng ca ngày đêm, chẳng phải là để cung cấp cho con gái sự đảm bảo cuộc sống tốt hơn sao?

Tại sao lại thành ra thế này?

Chẳng những cuộc sống không được cải thiện, con gái cũng không nên người, thậm chí còn trở thành một thanh niên nghiện mạng không chịu bước chân ra khỏi nhà đi làm, vì game mà vay tiền qua mạng, yêu đương qua mạng trong game rồi bị lừa tình qua mạng…

Bà nghĩ không thông nên tự chui vào ngõ cụt, cảm thấy mình có lẽ thật sự không phải một phụ huynh tốt, không dạy được con, thảo nào ông trời lại trừng phạt bắt bà phải bỏ học.

Tạ Thư Linh ôm chặt lấy con gái, không kìm được òa lên khóc nức nở.

Tạ Ương không nói gì nữa, cô nhẹ nhàng vuốt ve lưng bà Tạ từng cái một, khích lệ bà khóc cho hết nỗi đau khổ u uất trong lòng, trút bỏ hết ra ngoài.

Mặc kệ tầng dưới có nghe thấy hay không, nghe thấy có chê cười hay không.

Cuộc sống là sống cho mình, vì cái gọi là sĩ diện mà kìm nén đến mức tinh thần sắp xảy ra vấn đề thì cần gì chứ?

Mãi đến khi tiếng gào khóc dần yếu đi, chuyển thành tiếng nức nở khe khẽ, Tạ Ương mới đỡ người phụ nữ gầy gò đứng dậy.

Cô đỡ bà ngồi xuống ghế sô pha, rút vài tờ khăn giấy đưa cho bà, đồng thời giúp bà vén lọn tóc mái dính trên má không biết là do mồ hôi hay nước mắt làm ướt.

Cả quá trình hai mẹ con đều không nói chuyện.

Tạ Thư Linh khóc đến khản cả giọng, lại cảm thấy khóc như mưa trước mặt con gái cũng thật mất mặt, bà cúi đầu xì mũi, thỉnh thoảng còn bật ra vài tiếng nấc không kìm chế được.

Tạ Ương thì không biết nên nói gì.

Cô vừa xuyên đến đã phải đối mặt với một bụng đầy thuốc ngủ, tuy hệ thống chủ liên kết với cô đã năm lần bảy lượt cam đoan đã qua cơn nguy kịch, nhưng cô vẫn ôm cái đầu choáng váng, tìm một bình nước đun sôi để nguội, thực hiện một lần rửa ruột theo phương pháp dân gian.

Kể ra thì đây là lần thứ hai cô bị hệ thống trói buộc.

Lần đầu tiên trói buộc cô là một hệ thống thánh mẫu, không cần sự đồng ý của cô đã liên kết linh hồn, sau đó ép cô xuyên qua hết kiếp này đến kiếp khác, bị buộc phải làm người tốt việc tốt suốt một trăm kiếp, đạt được thành tựu “Người thiện trăm kiếp”.

Vào khoảnh khắc đạt được thành tựu, hệ thống thánh mẫu tự động hủy liên kết, còn cô vì làm người thiện suốt một trăm kiếp liên tiếp nên nhận được một cơ hội lập địa thành tiên.

Tuy nhiên, ngay khi cô đang lắng nghe tiếng nhạc tiên du dương vọng lại từ chân trời, lòng đầy vui sướng chuẩn bị phi thăng tiên giới dưỡng già thì bị một vị khách không mời mà đến bất ngờ nẫng tay trên…

Chính là “Hệ thống chấp hành chủ nhiệm vụ thu hồi Bàn Tay Vàng” đang liên kết linh hồn với cô lúc này, gọi tắt là “hệ thống chủ”.

Theo lời nó tự thú nhận thì nó được chủ não phái đi thu hồi những hệ thống con bị lỗi nhỏ.

Hàng vạn tiểu thế giới gọi những hệ thống con này là “Bàn Tay Vàng”, do khi xuất xưởng mang theo lỗi kỹ thuật, gây ra những biến động không nhỏ hoặc di chứng khó nói cho các tiểu thế giới đó.

Chủ não nhận được vô số khiếu nại, phiền phức không chịu nổi nên đã phái nó đến thu hồi các hệ thống con này.

Nó vốn định tìm kiếm một người có khí vận lớn trong vạn giới để liên kết nhưng tìm kiếm rất lâu vẫn không thấy.

Thấy người liên kết với hệ thống thánh mẫu là Tạ Ương không những không bị lỗi của hệ thống thánh mẫu quấy nhiễu, vừa không làm loạn trật tự tiểu thế giới, càng không khiến tiểu thế giới sụp đổ, trái lại còn thúc đẩy tiểu thế giới phát triển hài hòa, lúc hủy liên kết giữa người và hệ thống cũng rất thân thiện, thế là nó chốt hạ chọn cô làm người liên kết cho nhiệm vụ lần này.

Hệ thống chủ: “Hệ thống đã trải qua phân tích dữ liệu, tính toán tỉ mỉ mới chọn cô, không phải tùy tiện là người nào cũng được đâu.”

Tạ Ương: Tôi thật sự cảm ơn cậu!

Không có cậu, tôi đã phi thăng tiên giới làm thần tiên rồi.

Từ lúc nẫng tay trên việc phi thăng của cô, đến khi liên kết linh hồn và đưa cô đến thế giới nhiệm vụ đầu tiên, thực ra cũng chỉ là trong chớp mắt.

Vì vậy, cô còn chưa hiểu rõ hệ thống lỗi của thế giới nhiệm vụ này cũng như yêu cầu nhiệm vụ cụ thể là gì.

Tiện thể, cô còn muốn ngồi xuống nói chuyện phải quấy với hệ thống chủ, hỏi về khoản bồi thường việc cướp mất cơ hội phi thăng của cô, cũng như phần thưởng khi hoàn thành nhiệm vụ gồm những gì.

Cô, người thiện trăm kiếp Tạ Ương, trong xương tủy vẫn là Tạ Ương làm công ăn lương như trâu như ngựa trước khi bị hệ thống thánh mẫu trói buộc.

Đã cần cô hoàn thành công việc này thì nhất định phải có thù lao, bằng không ai mà làm?

Lúc này Tạ Thư Linh cuối cùng cũng bình tĩnh lại, dường như có chút ngượng ngùng, rút một tờ khăn giấy thấm đôi mắt sưng húp vì khóc, giọng khàn khàn nói: “Mẹ đi tắm cái đã, tối nay con muốn ăn gì? Tắm xong mẹ sẽ nấu.”

“Con sao cũng được ạ.”

Tạ Ương không quan trọng chuyện ăn gì.

“Vậy con chơi điện thoại một lát đi, mẹ tắm xong sẽ ra nấu.”

Tạ Thư Linh đi tắm, Tạ Ương quay về phòng, giao lưu bằng ý thức với hệ thống chủ đang liên kết.

Vừa giao lưu mới phát hiện, trong biển ý thức không chỉ có một hệ thống, mà còn có một đứa bé đang co ro chọt ngón tay khóc nức nở, đây là ai?

Hệ thống chủ: “Đây chính là hệ thống thần hào thất lạc ở vị diện này, cũng là Bàn Tay Vàng mà ký chủ cần thu hồi ở thế giới này.”

Đứa bé nấc lên một cái: “Đúng vậy, em là hệ thống thần hào.”

Tạ Ương: “…”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc