Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Học Tỷ Nói Ta Rình Trộm. Xin Lỗi! Ta Bị Mù Chương 21: Không Nên Đánh Giá Thấp Người Bị Dồn Vào Đường Cùng, Cũng Như Dư Luận

Cài Đặt

Chương 21: Không Nên Đánh Giá Thấp Người Bị Dồn Vào Đường Cùng, Cũng Như Dư Luận

“Lấy quyền gì mà kiện cô à?”

Lúc này, ánh mắt cậu sắc bén như ngọn đuốc nhìn thẳng vào Lâm Hữu Hữu như một vị thẩm phán: “Vì cô không biết hối cải, vì cô chưa từng xin lỗi tôi, vì cô chưa hoàn thành điều kiện trong giấy hòa giải, vì cô cho đến tận giờ phút này vẫn không nhận thức được tội lỗi của mình!!!”

Những lời này vang vọng chói tai khiến Lâm Hữu Hữu á khẩu, nhất thời luống cuống tay chân!

Tương tự, các vị lãnh đạo và giáo viên có mặt cũng bị sốc, đặc biệt là Viện trưởng Khoa Mỹ thuật, Dương Cẩm Vinh quả thực đã cho Lâm Hữu Hữu cơ hội!

“Kính gửi các vị lãnh đạo nhà trường, nếu ngày hôm nay, vẫn có người khuyên em nên cho cô ta thêm một cơ hội nữa. Vậy thì “nếu”, em nói là “nếu”, vào một ngày nào đó trong tương lai, xuất hiện một nạn nhân giống như em, người đó không thể tự chứng minh sự trong sạch của mình, các vị lãnh đạo sẽ quyết định thế nào?”

“Giả sử, nạn nhân đó là một trong số các vị lãnh đạo đang ngồi đây, là chính các vị, các vị sẽ làm gì?”

“Nạn nhân không nên hết lần này đến lần khác tha thứ cho tội phạm! Mà phải là nhặt vũ khí pháp luật lên bảo vệ quyền lợi của mình, để pháp luật xét xử và trừng phạt tội phạm! Bằng cách đó...”

“...Chấm dứt hành vi tái vi phạm của tội phạm!”

“Cơ hội để tội phạm hối cải, phải do pháp luật ban cho, hãy vào tù để cải tạo, đi may vá để làm lại cuộc đời! Chứ không phải là yêu cầu nạn nhân trao cơ hội này!”

Dương Cẩm Vinh tuôn ra tất cả sự phẫn nộ trong lòng, khiến các vị lãnh đạo trố mắt kinh ngạc. Nhưng Dương Cẩm Vinh vẫn chưa nói xong, ánh mắt cậu lướt qua tất cả các lãnh đạo nhà trường: “Nếu... còn có vị lãnh đạo nào muốn đứng về phía tội phạm Lâm Hữu Hữu này, cứ việc đối chất với em tại tòa và trước mặt thẩm phán giúp biện hộ cho cô ta!”

Nói xong, Dương Cẩm Vinh quay lưng bỏ đi!

Những gì cần nói cậu đã nói xong!

Còn việc lãnh đạo nhà trường nên xử lý thế nào, đó không phải là việc Dương Cẩm Vinh cần bận tâm!

Đợi Dương Cẩm Vinh rời đi hồi lâu, văn phòng rộng lớn vẫn im lặng đến mức nghe rõ tiếng kim rơi!

“Hu hu…!”

Lâm Hữu Hữu bật khóc nức nở. Cô ta thực sự sợ hãi rồi. Cho đến tận bây giờ, cô ta mới nhận ra hành vi của mình không phải là sai lầm mà là vi phạm pháp luật!

“Đưa em ấy đi đi!”

Hiệu trưởng Lưu nói một câu đầy ẩn ý, ra hiệu cho Viện trưởng Khoa Mỹ thuật đưa người đi.

Sau khi Viện trưởng Khoa Mỹ thuật dẫn Lâm Hữu Hữu đi, Chủ nhiệm hói đầu mới định thần lại: “Không phải chứ, Hiệu trưởng Lưu, ngài xem xem, Dương Cẩm Vinh là người thế nào? Dám ở trước mặt nhiều lãnh đạo như vậy mà quát mắng tất cả các lãnh đạo nhà trường? Cậu ta ăn gan hùm mật gấu rồi sao? Ai cho cậu ta cái can đảm đó?”

Hiệu trưởng Lưu nhướng mí mắt, Chủ nhiệm hói đầu lập tức im bặt không dám nói thêm nửa lời. Lúc này Hiệu trưởng mới quát lớn: “Chỉ vì một mình Lâm Hữu Hữu mà trường đã vướng phải biết bao nhiêu tin tức tiêu cực trong thời gian ngắn, vẫn chưa đủ sao?”

“Lợi dụng dư luận vu khống bạn học nhìn trộm, gây đối lập nam nữ trên mạng! Lại còn tìm kiếm thông tin cá nhân của bạn học, tiết lộ trái phép quyền riêng tư, bày ra sự kiện vòng hoa! Một sự việc tồi tệ đến mức này, nhìn khắp giới đại học cũng là vô cùng chấn động!”

“Làm tổn hại nghiêm trọng đến danh tiếng của trường chúng ta, nếu không xử lý em ấy theo pháp luật, sau này còn nam sinh nào dám đăng ký vào trường chúng ta nữa? Thà đừng làm bản giới thiệu tuyển sinh nữa, đổi thành giảm bớt chương trình tuyển sinh cho xong!”

Hiệu trưởng Lưu nổi giận, tất cả các lãnh đạo đều im bặt cúi gằm mặt, không dám thở mạnh.

“Giải tán!”

Thời gian trôi nhanh như thoi đưa, chớp mắt đã bảy ngày trôi qua.

Viện trưởng Tòa Án liên hệ với Dương Cẩm Vinh, hỏi xem liệu cậu có thể chấp nhận hòa giải trước phiên tòa hay không, truyền đạt ý muốn xin lỗi và bồi thường của bị đơn Lâm Hữu Hữu, nhưng đã bị Dương Cẩm Vinh từ chối!

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc