Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Học Tỷ Nói Ta Rình Trộm. Xin Lỗi! Ta Bị Mù Chương 20: Cậu Căn Cứ Vào Đâu Mà Kiện Tôi!

Cài Đặt

Chương 20: Cậu Căn Cứ Vào Đâu Mà Kiện Tôi!

“Còn gì mà nói nữa? Thông báo sáng nay mấy người không nghe à, Dương Cẩm Vinh không chỉ không nhìn trộm mà còn là anh hùng cứu hỏa. Chậc chậc, Lâm Hữu Hữu này là đàn chị năm tư, nghe nói đang ôn thi nghiên cứu sinh của học viện mỹ thuật, lần này có kịch hay để xem rồi.”

“Mà nói đi nói lại, cô ta năm tư rồi, sao không đi thực tập? Tôi quen một anh khóa trên vừa thực tập vừa ôn thi nghiên cứu sinh. Sao cô ta vẫn phải đến học lớp đại cương cùng bọn mình?”

“Ai mà biết, có lẽ là thiếu tín chỉ? Hoặc có lẽ người ta đơn thuần thích môn này thôi!”

Mỗi câu bàn tán đều lọt vào tai Lâm Hữu Hữu, nhưng lúc này cô ta lại làm ngơ, bởi vì trong đầu cô ta chỉ có chuyện mình bị khởi kiện.

“Dương Cẩm Vinh không phải đã ký giấy hòa giải rồi sao? Tại sao cậu ta còn kiện tôi? Chẳng phải giữa chúng tôi đã thanh toán sòng phẳng rồi à? Cậu ta lấy quyền gì mà kiện tôi?”

“Chuyện này chúng tôi không rõ. Đơn khởi kiện, bằng chứng và các tài liệu liên quan mà cậu ta nộp đều phù hợp với quy trình tố tụng của tòa án chúng tôi. Chúng tôi cũng đã tiến hành xem xét. Ngoài ra, vì vụ án này liên quan đến sinh viên và đã thu hút sự quan tâm rộng rãi của dư luận xã hội nên tòa án chúng tôi quyết định mở kênh thụ lý nhanh, có thể sẽ mở phiên tòa xét xử trong vòng năm ngày, cô hãy chuẩn bị tâm lý đi.”

Hai nhân viên tòa án nói rõ ràng xong liền lấy ra một tờ mẫu, sau khi đối chiếu thông tin căn cước của Lâm Hữu Hữu, yêu cầu cô ta ký tên và lăn tay, sau đó mới rời đi.

Lâm Hữu Hữu cũng không còn tâm trí để nghe tiết học đại cương này nữa, mang theo tâm trạng nặng trĩu chạy nhanh ra khỏi giảng đường lớn.

Để lại trong lớp những sinh viên vẫn không ngừng bàn tán. Khá nhiều bạn học bắt đầu gửi video vừa quay được lên các nền tảng video ngắn, mạng xã hội đương nhiên cũng không thiếu một bản.

Đàn chị bịa đặt vu khống đàn em thành kẻ nhìn trộm đã bị kiện rồi!

Giáo viên lớp đại cương là một vị giáo sư đã ngoài 70 tuổi, ông ấy chỉ biết lắc đầu, lẩm bẩm một tiếng "đạo đức suy đồi", rồi gọi lớn một tiếng, bảo các sinh viên tiếp tục nghe giảng.

“Thưa các lãnh đạo, các vị phải làm chủ cho em! Hu hu…!”

Chưa thấy người đã nghe thấy tiếng, sau khi giọng Lâm Hữu Hữu vang lên, cô ta mới gấp gáp xuất hiện.

“Bạn Lâm Hữu Hữu, em bị sao vậy?”

Nguỵ Thiến đứng dậy quan tâm hỏi.

Lâm Hữu Hữu thút thít tố cáo: “Dương Cẩm Vinh, cậu ta không phải người, cậu ta thất hứa, cậu ta lật lọng! Rõ ràng đã ký giấy hòa giải rồi vậy mà còn đi kiện em ra tòa!”

Nguỵ Thiến hơi nghi ngờ: “Không nên thế chứ, tôi thấy bạn Dương Cẩm Vinh khá dễ nói chuyện, cũng không giống loại người đó.”

“Theo chúng tôi được biết, nhân phẩm cậu ấy rất đoan chính.”

“Các vị xem này hu hu!”

Lâm Hữu Hữu đưa bản sao đơn khởi kiện cho các lãnh đạo.

Nhiều vị lãnh đạo thò cổ ra xem.

Quả đúng là vậy!

Bản sao đơn khởi kiện của tòa án!

Viết rất rõ ràng: Nguyên đơn Dương Cẩm Vinh - Bị đơn Lâm Hữu Hữu!

“Sao cậu ấy có thể làm như vậy chứ!”

Nguỵ Thiến có chút tức giận: “Hiệu trưởng Lưu, hay là gọi Dương Cẩm Vinh đến đây hỏi cho rõ ràng xem rốt cuộc cậu ấy định làm gì. Đã ký giấy hòa giải rồi mà quay lưng đi kiện người ta? Việc này là không đúng.”

Ngay lập tức có một vị lãnh đạo liên hệ với Dương Cẩm Vinh.

Dương Cẩm Vinh đang trong giờ học, đã sớm đoán được Lâm Hữu Hữu sẽ ngay lập tức tìm đến lãnh đạo trường để khóc lóc cầu cứu sau khi nhận được bản sao đơn khởi kiện, nên đã có sự chuẩn bị tâm lý. Cậu dọn dẹp đồ đạc, dặn dò Dư Hoài một tiếng rồi xin phép rời khỏi lớp học.

Chẳng bao lâu sau.

Dương Cẩm Vinh một mình ôm cuốn sách Luật Quốc tế Tư Nhân xuất hiện tại phòng Hiệu trưởng.

Lâm Hữu Hữu thấy Dương Cẩm Vinh thì bật dậy khỏi ghế, cô ta chỉ vào Dương Cẩm Vinh mắng mỏ: “Cậu đã ký giấy hòa giải rồi, lấy quyền gì mà còn kiện tôi?”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc