Trăng lưỡi liềm lạnh lẽo như dao. Thẩm Chiêu Ninh quấn chặt áo choàng, chậm rãi bước vào ngôi đền đổ nát phía tây thành. Mạng nhện buông rũ giữa những cột trụ đã sụp đổ, ánh trăng bị gió thổi tạt qua khung cửa vỡ, rọi xuống nền đất nứt nẻ, nhuộm một màu trắng bệch như sương giá. Nàng siết chặt ngọc bội trong tay, đôi tai căng ra lắng nghe từng âm thanh nhỏ nhất vọng lên từ bóng tối… Kể từ khi bóng đen kia rời đi đêm qua, nàng đã cảm thấy Xuân Đào có gì đó rất khác lạ. Trong chén trà sáng nay vẫn còn vương chút hương an thần mỏng manh…
“Đến rồi…” Một giọng nói khàn đặc vang lên từ sau bàn thờ. Tạ Huyền Tẫn vén chiếc áo choàng đen tả tơi, bước ra, khuôn mặt tái nhợt lộ rõ dưới ánh trăng lạnh. Ống tay áo bên phải rũ xuống vô lực, hiển nhiên đã cụt mất một cánh tay. Ánh mắt Thẩm Chiêu Ninh vô thức lướt qua con dao ngắn đeo bên hông hắn… lưỡi dao vẫn còn đọng máu, không khác gì vết máu loang trên chăn nàng đêm trước.
“Rõ ràng cái gì?” Tạ Huyền Tẫn tiến thêm một bước, tay áo phất mạnh hất đổ cây đèn trên bàn thờ: “Muốn đoạt mạng ân nhân cứu mạng sao? Hay là… ngươi đã sớm biết ta là hồn sứ địa phủ?”
Sấm sét rền vang. Mưa trút xuống ào ạt, rào rào trên mái ngói vỡ. Trong ánh chớp rạch ngang trời, Thẩm Chiêu Ninh thoáng thấy trong mắt hắn là một đám mây đen cuồn cuộn… dấu hiệu của hỏa thiêu hồn phách. Một ký ức chợt ùa về như dao sắc cắt ngang tâm trí nàng. Trong sách cổ có ghi: nếu hồn sứ địa phủ động lòng phàm, hồn phách sẽ bị thiêu cháy trong ngọn lửa nghiệp. Chỉ có máu tim của người mình yêu mới tạm thời cứu vãn được…
“Vậy… ngươi định giết ta?” Nàng lùi lại, lưng đập vào bức tượng thần sứt mẻ: “Chỉ vì chiếc ngọc bội mười năm trước khiến ngươi động lòng sao?”
Tạ Huyền Tẫn khựng lại. Đồng tử hắn co rút. Con dao lóe sáng… nhưng khi chạm vào cổ nàng lại dừng. Mưa thấm đẫm mái tóc hắn, hòa cùng dòng máu đen rỉ ra nơi khóe môi, nhỏ xuống nền đá xanh loang lổ.
“Ta cho ngươi ba canh giờ…” Hắn rút dao, lôi ra từ trong áo một cuộn giấy vàng úa: “Mang theo thứ này rời khỏi thành, vĩnh viễn đừng quay lại.”
Thẩm Chiêu Ninh cúi nhìn. Đó là một tờ hưu thư, đóng dấu Hầu phủ. Chữ viết còn chưa ráo mực, từng nét mực như đâm vào mắt nàng. Nàng bật cười… tiếng cười lẫn trong tiếng mưa, vang vọng khắp ngôi đền hoang lạnh.
“Hóa ra… Hầu gia cuối cùng cũng tìm được lý do để đuổi ta ra khỏi phủ. Còn ngươi thì sao, Tạ Huyền Tẫn… ngươi dùng mọi cách để đẩy ta đi… là sợ ta liên lụy đến Hầu phủ, hay là sợ…”
“Đủ rồi!” Tạ Huyền Tẫn giận dữ quát lớn, vung tay phá sập bức tượng thần phía sau. Tiếng đá rơi lạo xạo hòa cùng tiếng mưa. Hắn đứng giữa bụi mờ, giọng khàn đặc, như vỡ vụn…
“Ngày mai, giờ Thìn. Trước khi cửa thành đóng, nếu ngươi chưa rời đi… ta sẽ tự tay lấy mạng ngươi.”
Dứt lời, hắn xoay người, biến mất vào màn mưa. Thẩm Chiêu Ninh quỳ gối giữa đống hoang tàn, ngón tay run rẩy lướt qua hàng chữ cuối cùng trên tờ hưu thư… chữ ký của phụ thân nàng.
Tiếng trống canh từ xa vọng lại. Đàn quạ dưới mái vòm vút lên tán loạn. Nàng bỗng nhớ tới lời Xuân Đào nói đêm qua: “Hắc y sát tinh chỉ giết những kẻ tội ác tày trời trong bóng tối…”
Ngọc bội trong tay nàng bỗng nóng rực. Ánh mắt nàng xuyên qua màn mưa, dừng lại ở bóng đen thấp thoáng nơi cuối hành lang. Trong khoảnh khắc ấy, nàng cuối cùng đã hiểu… cuộc gặp này không phải tình cờ… Có người đang muốn lợi dụng Tạ Huyền Tẫn để giết nàng, còn hắn… lại đang dùng cách tàn nhẫn nhất để bảo vệ nàng khỏi cơn tai họa sắp ập đến.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)







-198627.png&w=640&q=75)




%20(1)-232597.jpg&w=640&q=75)



