Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Sương thu vừa chớm rơi. Thẩm Chiêu Ninh co người lại bên cửa sổ phòng thêu, đầu ngón tay vô thức vuốt ve chiếc hộp gấm trống rỗng đặt trên bàn. Đây vốn là hộp đựng bảo vật gia truyền, nhưng giờ chỉ còn lại lớp vải đỏ tươi đã phai màu, trông như một vết thương chưa khép miệng.
Ngoài cửa sổ, cây hòe già xào xạc trong gió. Âm thanh ấy bất chợt kéo nàng về ký ức đêm mưa bão năm nào, gương mặt tái nhợt của thiếu niên, đôi tay đẫm máu và hơi ẩm lạnh lẽo ám ảnh khi hắn quay người rời đi.
“Cô nương, đến giờ dùng bữa rồi ạ.”
Tiếng gọi của Xuân Đào cắt ngang dòng suy nghĩ. Thẩm Chiêu Ninh nhìn vào gương đồng, thấy quầng thâm dưới mắt liền vội vàng cầm quạt giấy che nửa khuôn mặt. Từ đêm hôm đó, nàng luôn cảm giác có ánh mắt nào đó dõi theo mình… đến cả trong giấc mơ cũng không thoát khỏi bóng dáng của những linh hồn đen tối và lưỡi đao loang máu.
Lạ thay, những hồn ma từng quấy nhiễu nàng suốt bao năm gần đây bỗng dưng biến mất, không để lại dấu vết.
“Dạo này ngoài phố không yên ổn đâu.” Xuân Đào vừa bày thức ăn vừa thì thầm: “Nghe nói ở phía nam thành có một tên ác quỷ mặc đồ đen, chuyên ra tay với những kẻ gian ác vào ban đêm. Mấy tên quan sai cũng không bắt nổi hắn.”
Thẩm Chiêu Ninh cầm đôi đũa bạc, tay khẽ run, khiến chén cháo đổ ra, vấy bẩn vạt áo trắng như tuyết, để lại một vệt loang sẫm màu.
Đến giờ Dậu, tiếng trống canh bất chợt vang lên, phá tan sự tĩnh mịch của đêm. Thẩm Chiêu Ninh choàng tỉnh, phát hiện cửa sổ đã bị mở từ lúc nào. Màn che bay phấp phới như lá cờ trắng. Nàng vội với tay xuống gối, lấy cây trâm gỗ đào, nhưng đúng lúc ấy, một bóng đen từ trên xà lao xuống. Thân hình người đó khoác áo đen kín mít, không khí quanh thân vương mùi máu quen thuộc.
“Ngọc bội…” Giọng hắn khàn đặc. Dưới lớp mũ trùm chỉ lộ ra đường nét gương mặt căng thẳng: “Đưa ngọc bội cho ta.”
Thẩm Chiêu Ninh siết chặt chăn, tim đập dồn dập. Trong trí nhớ nàng, đôi mắt lạnh như sao băng của thiếu niên năm nào và bóng người trước mặt có phần tương tự, nhưng luồng sát khí tỏa ra lại hoàn toàn khác với chàng trai đang hấp hối năm xưa.
“Ngươi là ai?” Thẩm Chiêu Ninh cố giữ bình tĩnh: “Ngọc bội ấy… sau đêm đó đã không còn thấy nữa.”
Bóng đen chợt lao đến gần. Thẩm Chiêu Ninh bị đẩy ngã xuống giường, cảm nhận hơi lạnh áp sát cổ. Ánh trăng xuyên qua tầng mây, nàng thấy rõ vật treo bên hông hắn, chính là chiếc ngọc bội nàng từng tặng mười năm trước. Chỉ là mép viên ngọc giờ đã nứt một đường sâu hoắm, như một vết thương chẳng thể lành.
“Người nói dối sẽ phải trả giá.” Bóng đen siết chặt tay.
Nhưng Thẩm Chiêu Ninh lại khẽ bật cười. Nàng đưa tay lên mặt hắn, ngón tay chạm vào vết sẹo nhỏ nơi gò má, vết sẹo giống hệt thương tích năm xưa của thiếu niên.
“Tạ Huyền Tẫn… Là ngươi sao?”
Bóng đen khựng lại. Nhiệt độ từ lòng bàn tay hắn truyền qua lớp áo mỏng khiến mắt nàng cay xè. Gió ngoài cửa thổi mạnh, cuốn lá rụng bay vào phòng. Trong khoảnh khắc ấy, Thẩm Chiêu Ninh như nghe lại giọng thiếu niên năm nào, khi bàn tay yếu ớt nắm lấy cổ tay nàng, thì thào: “Ngày sau ta sẽ báo đáp…”
“Ngày mai, giờ Thìn… ở ngôi miếu hoang phía tây thành.” Bóng đen gạt tay nàng ra, rồi như bóng ma biến mất trong màn đêm.
Thẩm Chiêu Ninh nhặt ngọc bội lên, áp vào ngực. Lạnh lẽo của viên ngọc hòa cùng hơi ấm của nước mắt. Lúc ấy, nàng chợt hiểu: sợi dây ràng buộc bắt đầu từ đêm mưa năm ấy… cuối cùng sẽ kéo nàng vào một bóng tối sâu thẳm hơn bao giờ hết.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


