Tiếng cười đó khiến tai Lâm Sơ như thể bốc cháy. Cô lặng lẽ day nhẹ giữa đôi lông mày để bản thân bình tĩnh lại rồi ngượng ngùng vén lọn tóc xõa ra sau tai và lên tiếng: "Có phải tôi nên nói thêm gì đó không?"
"Tùy cô."
Đúng là ít lời thật mà.
"Nếu cứ thế này mà kết thúc," Lâm Sơ ướm hỏi: "thì có qua được vòng kiểm tra không?"
Anh Z thành thật trả lời: "Cái này cũng khó nói lắm."
"..." Lâm Sơ kéo một chiếc đệm lót rồi ngồi trên bậu cửa sổ lớn, cố gắng tìm kiếm chủ đề trong đầu: "Vậy bình thường người khác hay trò chuyện về những gì?"
Anh Z dường như nghiêm túc suy nghĩ một lát rồi mới đáp: "Thật ra kinh nghiệm của tôi cũng không nhiều."
Lâm Sơ nghe xong liền không nhịn được mà bật cười: "Hóa ra chúng ta đều là người mới. Anh không phải là người của tiệm sao?"
"Vậy tôi không làm phiền anh nữa nhé." Dựa theo giờ giấc trong nước, Lâm Sơ suy nghĩ một chút rồi nói: "Chúc anh có một buổi tối tốt lành."
Anh Z cười nhẹ một tiếng: "Cô cũng vậy."
Ngay khi cuộc gọi thoại vừa ngắt, mặt trời vàng rực rỡ đã nhô lên khỏi đường chân trời và những lớp mây mờ ảo tức khắc được ánh hào quang vàng đỏ chiếu sáng rực.
Lâm Sơ đón ánh nắng, hơi nheo mắt lại để thưởng ngoạn cảnh bình minh tại Iceland.
Trên đường đến đây, cô đã vô tình lướt qua vài bài hướng dẫn du lịch. Trên đó nói rằng bình minh và hoàng hôn tại hồ băng Jökulsárlón là những cảnh sắc đẹp nhất nơi tận cùng thế giới, ánh nắng chiếu lên những dòng sông băng nơi đó sẽ hiện lên sắc hồng của hoa hồng.
Chỉ tiếc là con đường đi đến hồ băng Jökulsárlón không hề dễ lái.
Lâm Sơ không cần nghĩ cũng biết với chút kỹ năng lái xe ít ỏi của mình thì tốt nhất vẫn nên ngoan ngoãn ngắm nhìn tại homestay là được rồi.
Ánh nắng rực rỡ đã đánh thức Lâm Sơ. Cô tựa vào bậu cửa sổ rồi ngủ thiếp đi từ lúc nào không hay. Giấc ngủ này vô cùng sâu và yên lòng, cuối cùng cũng quét sạch mọi mệt mỏi sau chuyến hành trình dài.
Cô vươn vai một cái rồi bước xuống khỏi bậu cửa sổ để rửa mặt, thu dọn đồ đạc và chuẩn bị đi lấp đầy bụng.
Cấu trúc của các homestay ở đây đều tương tự nhau. Trong gian bếp mở của Lâm Sơ cũng có một cửa sổ kính, giúp cô có thể vừa ngắm nhìn cảnh tuyết vừa nấu ăn.
Lâm Sơ cho lát bánh mì gối vừa mua từ siêu thị hôm qua vào máy nướng, tiện tay chiên thêm một quả trứng ốp một mặt để kẹp vào giữa.
Ở nơi để gia vị có bày không ít loại sốt, cô chọn một lọ sốt sô-cô-la.
Buổi chiều, trận tuyết rơi suốt một đêm cuối cùng cũng ngừng lại, để lại trên mặt đất một lớp tuyết dày cộm. Những bộ bàn ghế trên sân thượng cũng bị bao phủ đến nỗi không còn thấy rõ hình dáng ban đầu.
Thỉnh thoảng còn có một đàn ngựa lùn vui vẻ chạy qua trên nền tuyết trắng.
Âm nhạc trong loa vì phát theo thứ tự nên đã chuyển thành một bản Rock nhẹ vui tươi.
Lâm Sơ cắn một miếng bánh mì kẹp tự làm, tay lướt điện thoại một cách tình cờ.
Chỉ qua một đêm mà trên WeChat đã tích tụ không ít tin nhắn.
Đứng đầu danh sách đều là tin nhắn từ lãnh đạo và đồng nghiệp ở công ty cũ.
"Lâm Sơ, cô nghỉ phép rồi à? Sao gọi điện không được thế? Nội dung hợp đồng với bên A phải sửa lại như thế nào?"
"Sơ Sơ, người phụ trách mới được cử xuống chẳng hiểu cái gì cả, làm mọi chuyện rối tung lên rồi. Dự án của chúng ta e là tiêu đời mất."
"Chị Sơ Sơ, sao chị lại nghỉ việc vậy? Huhu không nỡ xa chị chút nào, dựa vào đâu mà dự án chúng ta vất vả nuôi lớn lại để người khác vào gặt hái thành quả chứ!"
"Lâm Sơ, cô hãy cân nhắc lại chuyện nghỉ việc đi, quyết định điều động chúng ta có thể thảo luận lại. Nếu cô quay lại, dự án này vẫn sẽ để cô tiếp tục theo sát."
...
Lâm Sơ vô cảm lướt xem tin nhắn, lòng không chút gợn sóng.
Cô không muốn rước rắc rối vào thân trong giai đoạn bàn giao để đi dọn dẹp đống hỗn độn cho bọn họ, thế nên cô chẳng trả lời lấy một tin nhắn nào.
Lướt xuống tiếp là tin nhắn của Cửa hàng trưởng Dư Thanh gửi đến: Chúc mừng cô, đã vượt qua vòng kiểm tra rồi! Vừa hay có một đơn hàng rất phù hợp với chất giọng của cô, thấy tin nhắn thì trả lời tôi nhé!
Lâm Sơ trả lời xong liền đặt điện thoại xuống.
Nguyên liệu thực phẩm mua lúc trước vì tối qua đã đi ăn chực nên vẫn còn dư, vì thế hôm nay cô không cần phải ra ngoài.
Kể từ sau khi nghỉ việc, cuộc sống của cô dường như đã chuyển sang một quỹ đạo khác.
Không cần phải làm việc từ chín giờ sáng đến năm giờ chiều, cũng không cần thức đêm tăng ca.
Cô tận hưởng nhịp điệu chậm rãi như thế này, có thể nghiêm túc trải nghiệm từng phút từng giây, dường như sự tồn tại của mỗi khoảnh khắc đều có ý nghĩa riêng.
Lâm Sơ ngồi trong phòng ăn, bất động nhìn cảnh tuyết rơi, thầm đếm xem có bao nhiêu chú ngựa lùn đã chạy ngang qua trang trại.
Cho đến khi điện thoại rung lên một cái, một thông báo tin nhắn mới hiện ra.
Phương: [Tập tin]
Phương: Đây là bản lồng tiếng thử cho video của một blogger du lịch, yêu cầu về thiết bị không cao, dùng điện thoại ghi âm là được. Nếu qua được vòng kiểm tra thì giá là 100 tệ một bài, đây là giá thực tập. Sau khi nhận được đơn hàng tiếp nối thì có thể trở thành chính thức, sau này giá sẽ cao hơn.
Phương: Cô xem bản thảo trước đi, trong đó có đánh dấu giọng nữ, còn giọng nam là zyy, chính là người đã kiểm tra cô ngày hôm qua đấy, cô hãy tìm anh ấy để trao đổi. Tốt nhất là hoàn thành rồi gửi cho tôi trong hôm nay.
lc: Được, để tôi xem trước đã.
Lâm Sơ mở tài liệu ra, toàn bài chưa đầy năm trăm chữ, phần của cô đọc lên chắc cũng chỉ mất vài phút.
Sau khi xem lướt qua một lượt, cô mới gửi tin nhắn cho zyy.
lc: Chào anh.
lc: Là chúng ta cùng ghi âm sao?
Không ngờ lần này đối phương trả lời rất nhanh, nhưng vẫn kiệm lời như cũ, chỉ hồi âm một chữ "Ừ."
lc: Lại là công cụ sao?
zyy: Đau đầu.
Lâm Sơ vô thức tưởng tượng ra biểu cảm của anh Z trong đầu rồi không nhịn được cười: Lần đầu tôi ghi âm cái này, phải làm thế nào đây?
zyy: Tôi sắp phải lái xe rồi. Cô có thể dùng phần mềm ghi âm để thu phần của mình trước rồi gửi cho tôi, lát nữa tôi sẽ dùng máy tính để cắt ghép lại với nhau.
lc: Được, vậy anh cứ bận việc đi.
Thoát khỏi khung đối thoại, Lâm Sơ lôi chiếc máy tính xách tay từ trong vali ra. Vốn dĩ cô mang theo chỉ để đề phòng trường hợp cần xử lý công việc, không ngờ lại được dùng đến nhanh như vậy.
Cô tập luyện theo văn bản vài lần rồi dùng phần mềm ghi âm trên điện thoại thu lại ba lần. Sau khi đối chiếu qua lại, cô đã gửi bản mà mình cảm thấy hài lòng nhất cho anh Z.
Tin nhắn của anh Z đến tận hơn mười một giờ đêm mới gửi tới: Cô có đó không?
Lâm Sơ vội vàng tạm dừng bộ phim đang xem trên máy tính rồi đáp: Tôi có.
zyy: Có tiện gọi thoại không?
Lâm Sơ khẽ hắng giọng mấy cái rồi lại cầm cốc nước lên uống một ngụm mới trả lời: Tiện chứ.
Giây tiếp theo, cuộc gọi thoại đã truyền đến.
Lâm Sơ mím môi, nhấn nút nghe: "Alo?"
"Là tôi đây." Vẫn là giọng nói mang theo âm thanh của gió, dường như đã được mài qua những hạt cát, giọng của anh có một chất âm tuy hơi nhiễu nhưng lại đầy mê hoặc.
"Ừm." Khóe môi Lâm Sơ cong lên, cô đương nhiên là biết rồi.
Anh tiếp tục nói: "Xin lỗi, tôi vừa mới cắt ghép xong file âm thanh để gửi đi, Phương... chủ tiệm nói thiết bị của cô vẫn hơi bị ồn, tôi đã thử lọc tiếng ồn cho bản thu thô của cô rồi nhưng vẫn không được."
Lâm Sơ nhíu mày: "Vậy có cách nào để giải quyết không?"
"Cô tải ứng dụng Hát Hay về, ghi âm ở trong đó, lúc xuất ra thì nhấn vào phần lọc tiếng ồn giọng hát là được."
"Được, để tôi thử xem, chắc là không nhanh thế đâu."
"Không sao," anh Z nói: "Tôi đợi cô."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


