Lâm Sơ lồm cồm bò dậy từ ghế sofa để ra mở cửa và phát hiện bên ngoài là một người phụ nữ có khí chất tao nhã.
“Chào cháu, cô bé. Đi đường suốt cả buổi chắc là cháu vẫn chưa ăn tối đúng không?” Người phụ nữ chỉ tay về phía căn nhà bên cạnh rồi mỉm cười gửi lời mời: “Chúng tôi có chuẩn bị lẩu, cùng ăn cho vui nhé.”
Lâm Sơ nhận ra giọng nói của bà ấy, chính là người chủ nhà đã nghe điện thoại lúc nãy.
Cô vốn định từ chối nhưng vừa nghe thấy hai chữ “ăn lẩu” thì cổ họng đã không tự chủ được mà nuốt nước miếng.
Người phụ nữ cười rất đẹp, đôi mắt cong cong khiến cô cảm thấy có chút quen thuộc: “Đi thôi nào. Cứ khép cửa lại là được, quanh đây cả trăm dặm chẳng có bóng người đâu.”
Bên trong nhà của chủ nhà hơi nóng bốc lên nghi ngút, vừa bước vào cửa cô đã ngửi thấy mùi cay nồng đúng chất Tứ Xuyên.
Lâm Sơ không để lộ biểu cảm gì mà chỉ âm thầm dùng dư quang liếc nhìn xung quanh nhưng không thấy bóng dáng của Sean đâu.
“Chỉ có chúng ta thôi ạ?” Lâm Sơ nhìn bàn thức ăn đầy ắp rồi cười hỏi: “Bữa tối này thịnh soạn quá.”
“Còn có chồng dì nữa.” Người phụ nữ mỉm cười và lên giọng gọi: “Ông xã ơi!”
Một người đàn ông trung niên tóc đã bạc nhưng gương mặt vẫn mang nét thanh tú đang bưng nồi lẩu hai ngăn từ trong bếp đi ra: “Đến đây, đến đây.”
“Đây là chồng dì ạ?” Lâm Sơ thử thăm dò: “Vậy người vừa nãy đi đón cháu là...?”
“Trông dì trẻ đến thế cơ à?” Người phụ nữ dường như hiểu được ý của Lâm Sơ nên vui vẻ che miệng cười: “Đó là con trai dì, nó đã hai mươi tư tuổi rồi.”
Lâm Sơ kinh ngạc mở to mắt: “Con trai dì ạ?”
“Đúng vậy.” Người phụ nữ tâm trạng vui vẻ nên thái độ với Lâm Sơ càng thêm thân thiết, bà kéo cô ngồi xuống bàn ăn: “Cháu trông cũng tầm tuổi nó đấy, cứ gọi dì là dì Trần được rồi. Còn ông ấy là chú Chu.”
Chú Chu mỉm cười, đuôi mắt có những nếp nhăn mờ nhạt nhưng khí chất nho nhã của ông không hề giảm đi phân nửa.
Lâm Sơ lễ phép chào hỏi: “Dì Trần, chú Chu, cháu tên là Lâm Sơ. Lâm trong rừng cây, Sơ trong ban sơ ạ.”
“Chào cháu.” Chú Chu đáp lời: “Lâm Sơ, cái tên này nghe hay lắm.”
“Được rồi, mau lên thôi, ăn cơm trước đã. Sao cứ làm như gặp mặt phụ huynh thế này, đến dì cũng thấy hồi hộp theo rồi.” Dì Trần vừa trêu chọc vừa chia bát đũa.
Lâm Sơ ngẩn ra một lúc, không biết nên đáp lại thế nào.
Chú Chu tưởng cô đang ngại ngùng nên vội vàng nói: “Đừng nghe dì Trần của cháu nói bừa. Lại đây nào Tiểu Sơ, bên này có đủ các loại gia vị đấy, cháu cứ tự pha theo ý mình nhé, đừng khách sáo, cứ coi như đang ở nhà mình vậy.”
Lâm Sơ mỉm cười.
Dì Trần vẫn chưa bỏ cuộc, bà gắp một miếng thịt cừu nhúng vào nồi rồi tiếp tục: “Tiểu Sơ, nói thật lòng nhé, cháu thấy con trai dì thế nào?”
Lâm Sơ chớp mắt: “Dạ?”
“Dì thấy cháu rất có duyên, miệng lại ngọt, thật khiến người ta yêu quý, tốt hơn cái thằng con trai kia của dì nhiều. Nếu cháu có thể làm con dâu dì thì tốt quá.” Dì Trần cười rạng rỡ, đôi mắt cong tít: “Con trai dì rất có chính kiến, làm việc gì cũng quyết đoán, nếu nó đã thích cái gì thì tuyệt đối sẽ không do dự. Tính cách cháu cũng tốt, phóng khoáng tự nhiên chứ không hề nũng nịu, biết đâu hai đứa lại hợp nhau đấy.”
Lâm Sơ suy nghĩ rồi đáp: “Dạ... nhưng chắc cháu không phải kiểu người anh ấy thích đâu ạ.”
“Sao lại thế?” Dì Trần nhăn mũi: “Có phải trông nó quá lạnh lùng nên làm cháu hiểu lầm không?”
“Chắc không phải hiểu lầm đâu ạ. Cháu cảm thấy hình như anh ấy thật sự không muốn để tâm đến cháu lắm.” Lâm Sơ nói một cách khéo léo.
“Dì biết rồi.” Dì Trần như chợt nhớ ra điều gì đó liền giải thích với Lâm Sơ: “Cái này không phải lỗi tại cháu đâu, cháu đừng để tâm nhé. Chủ yếu là vì trong tháng này đã có hai chiếc xe của khách bị lật rồi.”
Lâm Sơ ngạc nhiên: “Vậy ạ?”
Chú Chu cũng góp lời: “Đúng thế, có lẽ con đường đó có vấn đề gì đó.”
Lâm Sơ đổ một ít dầu hào và dầu ớt vào bát rồi giả vờ bâng quơ hỏi: “Đúng rồi, anh ấy không qua đây ăn cùng ạ?”
“Con trai dì đang dọn dẹp đồ đạc, lát nữa nó phải đi công tác rồi, không cần quản nó đâu.”
“Đi công tác ạ?” Lâm Sơ tò mò ngước mắt lên.
Dì Trần dùng đũa chung gắp cho Lâm Sơ mấy miếng thịt bò rồi giải thích: “Đúng vậy, đi chụp ảnh. Nó là nhiếp ảnh gia chuyên chụp phong cảnh thiên nhiên, thường xuyên chạy khắp thế giới nên đã mở homestay ở rất nhiều nơi. Lần này chúng dì cũng là vì nó có công việc ở đây nên mới cùng qua đây nghỉ dưỡng luôn.”
Chú Chu vớt mấy lá rau, ôn tồn nói: “Nhắc mới nhớ, nghe bảo tháng này có vẻ sẽ thấy được cực quang đấy.”
Dì Trần cũng tiếp lời: “Tiểu Sơ đến thật đúng lúc, bây giờ tuyết đang rơi nên cảnh đẹp lắm. Đợi con trai dì về dì sẽ bảo nó dẫn cháu đi dạo quanh đây.”
Lâm Sơ mỉm cười nói: “Nhưng cháu chỉ ở đây được hai ngày thôi, lịch trình tiếp theo cháu đã sắp xếp xong cả rồi.”
Trong mắt dì Trần đầy vẻ tiếc nuối: “Vậy thì có lẽ không kịp rồi.”
Bên ngoài ngôi nhà đột nhiên vang lên một tiếng động.
Lâm Sơ giật nảy mình.
“Không sao đâu.” Ánh mắt dì Trần nhìn về phía cửa sổ kính của phòng ăn: “Là con trai dì đang thu dọn đồ trong gara đấy.”
Thông qua cửa sổ kính, Lâm Sơ thấy Sean đang quay lưng lại và đặt chiếc ba lô vào ghế sau của chiếc xe việt dã.
Nhớ lại mấy lần gặp trước cả hai đều trang bị kín mít, đến tận bây giờ Lâm Sơ vẫn chưa có cơ hội nhìn rõ diện mạo của anh.
Cô chăm chú dõi theo bóng hình đó và muốn lén nhìn gương mặt chính diện của anh, nhưng Sean lại đột ngột nghe điện thoại rồi đi sang phía bên kia của chiếc xe.
“Phương Ngạn Như, cậu tìm người khác đi.” Chu Nguyên Dã trực tiếp từ chối.
“Nguyên Dã, anh Dã của tôi ơi, không phải cậu định đi chụp bình minh sao? Lái xe qua đó muộn như vậy chắc chắn sẽ rất mệt, lỡ may ngủ quên không dậy nổi thì chẳng phải công cốc à. Xem tôi sắp xếp dịch vụ gọi thức dậy cho cậu kìa, chu đáo biết bao nhiêu.” Phương Ngạn Như đưa ra lý lẽ thuyết phục.
Chu Nguyên Dã dừng động tác tay, lạnh lùng nói: “Không cần, đừng coi tôi là công cụ.”
Phương Ngạn Như vẫn không bỏ cuộc: “Người mới lần này giọng nói thật sự rất hay đấy.”
“Tiệm của cậu không còn ai nữa à?”
“Trước đây bọn họ chịu quá nhiều đả kích rồi, bây giờ cứ nghe đến kiểm tra là chẳng ai thèm trả lời tin nhắn của tôi nữa. Cậu xem một người chủ tiệm như tôi mà đi làm việc này thì cũng không hợp lắm đúng không?”
“Tôi thấy rất hợp đấy.” Chu Nguyên Dã thẳng thừng đáp.
“...” Đúng là kiểu người có thể khiến cuộc trò chuyện đi vào ngõ cụt bất cứ lúc nào.
Phương Ngạn Như hít một hơi thật sâu rồi tung ra chiêu cuối: “Nếu cậu không giúp tôi thì tôi sẽ đem thông tin liên lạc của cậu đưa cho tất cả những em gái đến hỏi thăm về cậu, bao gồm nhưng không giới hạn ở số điện thoại, WeChat, QQ, email, và ồ, cả Alipay nữa.”
Đuôi mắt Chu Nguyên Dã khẽ giật giật.
“Từ nhỏ đến lớn không biết là ai luôn giúp cậu chặn đứng mấy cái vận đào hoa đó đâu nhỉ, ôi chao.” Phương Ngạn Như thở ngắn than dài.
Chu Nguyên Dã lạnh giọng: “Lần cuối cùng đấy.”
“Được được được.” Phương Ngạn Như lập tức đồng ý.
“Cúp đây, tôi vẫn chưa dọn xong đồ.” Chu Nguyên Dã nói xong, không đợi đối phương trả lời đã nhấn ngắt cuộc gọi.
Bên ngoài truyền đến tiếng lốp xe ma sát với mặt đất.
Lâm Sơ đang giúp lau bát đĩa không tự chủ được mà ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, chiếc xe việt dã kia đã không còn tăm hơi.
Lâm Sơ lấy chiếc áo lông vũ trên giá xuống mặc vào rồi mở cửa lớn: “Dì Trần, chúc dì ngủ ngon.”
“Ngủ ngon nhé.” Dì Trần vẫy tay chào tạm biệt cô.
Nhiệt độ về đêm càng xuống thấp hơn, nhưng may mà quãng đường rất gần nên Lâm Sơ giẫm lên lớp tuyết dày và chạy từng bước nhỏ về lại homestay số 7.
Vừa thay dép lê xong thì chiếc điện thoại đặt trên tủ ngăn kéo rung lên một cái, cô nghiêng đầu nhìn qua, là tin nhắn từ Cửa hàng trưởng gửi tới.
Phương: Nhiệm vụ kiểm tra là gọi điện đánh thức thủ công, tức là gọi điện đúng giờ để thức tỉnh khách hàng, sau đó tán gẫu vài câu để xác nhận khách đã tỉnh táo hoàn toàn là có thể cúp máy.
Phương: Cô kết bạn với tài khoản WeChat zyy10 này để xác định thời gian gọi với anh ta. Còn về việc gọi điện thoại hay gọi thoại qua app thì cô cứ hỏi anh ta nhé.
Lâm Sơ trả lời bằng một cái nhãn dán “Ok”.
Cô nhập chuỗi ký tự đó vào phần thêm bạn bè, không ngờ cái tên WeChat hiện ra vẫn là “zyy”.
Lâm Sơ nhếch môi cười, cô cứ ngỡ chỉ có mình cô vì lười nghĩ tên mà đặt tên WeChat thành chữ cái viết tắt của tên thật, hóa ra người này cũng lười giống cô.
Sau khi gửi yêu cầu kết bạn, cô vừa thu dọn hành lý vừa đợi tin nhắn, nhưng đối phương mãi vẫn chưa đồng ý, cô đành cầm váy ngủ đi tắm trước.
Đến lúc Lâm Sơ đi ra thì thời gian đã gần đến nửa đêm.
Dưới màn đêm, Iceland tĩnh lặng đến mức vạn vật như ngừng thở, chỉ có vô số vì sao đang lấp lánh trên bầu trời.
Lâm Sơ ngồi khoanh chân trên tấm thảm lông cừu cạnh cửa sổ, cô tựa nhẹ đầu vào bậu cửa rồi mở điện thoại kiểm tra tin nhắn, vị khách nọ đã phản hồi từ vài phút trước.
zyy: Hôm nay 18:07, cứ gọi thoại cho tôi là được.
lc: Vâng.
Lâm Sơ suy nghĩ một lát rồi chuyển đổi sang giờ Iceland, tức là 10:07 sáng.
Thời điểm này biết đâu có thể nhìn thấy bình minh đấy.
Chuông báo thức điện thoại vang lên đúng mười giờ, Lâm Sơ vẫn còn đang trong giấc mộng bèn thò một tay ra khỏi chăn, thành thục chộp lấy điện thoại rồi tắt báo thức.
Cô nhắm mắt lại định ngủ tiếp nhưng bỗng nhớ ra vẫn còn nhiệm vụ kiểm tra cần hoàn thành nên đành phải bò dậy khỏi giường.
Lâm Sơ lắc lắc đầu để cố gắng làm bản thân tỉnh táo lại, nhưng quá buồn ngủ nên cô đành ngồi ngẩn người ra một lát mới miễn cưỡng mở được đôi mắt còn đang mơ màng.
Còn hai phút nữa.
Cô vén chăn lên, đi chân trần trên tấm thảm lông cừu rồi bước tới cạnh cửa sổ, hai tay “xoạt” một cái kéo tung lớp rèm voan trắng và lớp rèm che sáng dày dặn ra.
Ánh sáng ban mai le lói, nơi cuối cánh đồng tuyết có một điểm sáng dường như sắp sửa phá đất mà lên.
Lâm Sơ nhấn vào khung đối thoại với zyy và nhìn chằm chằm vào thời gian khi nó nhảy từ 10:06 sang 10:07.
Sau đó, cô gọi cuộc gọi thoại đi.
“Tút—— tút—— tút——”
“Alo.” Một giọng nói lạnh lùng trong trẻo nhưng mang theo một chút khàn khàn, xen lẫn tiếng gió rít gào truyền ra từ ống nghe.
Lâm Sơ không nhịn được mà đưa tay xoa xoa vành tai.
Vài giây sau cô mới nín thở nói: “Xin chào, anh Z, bây giờ là 18:07.”
Đối phương dường như hơi sững lại, ngay sau đó liền khẽ cười một tiếng: “Được.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


