Bữa tối này là do cả hai cùng nhau chuẩn bị.
Phải nói rằng tay nghề nấu nướng của Chu Nguyên Dã đã làm Lâm Sơ kinh ngạc, anh mang đến cho cô hết bất ngờ này đến bất ngờ khác.
Sau bữa ăn, Lâm Sơ chủ động nhận việc rửa bát nhưng thực chất cũng chỉ còn vài cái, bởi vì hầu hết các dụng cụ ăn uống đã được Chu Nguyên Dã tiện tay rửa sạch ngay sau khi chuẩn bị xong rồi.
Vì tay nghề của anh quá tốt nên tối nay Lâm Sơ không kìm được mà ăn tới hai bát cơm, dẫn đến việc rửa bát xong rồi mà bụng vẫn còn cảm thấy rất no.
Cô lau sạch vệt nước trên tay rồi nằm ườn ra ghế sofa trong phòng khách và than thở: "No quá, cảm giác bụng sắp nổ tung luôn rồi."
Chu Nguyên Dã ngồi bên cạnh liếc nhìn cô một cái rồi nói: "Tôi thấy cô cũng đâu có ăn bao nhiêu đâu."
"Thật sự là đã ăn rất nhiều rất nhiều luôn đó." Giọng điệu phàn nàn của Lâm Sơ mang theo chút nũng nịu.
"Là do bình thường cô ăn quá ít thôi, cô không béo nên có thể ăn nhiều thêm một chút."
Lâm Sơ xua xua tay rồi nhìn Chu Nguyên Dã hỏi: "Trong homestay có thuốc tiêu hóa không?"
Chu Nguyên Dã: "..."
Ánh mắt anh rời khỏi máy tính xách tay và chuyển sang người cô với một cảm xúc khó tả.
"Đến cả gói gia vị như hạt tiêu hay ớt mà anh còn chuẩn bị được cho bạn bè ở trong nước, vậy thì tôi hỏi về thuốc tiêu hóa cũng đâu có quá đáng đâu chứ..." Lâm Sơ nhỏ giọng nói.
Chu Nguyên Dã khẽ thở dài và đáp lại một câu: "Thuốc tiêu hóa thì không có nhưng có trà sơn tra. Cô có muốn dùng không?"
"Được chứ được chứ, tôi đang rất cần." Lâm Sơ lập tức ngồi dậy.
Chu Nguyên Dã gập máy tính lại rồi đứng dậy đi vào bếp đun nước, sau đó anh tìm thấy túi trà sơn tra từ một góc nào đó và bắt đầu pha trà.
Do ăn quá no nên hiện tại Lâm Sơ đang rơi vào trạng thái "say cơm", cô chẳng muốn động đậy chút nào mà cứ thế nằm bò lên lưng ghế sofa và nhìn chằm chằm vào bóng dáng Chu Nguyên Dã đang đi tới đi lui.
"Lại đây đi." Chu Nguyên Dã bưng khay trà với bình trà và bộ ly thủy tinh tinh xảo đặt lên bàn ăn.
"Tôi không muốn cử động đâu, không thể uống ở đây sao?" Lâm Sơ vỗ vỗ vào ghế sofa rồi chớp chớp mắt.
Chu Nguyên Dã do dự một lát: "Đừng có làm đổ ra máy tính của tôi đấy."
"Sẽ không đâu mà, tôi đâu phải trẻ con ba tuổi đâu." Lâm Sơ lên tiếng phản bác.
Lúc này Chu Nguyên Dã mới bưng khay trà đi tới và đặt trà sơn tra lên bàn trà trước mặt Lâm Sơ, sau đó anh vẫn ôm lấy máy tính của mình và đổi vị trí sang ngồi làm việc ở phía tay vịn sofa.
"..." Được thôi, xem ra cái máy tính này đáng giá không ít tiền đây.
Trên bàn trà, chiếc ly nhỏ không còn lại bao nhiêu nước trà vì sự loạng choạng vừa rồi của cô đã khiến nó sóng sánh đổ ra mặt bàn.
"..."
Lâm Sơ vừa thổi ngón tay vừa véo nhẹ vào dái tai nhỏ nhắn của mình, cô hơi chột dạ cúi đầu và chỉ dám lén nhìn Chu Nguyên Dã.
Không ngờ Chu Nguyên Dã cũng đang nhìn mình, tuy anh không nói gì nhưng trong ánh mắt lại tràn đầy vẻ trêu chọc.
Lâm Sơ lẳng lặng rút một tờ khăn giấy để lau khô bàn trà: "Người còn có lúc lỡ tay, ngựa còn có lúc sẩy chân. Đây đều là chuyện thường tình của con người mà."
Chu Nguyên Dã "ừ" một tiếng.
Một chữ bình thản như mây trôi nước chảy như vậy lại có sức sát thương lớn hơn cả lời chế giễu, khiến Lâm Sơ tức đến mức suýt chút nữa thì bị nội thương.
Cuối cùng cô không còn kiên nhẫn để đợi trà sơn tra nguội bớt nữa, bèn tìm một cái cớ rồi bưng khay trà đi thẳng vào phòng: "Tôi đột nhiên nhớ ra mình cũng có chút việc bận, tôi về phòng trước đây."
"Chúc ngủ ngon." Chu Nguyên Dã đáp lại.
Thực ra cũng không hẳn là lừa Chu Nguyên Dã vì tối nay Lâm Sơ đúng là có công việc thật.
Sau khi bản ghi thử của blogger du lịch lần trước được thông qua, chủ tiệm đã gửi bản thảo chính thức cho cô, tối nay cô và Anh Z đều phải nộp bản thu âm thô cho chủ tiệm.
Nhưng nhờ có kinh nghiệm lần trước nên lần này Lâm Sơ hoàn thành rất suôn sẻ, chỉ mất khoảng nửa tiếng là cô đã gửi tệp ghi âm cho chủ tiệm rồi.
Ly trà sơn tra bên cạnh đã cạn sạch, Lâm Sơ cầm lấy chiếc điện thoại đang để chế độ im lặng và úp mặt xuống bàn, thấy có một tin nhắn từ Tưởng Dư Ôn gửi tới hỏi cô hôm nay thế nào, có câu chuyện mới nào để cung cấp tư liệu cho việc sáng tác không. Đương nhiên kèm theo phía sau là một biểu tượng cảm xúc cười xấu xa.
Lâm Sơ hiểu Tưởng Dư Ôn đang lo lắng cho mình và Chu Nguyên Dã... nhưng nhất thời chính cô cũng chưa sắp xếp lại được suy nghĩ nên không biết trả lời thế nào.
Thời điểm phân lớp năm lớp 12, Lâm Sơ chọn khối xã hội và được phân vào lớp của Tưởng Dư Ôn, hai người cứ thế trở thành bạn cùng lớp nhưng chỗ ngồi của họ cách xa nhau nên không giao tiếp nhiều, chỉ là biết mặt nhau thôi. Cô luôn giữ mối quan hệ thân thiết với người bạn cùng lớp cũ là Dương Quyên.
Sau khi tốt nghiệp, cô và Dương Quyên mỗi người một ngả và đi đến những thành phố khác nhau để học đại học nên cũng mất liên lạc. Ngược lại, vào năm thứ tư khi đến Thượng Hải thực tập, cô lại tình cờ gặp Tưởng Dư Ôn và hai người dần trở nên thân thiết hơn. Mặc dù cô và Tưởng Dư Ôn ở bên nhau chưa lâu nhưng họ lại khá hợp nhau về mọi mặt, có cảm giác như gặp nhau quá muộn vậy.
Chuyện của Chu Nguyên Dã cũng là do Tưởng Dư Ôn tình cờ biết được sau này, từ đó về sau hình tượng nam thần hoàn hảo của Chu Nguyên Dã trong lòng cô ấy đã hoàn toàn sụp đổ.
Lâm Sơ nhìn thấy trạng thái của Tưởng Dư Ôn đang hiển thị là đang làm việc, biết cô ấy nhất định đang nỗ lực cho chương mới của ngày hôm nay, cho dù bây giờ có trả lời thì cũng phải đến nửa đêm cô ấy mới xem được nên cô cứ để đó đã.
Kéo danh sách xuống dưới, ngoại trừ một số nhóm đã cài đặt chế độ không làm phiền thì người trò chuyện gần đây nhất chỉ có Anh Z.
Cô suy nghĩ một chút rồi bấm vào khung đối thoại với Anh Z.
lc: Tôi nộp bản thu âm thô rồi, còn anh thì sao?
Đợi một lúc đối phương mới trả lời: Nộp rồi.
Tiếp sau đó lại là một tin nhắn khác.
zyy: Bạn tôi có một dự án lồng tiếng về chủ đề tình cảm đang tìm người, chính là người lần trước giúp chúng ta làm âm thanh bản ghi thử đấy, cô có muốn nhận không?
lc: Chủ đề tình cảm sao?
zyy: Kiểu như những câu chuyện nhỏ trên đài phát thanh về sự thầm yêu đau khổ, tốt nhất là có thể khiến người ta nghe đến phát khóc.
Lâm Sơ vừa nhìn thấy bốn chữ "thầm yêu đau khổ" là đã muốn khóc rồi, nhưng cô vẫn gửi lời cảm ơn và sau đó khéo léo từ chối.
zyy: Thù lao của dự án đó khá ổn.
Lâm Sơ mỉm cười, cô biết nhiều thành viên trong tiệm là sinh viên đại học, họ nhận đơn hàng để kiếm tiền sinh hoạt phí hoặc tiền tiêu vặt. Những "thiếu nữ già" như cô chắc không có mấy người. Anh Z chắc cũng coi cô là sinh viên rồi. Mặc dù đây là một cửa hàng trực tuyến nhưng cô cũng không có ý định lừa gạt ai, vì thế cô đã thành thật trả lời tin nhắn.
lc: Tôi tốt nghiệp lâu rồi, thực ra tôi vào tiệm không phải để kiếm tiền, chỉ là để trải nghiệm cuộc sống mà thôi.
zyy: Đã hiểu.
Trả lời xong tin nhắn, Lâm Sơ đặt điện thoại xuống.
Cô tựa lưng vào ghế và nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.
Tối nay trời cũng không đổ tuyết, dự báo thời tiết nói ngày mai sẽ là một ngày nắng ráo.
Vậy có phải anh cũng sắp dọn về chỗ cũ ở rồi không?
Lâm Sơ mở khóa điện thoại lần nữa, cô rất muốn tìm một người đàn ông để giải đáp thắc mắc và lúc này Anh Z chính là lựa chọn tốt nhất.
lc: Tôi có một câu hỏi muốn hỏi anh.
zyy: Cô nói đi.
lc: Nói một cách đơn giản là, tôi có một người bạn, hồi cấp ba cô ấy từng thầm yêu một chàng trai suốt một năm trời, kết quả là đến lúc tốt nghiệp mới biết chàng trai đó đã có bạn gái nhưng vẫn cứ luôn mập mờ với cô ấy, cô ấy đã rất buồn và quyết định từ nay sẽ tạm biệt gã tồi đó. Thế nhưng sau này, do duyên số đưa đẩy mà họ lại gặp lại nhau, hơn nữa còn phát sinh liên lạc.
zyy: Sau đó thì sao, cô muốn hỏi gì?
lc: Cô ấy nên, làm thế nào đây?
Câu hỏi này không rõ ràng, ngay cả bản thân cô cũng thấy mình nói năng lộn xộn nhưng có vẻ như Anh Z đã hiểu.
Cô căng thẳng nhìn chằm chằm vào điện thoại, trạng thái của Anh Z hiển thị "đang nhập...", sau đó một tin nhắn mới hiện lên trong khung đối thoại.
zyy: Nếu cô chắc chắn hắn ta là một gã tồi, thì đương nhiên là phải tránh xa hắn ra rồi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
