“Hửm?” Lâm Sơ thẫn thờ, không cẩn thận nuốt chửng một miếng kem lớn chưa kịp tan trong miệng, khiến ngón tay cô lập tức co rụt lại vì lạnh.
“Cô không sao chứ?” Chu Nguyên Dã hơi cúi người xuống nhìn thẳng vào mắt cô.
Lâm Sơ xua tay, đợi một lát mới trả lời: “Tôi không sao, chỉ là hơi lạnh chút thôi.”
Nhờ sự cố nhỏ này mà câu hỏi của Chu Nguyên Dã cứ thế trôi qua.
Hai người ngồi trên chiếc ghế dài bên quảng trường thong thả ăn kem, trước mặt là từng đợt người Trung Quốc kéo đến tiệm mua kem.
“Tôi thấy hình như mình bị lừa rồi.” Lâm Sơ nuốt miếng vỏ ốc quế cuối cùng rồi lấy khăn giấy lau vụn sô-cô-la rơi trên tay, giọng điệu mang theo vài phần tủi thân.
Chu Nguyên Dã an ủi: “Thật ra vị cũng khá ngon mà.”
Lâm Sơ khẽ thở dài rồi hỏi lại: “Hướng dẫn viên Chu, tiếp theo chúng ta đi đâu?”
Chu Nguyên Dã nâng cổ tay xem giờ, thanh lịch giải quyết nốt phần kem: “Cô muốn đi bãi biển cát đen không?”
Lâm Sơ gật đầu đầy hứng thú.
Chỉ là nếu anh nói sớm với cô rằng gió ở bãi biển cát đen lớn như vậy thì cô nghĩ chắc là mình sẽ từ chối rồi.
Lúc này Lâm Sơ cảm thấy bản thân như đang đứng trong một hầm băng khổng lồ mà cửa thông gió thì vẫn không ngừng thổi hơi lạnh ra ngoài.
“Anh không thấy lạnh sao? Tại sao lại tới đây chứ!” Gió biển quá lớn, lớn đến mức Lâm Sơ phải gào lên mới nói được.
Nhưng Chu Nguyên Dã vẫn không nghe rõ, anh đột nhiên ghé sát vào mặt cô: “Cái gì cơ?”
Trong thoáng chốc, khoảng cách giữa môi Lâm Sơ và mặt anh chỉ còn vài centimet, chỉ cần cô tiến lại gần một chút nữa thôi dường như là có thể hôn nhau rồi, cô theo bản năng hơi ngả người ra sau.
Mãi không nghe thấy tiếng cô, Chu Nguyên Dã quay đầu lại, nhướng mày hỏi han.
Lâm Sơ ghé sát tai anh nói: “Tôi nói là tại sao bãi biển ở đây lại có màu đen?”
Chu Nguyên Dã kiên nhẫn giải thích: “Cát đen ở đây là những hạt dung nham được hình thành sau khi núi lửa phun trào, nham thạch nhiệt độ cao bị nước biển nhấn chìm rồi nhanh chóng nguội đi. Chẳng phải rất thú vị sao?”
Lâm Sơ đăm đăm nhìn anh và chờ đợi những lời anh chưa nói hết.
“Vạn vật trên thế gian đều có câu chuyện của riêng mình.” Chu Nguyên Dã đứng ở hướng gió, vô tình hay cố ý che chắn cho Lâm Sơ phần lớn cái lạnh.
Hóa ra, đây chính là lý do anh đưa cô đến nơi này.
Câu nói này của anh khiến tâm trạng cô bỗng chốc tốt hẳn lên.
Như nhìn thấy thứ gì đó, Lâm Sơ chạy bước nhỏ về phía trước vài bước rồi ngồi xổm xuống, nhặt một tảng băng to bằng lòng bàn tay trên bãi cát đen: “Anh xem, hình dáng của nó trông rất giống kim cương phải không?”
Cô hướng tảng băng về phía hoàng hôn rồi từ từ xoay nhẹ, nhìn xuyên qua tảng băng là một vùng biển bị phóng đại với hình thù không còn bình thường nữa.
Sau lưng cô, Chu Nguyên Dã sải đôi chân dài vững chãi tiến về phía cô.
“Cẩn thận!”
Một đợt sóng khổng lồ ập vào bờ rồi đập mạnh lên bãi cát.
Chu Nguyên Dã nhanh tay lẹ mắt tiến lên ôm lấy Lâm Sơ, nhưng vẫn chậm một bước, không kịp chạy khỏi phạm vi của con sóng.
Chờ nước biển rút đi, ống quần của Chu Nguyên Dã đã ướt đẫm, Lâm Sơ được anh ôm ngang eo nên đỡ hơn một chút nhưng đôi giày cũng không thoát khỏi sự tẩy lễ của nước biển.
Lâm Sơ vô thức ôm chặt lấy sau gáy Chu Nguyên Dã, trong mắt cô đầy vẻ ngỡ ngàng vì chưa kịp phản ứng.
“Xem ra phải về nhà thôi.” Chu Nguyên Dã ôm Lâm Sơ đi đến nơi không bị nước biển tràn tới mới nhẹ nhàng đặt cô xuống.
Sự ẩm ướt dưới chân bị gió lạnh thổi qua tạo thành cái lạnh thấu xương, Lâm Sơ cũng không biết biểu cảm hiện tại của mình trông như thế nào, có lẽ là sắp khóc đến nơi rồi: “Mau đi thôi mau đi thôi. Anh bị ướt nhiều hơn, có sao không?”
Sắc mặt Chu Nguyên Dã vẫn bình thản như thường, dường như đây là chuyện nhỏ không đáng nhắc tới: “Không sao.”
Trời dần về tối.
Khi trở về homestay, tuyết trước phòng Chu Nguyên Dã đã tan một ít nhưng hôm nay cả hai đều không còn sức để dọn tuyết nên quyết định đợi ngày mai có mặt trời rồi tính sau.
Chu Nguyên Dã nhường phòng tắm duy nhất cho Lâm Sơ còn mình thì đi thay một chiếc quần sạch trước.
Lâm Sơ lo anh bị cảm lạnh nên vội vàng tắm xong rồi chạy ra ngoài.
Không ngờ Chu Nguyên Dã đã bắt đầu chuẩn bị bữa tối.
Anh đang thái thịt bò trên đảo bếp, nghe thấy tiếng động liền ngẩng đầu nhìn cô một cái: “Hôm nay không đi ngang qua siêu thị, trong tủ lạnh chỉ còn thức ăn cô mua lúc trước, ăn tạm nhé.”
“Anh đang làm gì vậy?” Lâm Sơ mang theo hơi ẩm ấm áp chưa kịp tan hết đi đến bên cạnh Chu Nguyên Dã.
“Bố mẹ tôi nói cô ăn lẩu với họ rất vui, tôi đoán chắc cô khá thích món Tứ Xuyên.” Chu Nguyên Dã cho thịt bò đã thái lát vào đĩa rồi đổ nước sốt đã pha sẵn lên: “Bò nhúng nước, xào thêm chút rau nữa nhé?”
Mắt Lâm Sơ sáng bừng lên: “Được ạ, thịt bò còn phải ướp một lát, anh đi tắm trước đi. Để tôi xào rau cho.”
Chu Nguyên Dã đáp lại một tiếng sau đó cởi chiếc tạp dề màu đen không biết tìm thấy ở đâu ra, anh thuận tay choàng qua cổ Lâm Sơ và còn tinh ý vòng ra sau lưng giúp cô thắt một chiếc nơ bướm. Eo cô quá nhỏ nên dây thắt đã kéo đến cùng mà đối với cô vẫn hơi lỏng.
“Áo màu trắng, đừng để làm bẩn.”
“Vâng.” Lâm Sơ lấy rau củ đã được Chu Nguyên Dã rửa sạch trong bồn rửa ra.
Vì e ngại anh và sợ lại xuất hiện cảnh tượng ngại ngùng nào đó nên Lâm Sơ đã thay một bộ đồ lông dài tay dài chân, nhưng bộ đồ mặc nhà này cô mua rộng hơn một size nên tay áo hơi dài quá mức.
Cô tạm thời đặt rau xuống rồi giơ đôi bàn tay dính đầy nước lên: “Vậy giúp tôi xắn tay áo lên với.”
Chu Nguyên Dã đưa bàn tay như ngọc trắng ra, đầu ngón tay ấm áp thỉnh thoảng chạm vào da thịt cô, anh tỉ mỉ lật cổ tay áo của cô lên ba lớp để lộ cổ tay thanh mảnh: “Được chưa?”
“Rồi, anh mau đi đi.” Lâm Sơ thu tay lại rồi tiếp tục sơ chế rau.
Chu Nguyên Dã lấy đồ dùng thay rửa từ trong ba lô để trên sofa rồi đi vào phòng tắm.
Hơi ấm lúc nãy dường như vẫn còn lưu lại trên cổ tay Lâm Sơ, cô nhớ lại cảnh tượng Chu Nguyên Dã bế bổng mình lên để “cứu” cô ngày hôm nay.
Đây không phải lần đầu tiên.
Năm lớp 12, anh cũng từng cứu cô.
Đó chính là khởi đầu giữa hai người họ.
Trường của họ có một truyền thống, sau khi khai giảng năm lớp 12 sẽ tổ chức lễ trưởng thành, sau khi buổi lễ kết thúc là hoạt động dã ngoại của toàn khối. Việc này vừa là để rèn luyện ý chí của học sinh, giúp mọi người có thêm dũng khí đối mặt với những khó khăn thử thách sau khi trưởng thành, vừa là để cổ vũ tinh thần, sau đó tập trung dốc sức cho kỳ thi đại học.
Toàn bộ quãng đường dã ngoại dài khoảng hơn bốn mươi cây số và đi mất hơn bảy tiếng đồng hồ, cần leo núi và băng qua suối nhỏ, chính là đi một vòng quanh khu vực lân cận trường rồi cuối cùng quay về điểm xuất phát.
Khoảng cách đi bộ xa như vậy nên đến giai đoạn sau bị kiệt sức là chuyện rất bình thường.
Lâm Sơ chính là như vậy.
Dần dần thể lực cô không chống đỡ nổi, từ đầu hàng ngũ của lớp cô từ từ rơi xuống cuối hàng. Cuối cùng khi dẫm lên đá để qua suối, cô không cẩn thận trượt chân ngã xuống suối.
Mà Chu Nguyên Dã vừa hay là người dẫn đầu của lớp phía sau, anh lập tức nhanh nhẹn nhảy xuống suối rồi vớt cô lên.
Nước con suối này không sâu nhưng cũng đủ khiến Lâm Sơ khi ngã xuống bị ướt sũng toàn thân.
Chu Nguyên Dã bế ngang cô đi về phía bờ, anh tưởng cô vì sợ hãi mới ôm chặt lấy mình nhưng bên tai lại truyền đến lời thì thầm thẹn thùng của cô: “Bạn học, đồng phục của tôi bị ướt rồi.”
Tiết trời tháng Chín vẫn còn rất nóng nên nhà trường yêu cầu dã ngoại phải mặc đồng phục mùa hè thống nhất. Đồng phục mùa hè mặc vào tuy rất mát mẻ nhưng hễ gặp nước là dường như trở nên trong suốt.
“Cậu nghiêng người qua, dựa vào phía bên tôi thì sẽ ổn hơn.” Chu Nguyên Dã hiểu được nỗi lo lắng của cô nên đã đi chậm lại, cho đến khi thấy nhân viên y tế và giáo viên chủ nhiệm mang áo khoác cùng khăn lông đến anh mới tăng tốc leo lên bờ.
Sau khi đưa Lâm Sơ đến nơi, Chu Nguyên Dã trực tiếp tránh ánh mắt đi rồi chạy đuổi theo đội ngũ của lớp mình.
Anh không nhìn thấy khuôn mặt của cô gái này và cũng không biết tên của cô.
Thế nhưng, bóng lưng chạy đi của chàng thiếu niên ấy lại vĩnh viễn in sâu vào tâm trí cô gái.
Từ đó về sau, ánh mắt Lâm Sơ chưa bao giờ rời khỏi Chu Nguyên Dã.
Những cú bật nhảy khi anh chơi bóng rổ, sự nghiêm túc của anh trong giờ tự học buổi sáng, hay những lúc anh đùa giỡn với bạn cùng lớp trong giờ giải lao...
Cô đã vẽ lại mọi khoảnh khắc của anh thành tranh, trong tập tranh dày cộp ấy, toàn bộ đều là hình bóng anh.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
