Cốc… cốc… cốc…
Tiếng mõ canh đêm mơ hồ vọng lại bên tai. Bảo Anh sau khi đã rửa mặt chải đầu chỉnh tề liền xách chiếc đèn đồng, bước chân nhỏ nhẹ đi nhanh về chính phòng Đinh Tuyết Uyển. Nàng khẽ vén rèm, nhẹ nhàng bước vào trong.
Đúng lúc ấy, Hạ Thiền – người trực đêm – ôm chăn đệm đã gấp gọn, vừa ngáp vừa từ nội thất đi ra. Vừa trông thấy Bảo Anh, nàng lập tức khép miệng, vội vàng tiến lên hành lễ, hạ giọng nói:
“Bảo Anh tỷ tỷ đến rồi. Cô nương đã thức dậy.”
Nghe vậy, Bảo Anh không dám chậm trễ, đặt chiếc đèn đồng xuống, vội xoa hai bàn tay lạnh buốt rồi dặn:
“Chỗ này để ta lo, muội mau về nghỉ đi.”
“Vâng.”
Sau một đêm thức trắng, Hạ Thiền quả thực mệt mỏi rã rời, hai mắt khô ráp cay xè. Nàng cúi đầu ôm chăn đệm, lặng lẽ đi ngang qua Bảo Anh rồi rời khỏi chính phòng.
Đợi đến khi hai bàn tay đã ấm lên, Bảo Anh mới bước đến trước tấm rèm, khẽ nói:
“Thưa cô nương, đã sang canh tư, đến giờ nên thức dậy rồi ạ.”
Từ trong phòng vọng ra một giọng nói trong trẻo:
“Vào đi.”
Hiển nhiên người trong khuê phòng đã hoàn toàn tỉnh táo. Giọng nói thanh sạch như dòng suối trong giữa núi rừng, thấm thẳng vào lòng người, không hề mang chút lười biếng hay khàn đục của người vừa thức giấc.
Nghe tiếng ấy, khóe môi Bảo Anh bất giác cong lên. Nàng cúi mắt kiểm tra lại y phục của mình, chắc chắn không có điều gì thất lễ mới đưa tay vén tấm rèm lụa, bước vào trong.
Đi vòng qua bức bình phong tám cánh cao khoảng sáu thước vẽ cảnh “Xuân Sắc Mãn Viên”, nàng nhìn thấy cô nương đang mặc áo lót bằng gấm trắng, mái tóc đen dài buông xõa sau lưng, ngồi bên mép giường.
Bảo Anh vội mở tủ lấy bộ y phục đã chuẩn bị từ tối hôm trước, vừa đi tới vừa không giấu được vẻ trách móc:
“Sao cô nương lại không đợi nô tỳ dậy hầu hạ?”
Lý An Hảo khẽ vuốt lọn tóc trước ngực, mỉm cười nhàn nhạt:
“Ta thức từ sớm rồi, nằm nấn ná thêm một lúc, vừa mới ngồi dậy thôi.”
“Vừa mới dậy cũng không được.”
Bảo Anh nâng bộ váy áo bằng hai tay, đặt xuống bên giường. Ánh mắt lướt qua đôi mắt hoa đào long lanh của chủ nhân dưới ánh đèn vàng nhạt, nàng khom người giúp thay y phục, miệng vẫn không ngừng lẩm bẩm:
“Chỉ ít hôm nữa là sang tháng Mười, sáng sớm đã lạnh lắm rồi. Thân thể của các cô nương vốn quý giá, người tuyệt đối không được bất cẩn…”
Bốn đại nha hoàn hầu cận của Đinh Tuyết Uyển là Bảo Anh, Bảo Kiều, Bảo Lan và Bảo Đào, đều do chính mẫu thân của Lý An Hảo dạy dỗ từ nhỏ. Trước khi phu nhân qua đời, bà đã đưa cả bốn người đến Đinh Tuyết Uyển để hầu hạ nàng.
Lý An Hảo đứng dậy, dang hai tay để mặc Bảo Anh giúp mình thay y phục. Nghe nha hoàn vẫn nhỏ giọng cằn nhằn mãi không thôi, nàng chỉ biết bất đắc dĩ mỉm cười:
“Được rồi, đều nghe theo ngươi cả. Sẽ không có lần sau nữa.”
Những năm đầu sau khi mẫu thân qua đời, nếu không có bốn người họ cùng Tuân ma ma hết lòng che chở, thì với một đứa trẻ mới để tóc búi như nàng, vừa mất mẫu thân lại không được phụ thân yêu thương, dù mang danh đích nữ, cuộc sống trong hậu viện sâu kín này cũng chẳng thể dễ dàng.
Thói đời vốn thích nâng kẻ cao, đạp người thấp, Lý An Hảo hiểu điều ấy hơn bất kỳ ai.
“Cô nương đừng chê nô tỳ lắm lời. Phận nữ tử kiêng kỵ nhất là để cơ thể nhiễm lạnh, nếu không sau này sẽ…”
Nói đến đây, trong lòng Bảo Anh lại dấy lên oán giận. Nàng khẽ mím môi, nhưng đôi tay vẫn dịu dàng giúp chủ nhân mặc xong váy áo, rồi lấy thêm chiếc áo bông khoác ngoài.
Chỉ nghe vài câu, Lý An Hảo đã biết nàng đang nghĩ gì. Nụ cười trên môi nhạt đi đôi phần.
Vị phu nhân ở chính viện muốn chèn ép nàng, đích nữ do chính thất để lại, điều nàychẳng khiến nàng bất ngờ. Chỉ có điều… thủ đoạn của bà ta quả thực quá nông cạn.
Vừa mặc chỉnh tề xong, Bảo Kiều cũng dẫn theo hai nha hoàn bưng nước nóng bước vào.
Sau khi súc miệng, rửa mặt sạch sẽ, Lý An Hảo ngồi trước bàn trang điểm, lặng lẽ nhìn bóng mình trong gương.
Có lẽ vì lòng dạ luôn rộng mở, ngoại trừ khoảng thời gian ngay sau khi mẫu thân qua đời, nàng vẫn luôn ngủ ngon. Gương mặt hồng hào, làn da mịn màng như ngọc khiến nàng bất giác đưa tay lên chạm nhẹ.
Những ngón tay thon dài như búp măng khẽ lướt qua má, dưới đầu ngón tay là làn da mềm mại mịn màng. Nàng không mảnh mai yểu điệu theo thị hiếu của nữ tử đương thời, cũng không đầy đặn phồn thực như các mỹ nhân đời Đường.
Nàng giống mẫu thân.
Khung xương thanh tú nhưng nâng đỡ được da thịt, thân hình cân đối, chưa từng vì kiêng khem mà để bản thân chịu thiệt trong chuyện ăn uống.
Bảo Anh cầm chiếc lược ngọc, cẩn thận chải mái tóc đen dày của chủ nhân. Thi thoảng, ánh mắt nàng lại lướt qua hình ảnh phản chiếu trong gương.
Nói thật, cô nương nhà nàng tuy không gầy yếu như mấy vị tiểu thư khác trong phủ, nhưng lại thắng ở cốt tướng.
Đường nét gương mặt rõ ràng, ngũ quan thừa hưởng gần như trọn vẹn vẻ đẹp tinh xảo của vị phu nhân đã khuất. Đẹp hơn cả là đường viền cằm sắc nét, vừa vặn làm giảm bớt vẻ quá mức thanh tú của ngũ quan, khiến dung mạo thêm phần đoan chính và khí phách.
Lại bởi phu nhân quá cố thân thể yếu đuối, từ nhỏ cô nương đã theo Tuân ma ma học vài môn quyền cước để rèn luyện sức khỏe. Vì thế, dáng người nàng luôn thẳng tắp, phong thái đoan trang.
Dung mạo, khí chất và tư thái hòa quyện vào nhau, tạo nên một vẻ đẹp khó lòng diễn tả thành lời.
Đâu phải nàng thân là nô tỳ nên cố ý tâng bốc chủ tử mình. Khắp các khuê các tiểu thư trong kinh thành, nếu chỉ xét gia thế thì cô nương nhà nàng quả thực không phải người nổi bật nhất. Nhưng nếu luận cả gia thế, dung mạo lẫn phẩm hạnh, người có thể hơn được cô nương nhà nàng, e rằng chẳng quá năm đầu ngón tay.
Một khuê tú tri thư đạt lễ, đoan trang hiền thục như vậy, lại bởi đủ mọi cơ duyên trắc trở, thêm vào đó có kẻ lòng dạ hiểm độc cố tình ngáng đường, mà chuyện hôn sự bị chậm trễ đến tận hôm nay.
Chỉ còn vài ngày nữa, cô nương sẽ tròn mười chín tuổi.
Nếu phu nhân vẫn còn trên đời…
Nghĩ đến đây, Bảo Anh chỉ thấy lòng nặng như chì, cổ họng nghẹn cứng, sống mũi cay xè.
Mấy nha đầu như các nàng thì có chậm xuất giá thêm vài năm cũng chẳng sao. Theo hầu cô nương đã lâu, cuộc sống chẳng thiếu thốn điều gì, cũng không phải chịu khổ như những hạ nhân bên ngoài. Cùng lắm sau này vấn tóc làm ma ma trong phủ, vẫn có thể bình yên sống hết quãng đời còn lại.
Nhưng cô nương thì khác.
Người là đích nữ duy nhất của Ninh Thành bá đương nhiệm.
Tuy phủ Ninh Thành bá chỉ thuộc hàng cuối trong số các phủ huân quý, nhưng Đại Tĩnh lập triều hơn trăm năm, những gia tộc được phong tước mà còn truyền thừa đến nay vốn chẳng còn bao nhiêu. Dẫu sao cũng là gia môn danh giá, có địa vị trong kinh.
Cô nương nhà nàng xứng đáng có được một mối lương duyên tốt đẹp.
Chỉ tiếc… trong lòng Bá gia, e là vẫn chưa thể buông bỏ khúc mắc năm xưa.
Đúng lúc ấy, Bảo Lan bưng một bát sữa bò vừa hâm nóng cùng một đĩa bánh thủy tinh hoa hồng mới làm bước vào nội thất.
“Cô nương, nhân lúc còn nóng, người dùng một chút đi ạ.”
“Vất vả cho ngươi rồi.”
Lý An Hảo nhận lấy bát sữa, khẽ nhấp một ngụm. Qua tấm gương đồng, nàng lặng lẽ nhìn Bảo Anh đang cúi đầu chải tóc cho mình.
Thoạt nhìn, Bảo Anh vô cùng chăm chú, nhưng nàng biết rõ đối phương lại đang tự chuốc lấy phiền não.
Khóe môi Lý An Hảo khẽ cong lên.
Vị tỷ tỷ này… lại bắt đầu tự giày vò bản thân rồi.
Nàng cũng không lên tiếng vạch trần, chỉ quay sang dặn Bảo Kiều đang đứng hầu bên cạnh:
“Lát nữa ngươi theo ta đến chính viện thỉnh an.”
“Vâng, thưa cô nương.”
Nghe thấy lời ấy, Bảo Anh cũng không nói thêm gì. Nàng cẩn thận chải cho mái tóc suôn mượt, rồi đổi sang chiếc lược bí dày để búi tóc cho Lý An Hảo.
Đôi khi nghĩ lại, nàng lại cảm thấy, năm đó khi vị phu nhân ở chính viện nảy lòng tham, nhòm ngó của hồi môn của cố phu nhân, có lẽ nàng và Tuân ma ma nên mắt nhắm mắt mở, tạm thời nhẫn nhịn một bước. Đợi đến khi hôn sự của cô nương được định đoạt rồi, sau đó tính sổ cũng chưa muộn.
Ai ngờ mấy năm sau, ba vị cữu lão gia đều lần lượt bị điều ra ngoài nhậm chức, khiến cô nương mất đi chỗ dựa ở kinh thành. Chưa được bao lâu thì lão Bá gia lại qua đời, hôn sự của cô nương vì phải thủ hiếu mà tiếp tục trì hoãn thêm ba năm.
Giờ đây, điều Bảo Anh mong mỏi nhất chỉ là lão phu nhân được mạnh khỏe, sớm từ trang viện ở Giang Nam hồi phủ.
Nếu cứ kéo dài thế này… cô nương nhà nàng thật sự sẽ chẳng còn hy vọng gì nữa.
…
Đã vào cuối thu, trời sáng muộn hơn thường lệ.
Đầu giờ Mão, Lý An Hảo dẫn theo Bảo Kiều và Oanh Ca rời khỏi Đinh Tuyết uyển, đi về phía chính viện ở phía đông phủ - Tử Xuân viện.
Ba người bước trên hành lang có mái che. Dẫu Bảo Kiều và Oanh Ca mỗi người cầm một chiếc đèn lồng đi hai bên, ánh đèn vàng nhạt vẫn chẳng thể xua tan màn đêm dày đặc bao trùm bốn phía.
Phủ Ninh Thành bá nói lớn không lớn, nói nhỏ cũng chẳng nhỏ.
Toàn phủ gồm năm tiến viện, nằm gần hoàng cung, chiếm gần một phần ba khu Phong Hòa lý. Tòa phủ đệ này cũng như tước vị Ninh Thành bá, đều do Thánh Tổ hoàng đế ban thưởng năm xưa.
Chỉ khác một điều.
Phủ đệ đã trở thành sản nghiệp đời đời của họ Lý, còn tước vị Ninh Thành bá lại là tước thế tập có hạn, truyền đến đời thứ năm thì chấm dứt.
Đời phụ thân nàng… chính là đời cuối cùng.
Đối với Lý An Hảo, chuyện ấy chẳng có gì đáng tiếc.
So với những công thần khai quốc chân chính, tổ tiên họ Lý khi theo Thánh Tổ dựng cờ bình định thiên hạ vốn chỉ nhờ đi theo Phụng An Quốc công phủ mà hưởng ké công lao. Từ đầu đến cuối, tổ tiên họ gần như chưa từng đổ một giọt máu nào.
Đại Tĩnh lập triều đến nay đã một trăm ba mươi hai năm. Trong khoảng thời gian ấy, ngai vàng đã đổi qua sáu đời hoàng đế, mà vị sau còn thủ đoạn hơn vị trước.
Bao nhiêu thế gia vọng tộc lần lượt bị thanh trừng, hết đợt này đến đợt khác, máu chảy thành sông. Còn phủ Ninh Thành bá có thể bình yên tồn tại đến tận hôm nay…
Nói cho cùng cũng phải cảm tạ tổ tiên họ Lý sinh được toàn những hậu nhân tầm thường, không ai đủ bản lĩnh gây sóng gió.
Thiên gia cũng cần giữ thể diện. Với những gia tộc đã chẳng còn mấy uy hiếp như Lý gia, triều đình cũng lười phí công động đến.
Bởi vậy, theo Lý An Hảo thấy, phụ thân nàng - vị Ninh Thành bá đương nhiệm - cũng nên sớm dẹp bỏ ý định luồn cúi mưu cầu quan lộ.
Tấm biển “Ninh Thành bá phủ” treo trước cổng phủ kia, đối với người ngoài là vinh hiển, nhưng đối với Lý gia lại chẳng khác nào một thanh đao luôn lơ lửng trên đỉnh đầu. Chỉ khi nào hoàng gia thu hồi tước vị ấy, Lý gia mới thực sự được yên ổn.
Đáng tiếc, phụ thân nàng lại không nhìn thấu điều này. Ông cũng chẳng chịu ngẫm xem, vị Hoàng thái hậu xuất thân từ Phụng An Quốc công phủ, vì sao chỉ chưa đầy ba năm sau khi tân đế đăng cơ, đã chủ động xin rời cung đến Hộ Quốc tự tụng kinh cầu phúc cho Đại Tĩnh, rồi từ đó đến nay vẫn chưa một lần hồi cung.
Rõ ràng mẫu thân ruột của Hoàng đế là Ý Quý thái phi vẫn còn tại thế.
Lẽ nào…
Hoàng thái hậu nhiều năm không chịu hồi cung, là vì e ngại Hoàng đế sẽ vì quá tôn kính mẫu thân ruột là Ý Quý thái phi mà vô tình thất lễ với đích mẫu hay sao?
Đương nhiên không phải.
Người ngoài có lẽ không nhìn ra, nhưng chỉ cần tinh ý một chút cũng đủ hiểu rằng, Hoàng thái hậu rời cung, chính là đang chủ động lùi một bước, tránh để ngoại thích Phụng An Quốc công phủ tiếp tục đứng giữa đầu sóng ngọn gió, khiến Hoàng đế khó xử.
Đó mới là cách bảo toàn cả gia tộc.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


