: Lạc Lạc
Beta: Nguyệt Vi Yên, Vũ Ngư Nhi
Hoàng thượng cúi đầu đặt một nụ hôn nhẹ nhàng như cánh bướm lên mi mắt nàng, hỏi: "Hoàng hậu đang suy nghĩ điều gì?"
Tiết Tĩnh Xu mở một bên mắt, liếc nhanh qua hắn rồi lại cụp xuống, không nói câu nào.
Hoàng đế đưa lưỡi lướt nhanh trên mí mắt của nàng.
Mí mắt Tiết Tĩnh run rẩy kịch liệt, hai tay ôm hoàng đế chặt hơn một chút, không nhịn được nhẹ giọng gọi hắn: "Hoàng thượng..."
Rõ ràng nàng vô thức kêu hoàng đế nhưng hắn lại cố tình xuyên tạc ý nàng: "A? Hoàng hậu đang nhớ ta sao? Đây là vinh hạnh của ta."
Tiết Tĩnh Xu mím chặt môi không lên tiếng, tránh việc lại bị hắn nắm thóp rồi nói lung tung.
Tiết Tĩnh Xu đành lặng lẽ đưa mắt nhìn hắn: "Thì ra lí do bệ hạ hao tổn tâm trí hối thúc thiếp ăn cơm là vì việc này."
Hoàng đế nói: "Bắt hoàng hậu ăn nhiều cơm là lo cho sức khỏe của nàng, thế nhưng nếu còn có chỗ tốt khác thì hưởng thụ một chút có là gì đâu?"
Tiết Tĩnh Xu lầm bầm: "Có phải bệ hạ lại xem quyển sách kia không? Vì sao mà miệng càng ngày càng xấu xa..."
Hoàng đế cúi đầu hôn nàng: "Nơi nào xấu xa? Hoàng hậu xem giúp ta một chút."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)