: Nguyệt Vi Yên
Hai người nói về kinh Phật một chút, đột nhiên thái hoàng thái hậu đổi chủ đề hỏi nàng: "Đêm qua hoàng thượng ở lại cung Tê Phượng hả?"
Trong lòng Tiết Tĩnh Xu vô cùng căng thẳng, gật đầu, đứng dậy thi lễ một cái rồi nói: "Là bệ hạ lo thân thể con bị lạnh, lo đêm con không ngủ được nên mới không theo quy củ, xin hoàng tổ mẫu đừng trách cứ bệ hạ, là do con không phải."
Thái hoàng thái hậu nhìn nàng trong chốc lát mới cười nói: "Đứa ngốc này, con cho rằng ta muốn trách con? Cái này cũng chẳng phải chuyện lớn gì, đám quan muốn nói thì cứ cho họ nói đi. Hoàng đế cả ngày bận trăm công ngàn việc, vì giang sơn, một giây cũng không được buông lỏng, trong hậu cung cho hắn thả lỏng một chút thì đã sao? Nếu lúc nào cũng bắt hắn căng như dây đàn thì chẳng mấy chốc người sẽ sụp đổ.
Huống hồ ta biết rõ xưa nay con là một người vô cùng tuân thủ lễ nghĩa, nếu không phải hoàng đế cứ khăng khăng như vậy thì sao con lại theo hắn? Cứ ngồi xuống đi, không cần căng thẳng như vậy."
Tiết Tĩnh Xu hơi mấp máy môi rồi mới chậm rãi ngồi xuống.
Thái hoàng thái hậu lại nói: "Nhìn con bảo vệ hoàng thượng như thế, ta rất vui. Vợ chồng là phải vậy, ngươi che chở ta, ta bảo vệ ngươi, trong tâm trong mắt đều là đối phương, như vậy mới có thể lâu dài.
Nhưng không thể chuyện gì con cũng nghe theo ý hoàng đế. Đôi khi hắn đưa ra yêu cầu không hợp lí thì con phải khuyên nhủ hắn. Chức trách của hoàng hậu không giống như các phi tử bình thường. Các phi tử kia chỉ một lòng nghĩ cách nhận được sủng ái của hoàng đế, sinh được hoàng tử là cả đời không cần lo nghĩ. Con là hoàng hậu, là mẫu nghi thiên hạ, thiên hạ chi mẫu, phải làm gương cho thiên hạ."
Tiết Tĩnh Xu trịnh trọng gật đầu, "Dạ, cẩn tuân lời dạy bảo của hoàng tổ mẫu."
Thái hoàng thái hậu nhìn nàng một cái, cầm tay nàng vỗ nhè nhẹ: "Chuyện hôm tiệc đón xuân ta cũng biết hết rồi. Tiết gia chúng ta chẳng có được mấy đứa con trai bản lĩnh.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
