Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Hóa Ra Người Mà Nàng Trêu Chọc Chính Là Biểu Ca Chương 6:

Cài Đặt

Chương 6:

Lục Hành đang nói chuyện với thuộc hạ. Trong đêm tối, thần sắc hắn vốn thong thả, nhưng sau khi nghe câu nói của Tiểu Cốc lại đột nhiên sững người, ánh mắt sâu thẳm trầm xuống, hắn quay người nhìn về phía xe ngựa.

“Chuyện gì vậy?”

Hồ Lục vốn cũng đang nói chuyện hăng say, thấy hắn đột ngột dừng lại, đành phải ngượng ngùng sờ mũi ngậm miệng.

“Thuộc hạ đi xem thử.”

Lời Hồ Lục chưa dứt, Lục Hành đã quay ngựa đi về phía xe. Nửa người Tiểu Cốc gần như đã nhoài ra ngoài.

“Nhị gia, Nhiên Nhiên tỷ người đầy mồ hôi lạnh, ta gọi tỷ ấy cũng không trả lời!”

Lục Hành nhíu chặt mày.

Hắn xuống ngựa, nhanh chóng lên xe, không đợi Tiểu Cốc nói gì, bàn tay lớn đã đặt lên trán Lâm Nhiễm.

Quả thực đầy mồ hôi.

“Nàng bị như vậy từ khi nào?”

Tiểu Cốc sắp khóc đến nơi: “Ta, ta... ngủ quên mất, cũng không rõ lắm. Chỉ là trong mơ nghe thấy tiếng tỷ tỷ, mở mắt ra mới phát hiện.”

Lông mày Lục Hành nhíu lại thành một đường, hắn đưa tay ra bắt mạch cho nàng, ánh mắt dời xuống, đột nhiên sững người trong giây lát.

Trên vạt váy xuất hiện một vệt đỏ chói mắt. Tiểu Cốc cũng nhìn thấy, liền ngây người tại chỗ.

Nàng ấy còn chưa kịp phản ứng, Lục Hành đã bế ngang Lâm Nhiễm lên, bước ra khỏi xe ngựa. Tiểu Cốc vội vàng đi theo.

“Gia?” Hồ Lục thấy chủ nhân nhà mình bế Lâm Nhiễm xuống, không khỏi trừng lớn mắt. Lục Hành lạnh nhạt liếc hắn ta một cái, ra lệnh: “Ngươi dẫn đội ngũ tiếp tục đi, ta sẽ đuổi theo sau.”

Hồ Lục vội nói: “Gia định đưa Lâm cô nương đi gặp đại phu sao? Trong đội ngũ có lang trung mà.”

Lục Hành không trả lời, chỉ ôm Lâm Nhiễm lên ngựa. Hắn ngồi trên ngựa, Lâm Nhiễm chỉ có thể tựa vào lòng hắn.

Không một lời giải thích thêm, Lục Hành liền thúc ngựa mang Lâm Nhiễm rời khỏi đội ngũ. Con tuấn mã phi nước đại trong đêm tối, Hồ Lục và Tiểu Cốc thậm chí còn chưa kịp phản ứng, đã chỉ còn thấy bụi đất tung bay.

Tiểu Cốc ngây ngốc hỏi: “Nhị gia định đưa Nhiên Nhiên tỷ đi đâu vậy?...”

Hồ Lục cắn răng, vẻ mặt có chút bực bội, lông mày cũng dần nhíu lại...

Hai khắc sau, Lục Hành đã đến một thôn trấn nhỏ.

Phòng trọ của dịch quán vắng khách, tiểu nhị đang đứng ngáp ở cửa. Cửa đột nhiên bị đẩy mạnh ra, sau đó là một túi tiền bay tới.

“Một phòng thượng hạng, chuẩn bị nước nóng!”

Tiểu nhị thấy tiền sáng mắt, cơn buồn ngủ lập tức bay đi đâu mất.

“Đi ngay đây! Đi ngay đây!”

Lục Hành nhanh chóng bế người vào phòng đặt xuống. Lâm Nhiễm quả thực có chút không tỉnh táo, khi tiếp xúc với chăn nệm mềm mại, nàng theo bản năng lại co người lại. Nào ngờ eo đột nhiên bị ai đó ôm lấy từ phía sau, có người bắt đầu cởi thắt lưng của nàng.

Ký ức bị mấy kẻ kia suýt xâm phạm ùa về, Lâm Nhiễm gần như theo bản năng mà khóc thét lên, hai tay cũng bắt đầu vung loạn xạ.

“Chát” một tiếng, một cái tát chuẩn xác rơi xuống má phải của Lục Hành. Lực tát rõ ràng không nhỏ, động tác của Lục Hành khựng lại, hắn mạnh mẽ nhắm chặt mắt, gân xanh trên tay cũng giật giật.

Ấy thế mà Lâm Nhiễm không hề hay biết, tát một cái xong còn chưa đủ, lại bắt đầu khóc lóc la hét.

“Tên khốn, vô sỉ, đồ tiểu nhân bỉ ổi.”

Những lời tương tự cứ thế tuôn ra, Lục Hành mở mắt, bị mấy câu nói lặp đi lặp lại này làm cho tức cười.

“Đừng động đậy.” Hắn hạ giọng, ghé sát vào tai nàng.

“Ta không chạm vào ngươi, nhưng nếu ngươi còn động đậy nữa, chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo, ta không dám chắc đâu.”

Giọng hắn mang theo một tia cố ý trêu chọc, hơi thở nguy hiểm trong lời nói khiến tiểu mỹ nhân trên giường lập tức im bặt, quả thực ngừng khóc lóc, còn sợ hãi co người vào trong.

Lục Hành: Đồ phiền phức.

Chúc mừng Thế tử gia đạt được thành tựu (Ăn tát của thê tử 1/100)

****

Thấy nàng cuối cùng cũng chịu yên, Lục Hành lại cởi y phục của nàng ra. Lâm Nhiễm lúc này không quấy nữa, nhưng cảm giác khó chịu vẫn còn đó, nàng cứ cựa quậy không chịu để người khác chạm vào. May là tiểu nhị mang nước nóng đến rất kịp thời, Lục Hành bèn bế nàng lên, đi thẳng vào phòng tắm.

Lục Hành nhanh chóng cởi bỏ y phục của nàng. Chút sức lực yếu ớt của Lâm Nhiễm trong mắt hắn chẳng khác nào mèo con cào cấu. May là vừa chạm vào nước nóng, Lâm Nhiễm bỗng ngừng lại. Cả người nàng dính đầy mồ hôi lạnh, nhớp nháp khó chịu. Lúc này được ngâm mình trong nước nóng, rõ ràng đã dễ chịu hơn nhiều.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc