Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Hóa Ra Người Mà Nàng Trêu Chọc Chính Là Biểu Ca Chương 5:

Cài Đặt

Chương 5:

Tiểu Cốc ngửi thấy mùi thuốc liền nhíu mày, cũng không hiểu tại sao Nhiên Nhiên tỷ rõ ràng không bị thương mà lại phải uống thuốc.

Lâm Nhiễm uống một hơi cạn sạch, đưa tay lấy một viên mứt: “Không phải chuyện gì to tát đâu, không sao cả.”

Tiểu Cốc ngây ngô gật đầu.

Lâm Nhiễm nhìn nàng ấy, giọng nói dịu dàng hơn: “Ta vừa hỏi Nhị gia, ngài ấy nói chúng ta còn mười ngày nữa là đến Trường An. Ở Trường An muội có người thân nào không? Đã nghĩ đến nơi nào để đi chưa?”

Ánh mắt Tiểu Cốc có chút ảm đạm: “Không có... Nhà của muội ở Biện Châu đã không còn, càng không quen biết họ hàng nào ở Trường An...”

“Tỷ tỷ đến Trường An nhất định sẽ đi theo Nhị gia phải không? Xin tỷ tỷ cho muội đi theo làm một nha hoàn bên người nhé. Tay chân muội rất lanh lẹ, nhất định sẽ chăm sóc tốt cho tỷ tỷ!”

Ánh mắt Tiểu Cốc tràn đầy mong đợi, môi Lâm Nhiễm mấp máy, không nói được lời nào.

Nàng muốn giúp Tiểu Cốc, nhưng hiện tại bản thân nàng còn khó giữ, làm sao có thể sắp xếp chỗ ở cho nàng ấy.

Đối diện với ánh mắt trong veo và đầy mong đợi của Tiểu Cốc, Lâm Nhiễm chỉ có thể cười khổ nói một lời nói dối thiện ý: “Đợi đến Trường An rồi xem Nhị gia sắp xếp thế nào, ta nhất định sẽ nghĩ cho muội.”

“Đa tạ Nhiên Nhiên tỷ!”

Lục Hành quả thực nói là làm, đã nói mười ngày nữa đến Trường An thì buổi chiều liền ra lệnh xuất phát khỏi khách điếm. Lâm Nhiễm không nói hai lời, nhanh chóng thu dọn hành lý gọn gàng, cùng Tiểu Cốc lên xe ngựa.

Đoàn người đi cùng toàn là những nam nhân cưỡi ngựa, chỉ có duy nhất một chiếc xe ngựa, đó là chiếc xe được đặc biệt chuẩn bị cho Lâm Nhiễm khi ở Biện Châu.

Trời dần tối, Lâm Nhiễm vén rèm xe nhìn ra ngoài.

Nàng phát hiện ra họ luôn đi đường vào ban đêm. Về điều này, Lâm Nhiễm đã có rất nhiều phỏng đoán.

Xe ngựa vội vã đi trong đêm, Lâm Nhiễm có chút buồn ngủ. Trong xe có một chiếc giường mềm rộng rãi, nàng nằm cũng khá thoải mái, dần dần chìm vào giấc ngủ...

Mãi đến nửa đêm, nàng đột nhiên bị đau đến tỉnh giấc.

Lâm Nhiễm mở mắt, nhạy bén nhận ra sự khác thường của cơ thể. Nửa người dưới lạnh buốt, bụng dưới đau quặn thắt. Nàng thầm nghĩ không hay rồi, tuy kỳ kinh của nàng trước nay không đều, nhưng cũng không đến mức mới nửa tháng đã lại đến... Nàng ôm bụng, nghi ngờ là do bát thuốc hôm qua đã uống.

Lâm Nhiễm ôm bụng, có chút bối rối.

Bây giờ là đêm khuya, nàng tự nhận mình không có gan cũng không có sức nặng để khiến Nhị gia dừng đoàn xe vì mình. Huống hồ, trong rừng sâu núi thẳm này, chắc cũng không có dịch quán nào để nghỉ lại.

Lâm Nhiễm thở dài, ngoài đau bụng còn có chút đau đầu.

Tiểu Cốc đang cuộn mình ngủ ngon lành trong góc. Lâm Nhiễm cố gắng hết sức nhẹ nhàng. Tình hình hiện tại, chỉ có thể thay quần áo ngay trên xe ngựa trước, hy vọng đến sáng có thể dừng chân ở một dịch quán nào đó.

Sau khi lặng lẽ thay xong, Lâm Nhiễm co người lại như một con tôm, nép vào một bên giường. Nàng cắn chặt răng không một tiếng rên la, trong lòng không ngừng tự nhủ.

Chỉ là đau bụng kinh một chút thôi, nhịn một chút là được.

Suốt chặng đường bao nhiêu khổ cực cũng đã nhịn được rồi, sắp đến Trường An rồi, ráng nhịn thêm một chút nữa thôi...

Nàng gần như dựa vào ý niệm đó để ép mình ngủ lại, chỉ là trong mơ cứ lẩm bẩm mê sảng, những giọt mồ hôi lớn từ trán lăn xuống. Ngay cả bản thân nàng cũng không biết mình thật sự đã ngủ thiếp đi, hay là đau đến ngất đi trong tỉnh táo.

Tiểu Cốc bị tiếng mê sảng khe khẽ đánh thức. Tỉnh dậy liền thấy Lâm Nhiễm đang co người trong góc, ôm bụng trông vô cùng đau đớn. Nàng ấy hoảng hốt, vội vàng chạy đến: “Nhiên Nhiên tỷ? Tỷ sao vậy?”

Lâm Nhiễm đã không thể trả lời nàng ấy.

Tiểu Cốc gọi hai ba lần, thấy Lâm Nhiễm gần như không có phản ứng, liền đưa tay sờ trán nàng, mồ hôi lạnh đầm đìa.

Tiểu Cốc vội rụt tay lại, rồi không chút do dự vén rèm xe, lớn tiếng gọi ra ngoài: “Dừng xe! Nhị gia! Nhiên Nhiên tỷ bị bệnh rồi, phiền ngài dừng xe!”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc