Là người của một trăm năm sau, Tần Du có thể hiểu quan điểm của đại thái thái, nhưng cũng không có cách nào đồng ý với điều này, có điều những lời bà nói có chút động trúng nội tâm cô, đó chính là đi Thượng Hải.
Đến Thượng Hải gặp mặt Tống Thư Ngạn, nếu đã không muốn ở bên nhau vậy thì chính là chia tay mà không có cảm giác khó khăn. Dù sao thì bản thân cũng có tiền, nếu Thượng Hải không đủ thuận tiện, cô sẽ mua vé đến Mỹ hoặc Châu Âu.
“Mẹ, con nghe theo mẹ.” Tần Du ngoan ngoãn đồng ý.
Khuôn mặt đại thái thái toát lên vẻ vui mừng: “Vậy thì tốt, mẹ sẽ bố trí ổn thỏa, sai người mang thư đến cho Thư Ngạn, qua vài ngày nữa sẽ đi Thượng Hải?”
“Vâng!” Tần Du trả lời đại thái thái, cô lại nhớ ra một điều gì đó: “Mẹ, mấy ngày nay con để thợ may trong nhà sửa lại vài bộ váy, hôm nay đã bị mẹ ba nói rồi.”
“Mẹ ba của con chính là người có tính khí nóng nảy.” Thái thái có thể trấn trụ được tam di nương, có điều phần lớn bà đều nhẫn nhịn vị thϊếp này của lão gia.
“Con không phải nói mẹ ba, con là nói đến thợ may, có điều là ba cái váy eo , tại sao lại nói con chiếm quá nhiều thời gian? Hoặc là thợ may lười biếng, hoặc là phụ nữ trong nhà may quá nhiều quần áo.”
Đại thái thái vỗ cánh tay cô: “Mẹ biết, đây đều là những chuyện nhỏ nhặt. Con vẫn còn phải học cách rộng lượng, có một số việc mở một mắt nhắm một mắt mới được.”
Tần Du biết đây là cách sống sinh tồn của đại thái thái, chỉ có như vậy cả nhà thái thái mới có thể cùng nhau sinh sống, Tần Du lại không muốn như vậy.
Mấy ngày tiếp theo Tần Du dọn phòng cho ngũ di thái sắp đến, tạm thời cô vào ở chỗ của đại thái thái.
Cô chuyển tất cả của hồi môn đến nhà kho của Đại thái thái, đưa chìa khóa cho đại thái thái: “Mẹ, chìa khóa con đưa cho mẹ.”
“Nhã Vận, bên cạnh con không có ai chu đáo cả. Hay là đưa Vân Nhi sang đó nhé.”
Nghe những lời này, Đại thái thái càng thêm cảm thấy cô con dâu này hiểu chuyện, đều tại con trai nhà mình bị mê muội đầu óc trước sự tự do yêu đương, tự do hôn nhân gì đó bên ngoài. Đại thiếu phu nhân của nhà họ Tống phải là người có tri thức hiểu lễ nghĩa như Nhã Vận.
Trong khi mẹ chồng và con dâu đang nói chuyện, thì Tam di thái đi vào: “Đại tỷ, chị đuổi thợ may Lý đi rồi, bộ sườn xám của em phải làm sao.”
Đại thái thái bị bà ta đột ngột đi vào quấy rầy nên có chút không vui: “Đã cho người đi tìm thợ may, đợi mười ngày nửa tháng sẽ đến, nếu em đợi không kịp thì có thể vào thành phố tìm thợ may.”
“Một thợ may xa lạ làm sao may được sườn xám đẹp, đặc biệt là phần nách, nếu may không đẹp, may xong phải sửa lại nữa, em không biết liệu mình có thể mặc nó vào mùa xuân này không.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
