Trần Lục tiểu thư biết nhà họ Phó không có kiểu ép duyên này kia, cho nên không phải là chuyện của Phó Gia Thụ, quan hệ của Phó Gia Thụ và đại thiếu gia nhà họ Tống lại cực kỳ tốt, cô ấy hỏi: “Người em nói chẳng lẽ là vị phu nhân đính hôn từ nhỏ của Tống Thư Ngạn?”
“Đúng vậy!”
“Những lời này, tại sao lại là em nói? Chị nghe người ở quê nói, Tống Thư Ngạn chạy trốn ngay trong đêm. Nếu như cậu ta không thích, lại không hy vọng cô gái này phí thời gian cả đời, cậu ta nên nói với người ta đi chứ?”
“Anh ấy cũng nói qua cái phiền não này với em, lúc trước em cũng khổ sở mà không nghĩ được cách nào. Nhìn thấy chị, em mới nhớ tới. Nếu như chị đồng ý, em sẽ nói cho anh Thư Ngạn.”
“Có thể, chờ chị trở về từ quê, em bảo cô ấy đến tìm chị.” Trần Lục tiểu thư nhớ đến khốn đốn năm đó cùng mình, cũng hy vọng có thể giúp đỡ cho người khác một lần.
Xe đi tới ga tàu hỏa, Phó Gia Thụ đậu xe dưới bóng cây cầm hành lý cho ba mẹ con bọn họ, tiên ba người vào ga tàu hỏa.
Trở lại trong xe, anh lấy ra một tờ giấy viết [thiếu phu nhân của nhà họ Tống ở Ninh Ba] từ trong ngăn kéo.
Lật qua lật lại nhìn, một người phụ nữ không có tên họ, cô được đánh dấu là đại thiếu phu nhân nhà họ Tống, nhiệm vụ của cô chính là sinh cháu trai trưởng cho nhà họ Tống, nhưng mà nhiệm vụ này đã định trước cô không thể nào hoàn thành, người này cũng giống như tờ giấy này chỉ có hai màu đen trắng, nếu không có tác động của ngoại lực, chỉ sợ là bi kịch đã định trước ?
Không biết một chút ít trợ giúp của mình, có thể làm thay đổi vận mệnh của cô ấy hay không?
Phó Gia Thụ cầm theo tờ giấy kia đi vào bên trong, trên tấm bảng đen ở chỗ cổng ra vào, có viết thời gian đoàn tàu đến trạm, còn khoảng năm sáu phút nữa, anh tìm một chỗ ít người qua lại đứng đợi một lát, mãi cho đến khi tiếng chuông vang lên, anh lại đi tới cổng ra vào một lần nữa.
Lại nhìn xem cách ăn mặc của cô ấy, cách phối đồ kết hợp giữa Trung Quốc và Phương Tây, vậy mà không có chút cảm giác đột ngột nào.
Thân trên là một chiếc áo sơ mi tay bồng phong cách Tây, váy ở phía dưới thế mà lại là váy thêu hình đầu ngựa mà phụ nữ ở quê thường mặc, chỉ là chiếc váy xanh đen kia lồng ở ngoài áo sơ mi, siết lấy vòng eo nhỏ thon dùng một bàn tay là có thể ôm hết được, chân đi một đôi giày cao gót màu đen, trên tay xách theo một chiếc túi xách màu xanh lam nhạt.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)