Hai người nói chuyện cũng ổn rồi, Phó Gia Thụ cùng Tống Thư Ngạn đi về phía văn phòng, anh mở cửa phòng vệ sinh, vặn mở vòi nước máy cúi đầu rửa tay, Tống Thư Ngạn đứng ở bên cạnh: “Lúc ra khỏi nhà, cha tôi có nói cho tôi, ông ấy vẫn phải dùng máy móc của Anh Quốc hoặc là của Nhật Bản, tôi nghĩ bộ phận lớn máy mốc ở xưởng mới vẫn sẽ sử dụng máy móc của Anh Quốc hoặc là Nhật Bản, máy móc bên anh tôi sẽ cho vào hai bộ.”
Phó Gia Thụ rửa tay xong, dùng khăn lông lau tay: “Nếu không thể sắp xếp được, anh cho tôi mặt mũi cũng không thú vị, ngược lại cũng không cần thiết phải suy xét quan hệ giữa chúng ta, trên thương trường vẫn là chỉ nói chuyện làm ăn thì tốt hơn.”
Phó Gia Thụ cởϊ qυầи áo lao động ra, mặc áo khoác tây trang vào: “Đi thôi, lại không quay về, tiểu nha đầu kia sắp tức giận rồi.”
Tống Thư Ngạn lên xe của Phó Gia Thụ. Phó Gia Thụ lái xe ra khỏi cửa lớn củanhà máy.
Tống Thư Ngạn bất đắc dĩ mà nói: “Mẫu thân của tôi gửi thư cho tôi, bà ấy muốn đưa cô ta đến Thượng Hải, sợ tôi không thích cô ta, bảo cha tôi lại ra lệnh vào tai của tôi một lần nữa. Trước khi ra khỏi nha bị cha tôi bắt lại, cho nên bị trì hoãn.”
Tống Thư Ngạn và Phó Gia Thụ, liền giống như hai nhà của bọn họ làm hai phú thương lớn ở Ninh Ba, đã có hợp tác rất sâu, lại là cạnh tranh với nhau, là cái loại không ai nhường ai trong âm thầm. Hai người này cùng nhập học, lớn lên dưới sự so sánh lẫn nhau, chỉ là hai người đều cực kỳ xuất sắc, cũng không thể nói chắc ai tốt hơn ai, nhưng thật ra mấy năm nay đi du học cùng nhau, ở nước ngoài giúp đỡ lẫn nhau, trở thành bạn tốt không giấu diếm gì nhau.
Biết anh ấy trở về đã bị bắt bái đường thành thân, Phó Gia Thụ vô cùng đồng tình với anh ấy, hiện tại lại bị cưỡng bách viên phòng, thậm chí anh cũng có thể tưởng tượng ra, mẹ của Tống Thư Ngạn, ăn mặc quần áo tối màu, cầm Phật Châu niệm kinh với Tống Thư Ngạn: “Nối dõi tông đường, nối dõi tông đường…”
Nghĩ tới đây, anh không nhịn được muốn cười ra tiếng, Tống Thư Ngạn nghiêng đầu: “Cậu cười cái gì đó?”
“Tôi đang tưởng tượng ra cảnh mẹ của anh niệm kinh cho anh nghe.” Phó Gia Thụ hỏi anh ấy: “Vậy anh tính toán làm sao bây giờ? Cô ấy… Dù sao cũng là người vợ đã bái đường cùng anh.”
Tống Thư Ngạn nhìn Phó Gia Thụ: “Tôi muốn nhờ anh giúp đỡ.”
“Tôi?” Phó Gia Thụ không quá hiểu được: “Tôi có thể giúp được cái gì?”
“Điểm tiêu thụ của Hải Đông ở Vũ Hán chiếm đến ba phần tổng doanh số bán hàng của Hải Đông, từ khi tôi tiếp quản xưởng dệt cho đến nay cũng chưa đi qua đó, lần này nhất định phải đi nhìn một cái, cậu đi nhà ga đón cô ta giúp tôi, để cho cô ta ở lại khách sạn mấy ngày trước đã.”
“Chuyện đi công tác lần này có thể nói là khá nóng vội hấp tấp, tôi lại không thích người khác tự tiện xâm nhập vào cuộc sống của tôi, cho nên chờ đến lúc tôi trở về lại an bài. Lúc anh đưa người qua chào hỏi một cái, làm cho người ở khách sạn chăm sóc người ta một chút.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

