Nàng cẩn thận lấy mỗi loại thuốc bôi ngoài da và thuốc uống một lọ đặt vào trong tủ nhỏ, số còn lại thì cất gọn gàng vào rương, sau đó mới xoay người ngồi xuống trước án thư.
Lúc này đang độ giữa trưa, ánh nắng chói chang hắt lên mái ngói, bờ tường và cả những rặng liễu rủ ven hồ, tạo nên những luồng sóng nhiệt hầm hập, sáng lóa cả mắt. Trái lại, căn phòng nhờ có mái hiên và những ô cửa sổ dài che chắn bớt ánh sáng nên càng thêm phần thanh u, tĩnh mịch.
Cũng chính lúc này, những nỗi lo âu vốn bị nhịp điệu bận rộn ban nãy lấn át bỗng chốc ùa về.
Nhẩm tính thời gian, đáng lẽ ra giờ này hắn đã vào đến trong thành từ lâu rồi mới phải.
Chẳng hay hắn có thuận lợi gặp được vợ Bích Ba hay không?
Và mẫu thân sẽ gửi gắm hắn mang về cho nàng lời nhắn nhủ gì đây?
Hạ nhân trong viện của nàng, một phần là gia nô đời đời của nhà họ Phó, số còn lại là mua từ dưới quê lên. Một đám người đông đúc như vậy đột nhiên bị đưa cả đến điền trang với cái cớ lây nhiễm ôn dịch, ắt hẳn sẽ có cha mẹ hay huynh đệ tỷ muội vì quá lo lắng cho con em mình mà bất chấp nguy hiểm đến tận nơi thăm hỏi... Không biết liệu lời nói dối này có bị vạch trần hay không?
Y Đồng, Vũ Vi, Chiết Liễu, Tiễn Thảo... rốt cuộc là kẻ nào đã gây ra chuyện hồ đồ này? Hại tất cả mọi người đều phải lâm vào hiểm cảnh...
Còn cả tổ mẫu và đại bá mẫu nữa, hiện giờ bọn họ đang làm gì?
Liệu mẫu thân đã viết thư báo tin cho phụ thân hay chưa?
Nàng càng nghĩ lại càng thấy mịt mờ, càng nghĩ lại càng thêm nôn nóng, bèn dứt khoát lên giường nằm nghỉ ngơi.
Giá như lúc đi nàng mang theo cây đàn thất huyền thì tốt biết mấy. Những lúc tâm trí rối bời thế này, được gảy vài khúc nhạc ắt sẽ giúp cõi lòng bình tâm trở lại.
Thế nhưng, tiếng đàn cũng chính là tiếng lòng. Trước kia nàng ít khi tiếp xúc với Quả Tuệ sư phó, mãi đến lúc này mới nhận ra bà là một cao nhân thâm tàng bất lộ. Nếu nàng thực sự gảy đàn, nói không chừng bao nhiêu tâm tư đều sẽ bị Quả Tuệ sư phó nhìn thấu hết...
Giữa lúc Phó Đình Quân đang miên man suy nghĩ, bỗng có tiếng "cốc, cốc, cốc" gõ nhẹ vào song cửa sổ phía Đông.
"Ai đó?" Nàng căng thẳng bước vội đến trước cửa sổ.
"Là ta!" Một giọng nói bình thản, không chút gợn sóng vang lên.
Thế nhưng lọt vào tai nàng lúc này, giọng nói ấy lại êm ái chẳng khác nào tiên nhạc.
Nàng thật không ngờ hắn lại trở về nhanh đến vậy.
"Huynh vẫn nên đi từ trên mái ngói xuống thì hơn!" Phó Đình Quân mừng rỡ khôn xiết, vội vàng dặn dò: "Kẻo Trần ma ma phát hiện thanh gỗ đóng trên cửa sổ bị tháo dỡ thì lại rước thêm phiền phức."
Bên ngoài cửa sổ chợt im bặt, không có tiếng động nào đáp lại.
Phó Đình Quân khẽ ngẩn người.
Chẳng lẽ chỉ vì chuyện này mà hắn sinh khí rồi sao?
Nàng vội áp tai vào khe cửa để lắng nghe.
Vẫn hoàn toàn tĩnh lặng, chẳng có lấy một tiếng động.
Nào ngờ, từ phía sau lưng bỗng vang lên tiếng người: "Nàng đang làm cái gì vậy?"
Phó Đình Quân giật nảy mình, vội vàng quay phắt lại thì đã thấy hắn đứng lù lù ngay sau lưng. Nàng ngẩng đầu lên nhìn, phát hiện viên ngói lưu ly trên mái nhà đã bị lật ra, ánh nắng mặt trời rọi thẳng xuống tạo thành một cột sáng, khiến cả căn phòng bỗng chốc bừng sáng.
Tại sao lần nào hắn xuất hiện cũng phải dọa người ta kinh hồn bạt vía như vậy cơ chứ?
Nàng thầm oán trách trong lòng, nhưng ngoài mặt lại chẳng dám để lộ ra chút gì.
Nàng vội vàng đi đóng kín cửa sổ, lại ghé tai ra cửa chính nghe ngóng một lát, thấy không có động tĩnh gì mới thở phào nhẹ nhõm. Sau đó, nàng mời hắn ngồi xuống chiếc ghế thái sư rồi tự tay dâng lên một chén trà.
Gương mặt hắn bị nắng gắt phơi cho đỏ bừng, hai bên thái dương ướt đẫm mồ hôi. Trên người hắn mặc bộ đoản y màu đinh hương sạch sẽ, tươm tất, dưới chân lại xỏ một đôi giày cỏ.
Phó Đình Quân bất giác liếc nhìn đôi giày cỏ kia thêm vài lần.
Trong lúc đó, hắn đã chẳng hề khách sáo mà ngửa cổ uống cạn sạch chén trà nàng vừa dâng, sau đó đưa vỏ chén lại cho nàng: "Đổi bát to đi, cho ta thêm bát nữa."
Phó Đình Quân phải cố gắng kìm nén lắm mới không lườm hắn một cái, đáp: "Chỗ ta không có bát to."
"Vậy thì mang cả ấm trà ra đây." Hắn dửng dưng nói.
Khóe môi Phó Đình Quân khẽ giật giật, nhưng nàng vẫn ngoan ngoãn xách ấm trà mang tới.
Hắn tự tay rót trà ra chén nhỏ, cứ một ngụm lại cạn sạch một chén.
Cũng may là hắn không tu thẳng từ vòi ấm, nếu không nàng lại phải mất công giải thích với Trần ma ma vì sao mình đang yên đang lành lại vứt bỏ cái ấm trà này đi.
Phó Đình Quân không ngừng tự nhủ với bản thân rằng phải giữ vững lễ nghi cơ bản nhất, kiên nhẫn đợi hắn uống xong trà rồi mới cất lời hỏi chuyện...
Nào ngờ, hắn vừa đặt chén trà xuống đã lên tiếng trước: "Ta không gặp được vợ Bích Ba. Người của nhà họ Phó nói rằng, bà ấy đang ở Bích Vân am hầu hạ Cửu tiểu thư bị cảm nắng rồi."
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)