Lúc này, Hàn Yên đang nằm nghỉ ngơi trên giường. Vừa thấy Phó Đình Quân bước vào, nàng ấy liền gắng gượng chống tay muốn ngồi dậy: "Tiểu thư!"
Phó Đình Quân vội vàng bước tới giữ chặt lấy vai nàng ấy, ân cần hỏi: "Sao rồi? Đã đỡ hơn chút nào chưa?" Vừa nói, nàng vừa nhẹ nhàng xắn ống quần của Hàn Yên lên để kiểm tra vết thương.
Vết thương vừa sưng vừa đỏ tấy, trông vô cùng đáng sợ.
"Nô tỳ không sao, không sao đâu ạ!" Sợ chủ tử lo lắng, Hàn Yên vội vã kéo ống quần xuống che đi chỗ bị thương, cười gượng nói: "Quả Tuệ sư phó bảo rằng, chỉ cần tĩnh dưỡng thêm hai ngày nữa là nô tỳ có thể xuống giường đi lại được rồi."
Đúng lúc đó, Lục Ngạc bưng trà bước vào, nhỏ giọng hỏi: "Tiểu thư, nô tỳ nghe nói tối qua Trần ma ma đã túc trực ở phòng người để hầu hạ ban đêm ạ?"
"Mặc kệ bà ta đi." Thấy Hàn Yên đã ra nông nỗi này, nàng không muốn kéo hai nha hoàn của mình vào vũng bùn thêm nữa, bèn an ủi: "Bà ta muốn làm gì thì cứ để mặc bà ta làm. Chuyện cũng đã trôi qua hơn hai tháng rồi, ta nghĩ chắc mẩm vài ngày nữa gia đình sẽ có quyết định chính thức thôi. Dù sao thì chúng ta cũng đâu thể sống mãi ở Bích Vân am này được! Chỉ trách mấy ngày trước ta đã quá nôn nóng mà thôi."
Hai tiểu nha hoàn rốt cuộc vẫn mang tâm tư đơn thuần, cộng thêm việc Phó Đình Quân là tiểu thư của các nàng, nên tự nhiên hai người đều tin tưởng tuyệt đối vào những lời nàng nói.
Ba chủ tớ nán lại trò chuyện thêm một lát, sau đó Phó Đình Quân liền đi tìm Quả Tuệ sư phó.
"Ta thấy vết thương trên người Hàn Yên e là phải dùng thêm chút thuốc thì mới mau lành được!" Nàng mở lời xin thuốc trị thương từ Quả Tuệ sư phó, rồi lại nói thêm: "Nếu sư phó có thêm chút thuốc bổ máu, ích khí để điều dưỡng cơ thể thì càng tốt ạ."
Quả Tuệ sư phó trầm ngâm một lát, rồi đứng dậy đi lấy ra hai chiếc bình sứ, một chiếc nền trắng hoa xanh, một chiếc nền trắng hoa đỏ. Bà dặn dò: "Bình này là thuốc bôi ngoài da, còn bình này là thuốc uống. Thuốc bôi thì mỗi ngày thay một lần, còn thuốc uống thì sáng tối mỗi buổi dùng một viên."
"Sư phó thật là keo kiệt quá đi." Phó Đình Quân vừa nói, vừa tiện tay gom hết mấy bình sứ nền trắng hoa xanh và nền trắng hoa đỏ trong tủ thuốc ôm chặt vào lòng.
Quả Tuệ sư phó vô cùng kinh ngạc trước hành động thất lễ của nàng, vội lên tiếng nhắc nhở: "Thuốc thang không phải cứ dùng nhiều là tốt đâu. Vết thương của Hàn Yên vốn không có gì đáng ngại, dùng thuốc hay không cũng chẳng sao, Cửu tiểu thư ngàn vạn lần đừng để chữa lợn lành thành lợn què đấy."
Nghe vậy, hai tai Phó Đình Quân bất giác nóng ran. Không ngờ nàng lại học theo cái thói lưu manh thổ phỉ của tên kia... Quả nhiên là gần mực thì đen mà... Nhưng nàng cũng hết cách rồi, ai mà biết được sau này nàng có còn phải nhờ cậy đến hắn nữa hay không. Giữ thêm vài bình thuốc trong tay, coi như nàng lại có thêm một ít thẻ đánh bạc để thương lượng.
"Xin sư phó đừng trách!" Nàng khẽ thở dài một tiếng: “Trong lòng ta đang bực dọc không yên, sư phó cứ để ta làm loạn một chút cho khuây khỏa đi mà!"
Quả Tuệ sư phó chỉ nhìn sâu vào mắt nàng một cái, rồi lắc đầu không nói thêm lời nào nữa.
Rời khỏi đó, Phó Đình Quân đi thẳng đến nhà bếp, lên tiếng: "Ta muốn tự tay làm một bát mì trộn hành."
Mấy ni cô dưới bếp hoàn toàn không hay biết chuyện gì đang xảy ra ở Tĩnh Nguyệt đường. Bọn họ chỉ biết rằng Bích Vân am này sống dựa vào tiền nhang đèn phụng dưỡng của nhà họ Phó, nên người của nhà họ Phó cũng chẳng khác nào cha mẹ cơm áo của họ. Thế là người thì xúm vào giúp lấy bột mì, người thì lau thớt, người lại lăng xăng đi lấy cây cán bột, thái độ vô cùng nhiệt tình, xởi lởi.
Phó Đình Quân vừa nhào bột, vừa lân la trò chuyện với mấy ni cô: "... Ta nhớ mấy hôm trước người nhà ta vừa mới đưa một đợt lương thực đến am cơ mà, sao chum gạo ở đây lại trống không thế này?"
"Chẳng phải mấy hôm trước quanh đây có trộm hay sao?" Một ni cô đang đun nước sôi để lát nữa trụng mì, thuận miệng đáp lời: “Thế nên mỗi ngày chúng ta chỉ dám lấy ra một ít đủ dùng thôi, nhỡ đâu lại bị trộm mất. Gạo với bột mì dạo này tăng giá dữ lắm..."
Bát mì làm xong, Phó Đình Quân cũng đã dò la được những tin tức mà nàng muốn biết. Nàng gắp vài đũa mì ăn lấy lệ, phần còn lại thì nhờ một tiểu ni nàng mang đến cho Hàn Yên và Lục Ngạc, còn bản thân thì quay trở về phòng.
Nàng vừa về đến nơi, Trần ma ma đã đon đả bước tới đón: "Cửu tiểu thư, lão nô dọn bữa trưa lên nhé?"
"Ta ăn rồi." Phó Đình Quân nở nụ cười nửa miệng, ánh mắt lạnh nhạt liếc nhìn hai bà tử làm việc vặt đang đứng phía sau Trần ma ma: "Chẳng lẽ bọn họ không báo lại cho ngươi biết sao?" Nói xong, nàng dứt khoát đẩy cửa bước vào rồi "rầm" một tiếng, đóng sầm cửa lại.
Sắc mặt Trần ma ma lập tức trầm xuống, ánh mắt nghiêm nghị trừng về phía hai bà tử kia.
"Trần ma ma..." Hai bà tử sợ sệt gọi, trên mặt tràn đầy vẻ bất an...
...
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)