Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Hoa Bỉ Ngạn Không Nở Chương 2: Hồi Ức Đau Thương

Cài Đặt

Chương 2: Hồi Ức Đau Thương

Đêm hôm đó, Lục Kỳ không tài nào ngủ được. Ánh đèn ngủ vàng vọt hắt lên trần nhà, vẽ nên những bóng hình méo mó. Cô nằm đó, đôi mắt mở to nhìn vào khoảng không vô định, đầu óc ngập tràn những ký ức cũ.

Cô nhớ về ngày đầu tiên gặp Trần Ngạn. Đó là một buổi chiều mưa tầm tã, khi cô vội vã rời thư viện mà không mang theo ô. Trần Ngạn xuất hiện, cầm chiếc ô màu xanh đậm che trên đầu cô, nụ cười nhẹ nhàng nhưng làm cô bối rối cả ngày hôm đó.

“Cô có muốn chia sẻ ô không?” Anh hỏi, giọng nói dịu dàng nhưng cũng rất dứt khoát.

Cô đã định từ chối, nhưng ánh mắt chân thành của anh khiến cô không thể thốt nên lời. Họ đi cùng nhau dưới cơn mưa, dù chỉ là vài phút ngắn ngủi, nhưng lại như một định mệnh dẫn lối cho mối quan hệ của họ sau này.

Những ngày tháng sau đó, họ bên nhau như thể sinh ra để lấp đầy thế giới của đối phương. Trần Ngạn là ánh sáng rực rỡ trong cuộc đời đầy u ám của cô, còn cô là điểm tựa ấm áp giữa những mối quan hệ lạnh nhạt của anh.

Nhưng rồi, mọi thứ bắt đầu rạn nứt.

Lục Kỳ không thể quên được lần cuối cùng họ cãi nhau. Đó là một đêm đông lạnh giá, khi Trần Ngạn đưa cô tới một buổi tiệc của công ty anh. Tại đó, cô đã gặp một người phụ nữ – Diệp Anh, đồng nghiệp của anh, nhưng ánh mắt và thái độ của cô ấy lại khiến Lục Kỳ thấy khó chịu đến lạ.

“Em thấy cô ta nhìn anh chằm chằm,” cô nói khi họ rời khỏi buổi tiệc.

“Cô ấy chỉ là đồng nghiệp. Em nghĩ nhiều quá rồi,” Trần Ngạn đáp, giọng điệu có chút khó chịu.

“Thật sao? Nhưng tại sao em cảm thấy mọi chuyện không đơn giản như vậy?”

Cả hai tranh cãi suốt đoạn đường về. Lục Kỳ cảm nhận rõ sự xa cách ngày một lớn dần giữa họ, nhưng cô không thể hiểu vì sao. Phải chăng là vì cô đã yêu anh quá nhiều, nên những bất an cũng trở nên lớn hơn?

Cái đêm ấy, Trần Ngạn không nói gì thêm. Anh chỉ quay đi, để lại cô đứng một mình giữa căn phòng trống vắng. Đó là lần đầu tiên cô cảm nhận được rằng, giữa họ đã có một vết nứt mà không ai muốn thừa nhận.

Rồi những ngày sau đó, anh dần ít xuất hiện hơn. Những lời hứa hẹn trở thành lời nói gió bay. Lục Kỳ chìm trong cảm giác cô đơn đến mức muốn từ bỏ, nhưng trái tim cô lại níu kéo, hy vọng rằng mọi chuyện có thể quay trở lại như trước kia.

Nhưng hy vọng của cô đã sụp đổ hoàn toàn vào ngày cô phát hiện ra sự thật. Một bức ảnh tình cờ từ đồng nghiệp gửi đến, trong đó Trần Ngạn và Diệp Anh đứng cạnh nhau, ánh mắt đầy thân mật. Cô không nhớ mình đã đau đớn thế nào khi nhìn thấy hình ảnh ấy, chỉ biết rằng, đó là lúc cô quyết định rời xa anh.

Đêm chia tay, Trần Ngạn đã im lặng. Anh không phủ nhận, cũng không giải thích. Cái cách anh lặng lẽ cúi đầu, như thừa nhận tất cả, khiến cô không còn gì để nói.

“Anh không yêu em nữa, đúng không?” cô hỏi, giọng nói run rẩy nhưng ánh mắt lại đầy quyết tâm.

“Không phải vậy.” Anh đáp, nhưng giọng nói quá yếu ớt để khiến cô tin.

Lục Kỳ quay đi, nước mắt lăn dài trên má. Đó là lần cuối cùng cô nhìn thấy anh, trước khi biến mất khỏi cuộc đời anh suốt ba năm trời.

“Ngày mai, 8 giờ sáng, gặp em ở bờ sông.”

Cô nhìn dòng chữ ấy, trái tim bỗng thắt lại. Cô không cần nhìn tên cũng biết ai là người gửi. Trần Ngạn, anh đang muốn gì đây?

Cô khẽ thở dài, ánh mắt nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ. Phải chăng, đây là cơ hội để cô và anh nói hết những điều chưa thể nói? Hay lại là một chương mới đầy bi thương trong câu chuyện vốn dĩ đã quá nhiều đau khổ này?

---

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc