Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Hoa Bỉ Ngạn Không Nở Chương 1: Lời Thì Thầm Của Bỉ Ngạn

Cài Đặt

Chương 1: Lời Thì Thầm Của Bỉ Ngạn

Mùa thu năm ấy, những cơn gió lạnh đầu tiên len lỏi qua từng góc phố nhỏ của thành phố. Lục Kỳ đứng lặng trước một quán cà phê nằm nép mình bên bờ sông. Chiếc áo khoác dạ màu be khẽ rung lên dưới làn gió, khiến cô rụt tay lại, đưa lên miệng thổi hơi ấm.

Phía trước, dòng sông chảy lặng lờ, phản chiếu bầu trời xám xịt. Những đóa hoa Bỉ Ngạn đỏ rực mọc đầy trên bờ, tựa như ngọn lửa trong u tối. Người ta vẫn thường nói rằng, loài hoa ấy là biểu tượng của sự chia ly và đau khổ – một mối tình không bao giờ có hồi kết.

“Lục Kỳ.”

Giọng nói trầm ấm vang lên từ phía sau, kéo cô khỏi dòng suy nghĩ miên man. Cô quay đầu lại, và bắt gặp ánh mắt sâu thẳm của Trần Ngạn. Anh đứng đó, cao lớn và lạnh lùng, nhưng trong ánh mắt lại có điều gì đó vừa quen thuộc vừa xa cách.

Anh bước tới, đặt một tách cà phê nóng trước mặt cô. Hơi nóng bốc lên, tỏa mùi hương thơm nồng ấm áp, nhưng dường như chẳng thể xua tan bầu không khí căng thẳng giữa hai người.

“Cà phê của em đây, không đường, đúng như sở thích.”

Lục Kỳ khẽ mỉm cười, nụ cười pha lẫn chút chua xót. “Anh vẫn nhớ à?”

“Nhớ,” Trần Ngạn đáp, giọng anh trầm thấp. “Mọi thứ về em, anh đều nhớ.”

“Em còn hận anh không?”

Lục Kỳ cười, một nụ cười nhạt nhòa không chạm tới đôi mắt. Cô không trả lời ngay. Hận ư? Có lẽ cô đã từng. Nhưng qua thời gian, nỗi hận ấy đã biến thành một thứ cảm xúc phức tạp hơn, vừa là tiếc nuối, vừa là bất lực.

“Anh nghĩ sao?” cô hỏi lại, giọng nhẹ bẫng.

Trần Ngạn không trả lời, ánh mắt anh nhìn về phía dòng sông. Nơi đó, những cánh hoa Bỉ Ngạn đang rung rinh trong gió, như đang kể lại câu chuyện của riêng mình.

“Anh chỉ muốn nói rằng… anh xin lỗi.”

Câu nói ấy, dù đơn giản, nhưng lại như một nhát dao đâm thẳng vào lòng cô. Lục Kỳ nhìn anh, đôi mắt cô ánh lên sự mỏi mệt. Cô không muốn nghe lời xin lỗi này, vì cô biết nó không thể thay đổi điều gì.

“Đừng xin lỗi nữa, Trần Ngạn. Chúng ta đều có lỗi, nhưng cũng đều bất lực.”

Không gian giữa họ như đông đặc lại. Những ký ức ngày xưa bỗng ùa về, như một cuốn phim tua ngược. Họ đã từng hạnh phúc, từng yêu nhau sâu đậm, nhưng cũng từng làm tổn thương nhau đến mức không thể tha thứ.

“Em đã sống thế nào những năm qua?” Trần Ngạn hỏi, giọng anh trầm thấp như sợ làm cô đau.

“Bình thường,” cô đáp gọn.

Nhưng "bình thường" ấy là gì? Là những đêm mất ngủ, là những giấc mơ đầy nước mắt, là sự trống rỗng trong từng khoảnh khắc. Nhưng cô không muốn anh biết. Không muốn anh thấy sự yếu đuối của mình.

“Anh đã luôn nghĩ đến em,” Trần Ngạn nói tiếp, ánh mắt anh giờ đây chứa đầy sự tiếc nuối.

“Đừng nghĩ đến em nữa,” Lục Kỳ cắt ngang, giọng cô cứng rắn hơn. “Em đã không còn là cô gái của ngày xưa. Còn anh, anh cũng nên sống cho hiện tại.”

Gió thổi qua, mang theo mùi hương nhàn nhạt của hoa Bỉ Ngạn. Lục Kỳ đứng dậy, lấy áo khoác khoác lên người. Cô không muốn tiếp tục cuộc trò chuyện này, bởi cô biết, càng kéo dài, trái tim cô sẽ càng đau đớn hơn.

“Anh vẫn yêu em, Lục Kỳ.”

Câu nói của anh khiến cô khựng lại. Nhưng cô không quay đầu, chỉ bước đi, để lại anh đứng đó, lặng lẽ nhìn bóng lưng cô khuất dần trong màn sương.

Đâu đó, hoa Bỉ Ngạn vẫn nở đỏ rực giữa trời thu, như một lời nhắc nhở rằng tình yêu của họ, dù đẹp đẽ, nhưng mãi mãi chỉ là một bi kịch.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc