Ở sâu trong lòng, có lẽ tôi vẫn luôn mong chờ, một ngày nào đó hắn sẽ trả tự do cho mình. Tôi có thể có một gia đình bình thường, có con của mình…
Nhưng… tôi làm sao nói những điều này với Tiết Xán.
Tôi còn chưa nghĩ ra nên giải thích như thế nào, Tiết Xán đột nhiên siết mạnh bàn tay đang nằm lấy tay tôi, làm tôi đau tới nhăn nhó mặt mày.
Giây tiếp theo, Tiết Xán đẩy tôi xuống chiếc bàn dài trong phòng uống nước, tay chống ở hai bên người, giam cầm tôi trong lồng ngực của hắn.
“Tại sao à? Em thật ra đã nói rôi” Tiết Xán nhìn tôi bằng đôi mắt đen lạnh giá như băng, khóe miệng nhếch lên chế giễu:
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)