Tôi rất xin lỗi Tiết Xán à, tôi thật sự không thể nghĩ ra được lý do vào tốt hơn cả, đành phải để danh dự của anh chịu thiệt thòi một chút thôi.
“Không có hứng thú với phụ nữ sao?” Dương Sở Hinh sững sờ.
“Ừ ừ” Tôi gật đầu vô cùng chắc chắn.
Dương Sở Hinh nhìn chằm chằm, ánh mắt như muốn xuyên thủng người tôi.
“Ha” Một lát sau, cô ta cười khẩy một cái: “An Tố, cô muốn độc chiếm chủ tịch Tiết một mình thì thôi đi, cần gì phải thêu dệt lời nói dối vụng về như vậy làm gì?”
Tôi sững sờ, cau mày nói: “Cô có ý gì hả?”
Tôi suốt ngày ở trên tâng cao nhất này, đóng cửa không ra ngoài, hoàn toàn không biết người trong công ty lại hiểu lầm quan hệ giữa tôi và Tiết Xán đến như thế.
Thấy tôi không nói lời nào, Dương Sở Hinh càng giận dữ, tiếp tục mắng mỏ: “An Tố, với điều kiện của cô, làm sao có thể xứng đôi với chủ tịch Tiết được? Nếu cô thông minh, thì mau mau câm một khoản tiền của hắn rồi biến đi, để tránh tới lúc hoa tàn ít bướm, bị ném đi rồi thì cái gì cũng chẳng có nữa đâu!”
“Cô nói đủ chưa?” Tôi nói một cách bình tính.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)


