Giọng nói trẻ con trong trẻo vang lên bên tai tôi, thể mà tôi không kiềm chế được thân thể run rẩy! Tuy trước mắt tôi chỉ là một con búp bê sứ và một đứa trẻ, nhưng lúc này tôi lại thật sự cảm giác được nguy hiểm đang gần kề tôi!
Nghĩ đến đây, tôi bất chấp tất cả chạy về phía cửa sổ.
“Hì hì hì…”
Đúng vào lúc này, bên tai tôi vang lên một tiếng cười lạnh lẽo và non nớt. Tôi cảm thấy một cơn ớn lạnh từ sâu trong xương cốt tràn ra ngoài! Tôi dừng bước lại, quay đầu, nhìn thấy con búp bê kia đã rời khỏi lòng Tiểu Tiệp, đứng trên giường. Đúng, nó giống như một đứa trẻ, đứng thẳng trên giường.
Trên gương mặt tinh xảo trắng như tuyết của nó là một nụ cười vừa lạnh lùng vừa đắc ý. Ngay sau đó, tôi nhìn thấy đôi môi đỏ tươi của nó máy móc khép mở, một giọng bé gái non nớt từ bên trong phát ra.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


