Mặc dù Tiểu Tiệp chỉ là con nít, nhưng tôi bị bắt đến mức trở tay không kịp, lại còn bị cào ra máu.
“Tiểu Tiệp!” Viện trưởng Ngô hoàn toàn bị dáng vẻ cô bé dọa cho sợ hãi, vội vàng bế cô bé lên.
Tiểu Tiệp vẫn giương nanh múa vuốt như trước.
Tôi chỉ nói với những thầy cô khác của trại trẻ mồ côi là Tiểu Tiệp phát điên, nhưng tôi nói sự thật với Tạ Phong Tiêu. Nghe đến chuyện con búp bê kia, Tạ Phong Tiêu nhíu chặt mày, nói: “Em nói con búp bê kia là một hồn khí?”
“Ừm.” Trong lòng tôi lo lắng cho Tiểu Tiệp, không nhịn được hỏi: “Tiểu Tiệp có sao không?”
“Có lẽ không sao đâu.” Tạ Phong Tiêu an ủi nói: “Con búp bê kia hẳn là đã khống chế tinh thần của Tiểu Tiệp, đợi một thời gian ngắn nữa trôi qua, cô bé hắn là sẽ bình tĩnh lại thôi.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



