Tôi lập mức mặc áo khoác và chạy như gió vào thang máy. Đây là khoản tiền lương đầu tiên trong đời của tôi, tôi cũng không muốn bị trừ. Lúc này, Tiết Xán cũng bước vào thang máy. Không biết có phải do tôi hoa mắt hay không mà càng nhìn càng thấy trong mắt hån có ý cười.
“Em chưa đóng cửa xe” Hắn thản nhiên nói một câu rồi ngồi thẳng người dậy.
Tôi sững sờ.
Ngay sau đó, tôi hận không thể tát mình hai bạt tai. An Tổ, mày nghĩ gì trong đầu vậy hả! Đã biết rõ hån không có ý gì với mày, mày còn mong chờ điều gì nữa cơ chứ?
Tôi ảo não gãi đầu, đột nhiên nghe thấy một tiếng cười khẽ bên tai.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)