Tôi nghi hoặc bước xuống lầu. Vừa ra khỏi cửa, tôi thấy Tạ Phong Tiêu đang cầm một cái túi giấy và cười tít mắt đợi tôi. “Cảm ơn anh rất nhiều” Tôi lấy túi giấy rồi ngập ngừng một lúc mới nói: “Gần đây anh không có lịch trình há?”
“Đưa em đi rồi chạy lịch trình” Tạ Phong Tiêu mở cửa xe. “Nếu có việc thì anh không cần đưa tôi đâu, tôi có thể tự. Tôi mới khuyên được nửa chừng đột nhiên lại bị tiếng rít của một cái xe thể thao lao đến cất ngang.
Tôi quay đầu lại và thấy một chiếc Aston Martin màu đen đậu bên cạnh.
“Lên xe”
Hai từ ngắn gọn thốt ra từ giữa đôi môi móng của hån như một mệnh lệnh. Tôi đờ người tại chỗ, hoàn toàn không phản ứng kịp. Trái lại, Tạ Phong Tiêu nhíu chặt mày nhìn Tiết Xán: “Chú tịch Tiết, sao anh lại ở đây?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

