Tuyên Ca không quá thích ứng dạng tiếp xúc như vậy, phảng phất tay chân cũng không biết để vào đâu.
Hắn thật sự cảm thấy làm nhiệm vụ tương đối buông lỏng hơn.
Minh Thù viết xong một tờ, lùi ra sau dựa vào: "Thầy."
Trước đó cô chưa từng gọi hắn là thầy.
Hoặc là gọi thẳng tên.
Hoặc là kỳ quái gọi hắn gia sư tiên sinh.
Đột nhiên mềm mềm gọi hắn là thầy...
Tuyên Ca bị làm cho toàn thân không được tự nhiên, trong lòng lại ngứa ngáy giống như có con mèo nhỏ đang cào.
"... Ừ."
Tuyên Ca: "..."
Tuyên Ca xém chút bị sặc nước bọt chết.
Cô có chút tự trọng nào của nữ nhân hay không!
Tuyên Ca đưa tay gõ bàn một cái nói: "Làm bài."
Minh Thù cười một tiếng, cúi đầu tiếp tục làm bài: "Anh ngồi gần một chút, tôi viết không được."
Tuyên Ca: "..." Vậy ngươi xuống dưới a!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)

