Thiếu nữ ngồi trên ghế, cánh môi cô rơi vào vết thương bên hông nam nhân, nhẹ nhàng hôn đến mấy lần.
Cô đang làm cái gì?
Tuyên Ca tựa hồ quên thở, cứ như vậy sững sờ nhìn cô, mặc cho cô đối với mình muốn làm gì thì làm.
Thịch ——
Thịch thịch ——
Thịch thịch thịch ——
Liền xem như lần thứ nhất hắn hoàn thành nhiệm vụ thì tim cũng không đập kịch liệt như thế này.
Hắn hẳn là nên đẩy cô ra.
Đúng!
Đẩy cô ra!
Tuyên Ca đặt tay lên vai Minh Thù nhưng hắn không có cách nào dùng sức, lực lượng toàn thân lúc này giống như bị phong ấn lại.
Tuyên Ca chẳng biết đã thay đổi vị trí lúc nào, phía sau lưng dựa vào cái bàn.
Cánh môi Minh Thù dời khỏi cánh môi hắn, rơi vào khóe môi hắn, cái cằm, rồi di chuyển qua cổ.
Ranh năng có chút bén nhọn khẽ cắn chặt yết hầu hắn.
Tuyên Ca tê cả da đầu: "Thư Nhiên..."
Minh Thù cởi cúc áo sơ mi, hôn đến xương quai xanh của hắn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

