Răng rắc ——
Minh Thù đưa ảnh chụp cùng tờ báo cho hắn: "Có thể giải thích một chút không?"
Diệp Tịch hơi chớp mắt, sau đó mới nhận lấy ảnh chụp, hắn cúi thấp đầu lật xem.
"Tôi giúp bọn họ hoàn thành một việc, bọn họ cho tôi tuổi thọ, darling, đơn giản chính là như vậy.
"Bọn họ đều chết hết."
Tay Diệp Tịch đang lật ảnh chụp dừng lại, ánh mắt hắn rơi vào tiêu đề trên tờ báo, thật lâu không lên tiếng.
"Diệp Tịch, cậu có giấu tôi chuyện gì hay không?"
Diệp Tịch ngẩng đầu: "Darling, tôi lừa ai cũng sẽ không lừa em."
Hắn làm sao lừa được cô.
"Cậu thật sự cái gì cũng không nhớ rõ?"
"Darling..."
"Nói thật, không thì hôm nay cậu cút khỏi nơi này."
Diệp Tịch nâng cằm Minh Thù, cúi đầu hôn lên môi cô một cái: "Darling sao có thể đuổi tôi đi, thật nhẫn tâm."
Minh Thù đẩy hắn ra, đi đến phòng khách ngồi xuống: "Tôi nhẫn tâm, chính tôi cũng sợ hãi, cho nên cậu tốt nhất đừng lừa gạt tôi."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

